Nguyễn Nhã Đan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Nhã Đan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Bài thơ “Bến đò ngày mưa” của Anh Thơ được viết theo thể thơ tám chữ, mang cảm hứng chủ đạo là nỗi buồn man mác, trầm lắng trước cảnh bến đò quê trong ngày mưa. Qua hàng loạt hình ảnh giàu sức gợi như “tre rũ rợi”, “chuối bơ phờ”, “con thuyền cắm lại đậu trơ vơ”, tác giả đã sử dụng biện pháp nhân hóa và những từ láy gợi hình, gợi cảm để làm nổi bật sự ướt át, hiu quạnh của không gian. Nhịp thơ chậm rãi, đều đặn càng làm tăng cảm giác tĩnh lặng, vắng vẻ. Tuy nhiên, ẩn sau bức tranh buồn ấy vẫn là nhịp sống âm thầm của con người: bác lái đò, bà hàng, người đi chợ… Điều đó thể hiện cái nhìn tinh tế và tình yêu tha thiết của nhà thơ đối với quê hương. Chủ đề bài thơ không chỉ là miêu tả cảnh bến đò ngày mưa mà còn gửi gắm tâm hồn nhạy cảm, giàu rung động trước vẻ đẹp bình dị của làng quê Việt Nam.

Câu 2:

Quê hương là hai tiếng thiêng liêng luôn ngân lên trong trái tim mỗi con người. Đó không chỉ là một miền đất trên bản đồ, mà còn là cội nguồn của yêu thương, là nơi lưu giữ những kí ức tuổi thơ trong trẻo và những giá trị bền vững nuôi dưỡng tâm hồn ta suốt đời. Dù đi đâu, về đâu, con người vẫn mang theo hình bóng quê hương như mang theo một phần máu thịt của mình. Trước hết, quê hương là chiếc nôi hình thành nhân cách. Chính nơi ấy dạy ta tiếng nói đầu tiên, dạy ta biết yêu thương qua lời ru của mẹ, biết sống nghĩa tình qua cách cư xử của những người xung quanh. Những phong tục, tập quán, truyền thống văn hóa của quê nhà âm thầm bồi đắp nên bản sắc riêng trong mỗi con người. Vì thế, quê hương không chỉ cho ta hình hài mà còn cho ta tâm hồn. Quê hương còn là điểm tựa tinh thần vững chắc. Trong những lúc mỏi mệt giữa dòng đời, chỉ cần nghĩ về con sông, cánh đồng, mái nhà thân thuộc, lòng ta lại dịu lại, ấm lên bởi cảm giác được chở che. Tình yêu quê hương vì thế không chỉ là nỗi nhớ mà còn trở thành động lực để con người sống tốt hơn, nỗ lực học tập và làm việc nhằm góp phần xây dựng nơi mình sinh ra. Tuy nhiên, vẫn có những người thờ ơ với cội nguồn, chạy theo lối sống thực dụng mà quên đi trách nhiệm với quê hương. Đó là điều đáng phê phán, bởi đánh mất tình yêu quê hương cũng là đánh mất một phần giá trị của chính mình. Tóm lại, quê hương giữ vị trí không thể thay thế trong cuộc đời mỗi con người. Đó là điểm khởi đầu và cũng là nơi nâng đỡ ta trên suốt hành trình trưởng thành. Yêu quê hương không chỉ là nhớ thương da diết mà còn là biết trân trọng những điều bình dị, giữ gìn truyền thống tốt đẹp và sống có trách nhiệm để làm rạng danh nơi mình sinh ra. Khi mỗi người biết hướng về cội nguồn bằng cả trái tim và hành động, quê hương sẽ mãi là miền thương nhớ thiêng liêng, bền vững theo năm tháng.






























Câu 1: Thể thơ bát ngôn ( 8 chữ ).

Câu 2: Cảnh sinh hoạt ở một bến đò quê trong ngày mưa.

Câu 3: Biện pháp tu từ nhân hóa : -Gợi hình ảnh sống động: Khiến cảnh vật (tre, chuối, đò, v.v.) hiện lên như có tâm hồn, cảm xúc của con người. -Diễn tả tâm trạng: Thể hiện sự ủ rũ, mệt mỏi, buồn bã, và sự cô đơn, quạnh hiu của cảnh vật và con người trước cơn mưa dai dẳng. -Tăng tính biểu cảm: Giúp người đọc dễ dàng cảm nhận và đồng cảm với nỗi niềm sâu lắng, tình yêu quê hương và sự xót thương của tác giả đối với những mảnh đời bình dị nơi thôn quê.

Câu 4: Những hình ảnh thiên nhiên và con người buồn bã, ảm đạm. -Hình ảnh: Tre rũ rợi ven bờ, chuối bơ phờ đầu bến, dòng sông trôi rào rạt, con thuyền đậu trơ vơ, quán hàng không khách, bác lái đò hút điếu, bà hàng ho, người đi chợ đội thúng như đội cả trời mưa. -Cảm nhận: Các hình ảnh gợi lên một khung cảnh quê hương tiêu điều, vắng lặng, buồn tẻ và lạnh lẽo trong mưa. Con người và cảnh vật đều mang dáng vẻ mệt mỏi, cam chịu, gợi sự xót xa, thương cảm cho cuộc sống nhọc nhằn, thầm lặng của người dân quê.

Câu 5: Tâm trạng buồn bã, cô đơn và tình yêu quê hương sâu sắc.

Tâm trạng: Bài thơ gợi lên sự u buồn, cô quạnh, một nỗi niềm lắng sâu trong tâm hồn tác giả trước cảnh vật và con người nơi bến đò ngày mưa. Cảm xúc: Thể hiện tình yêu tha thiết với làng quê, sự trân trọng và niềm cảm thông sâu sắc đối với những con người lam lũ, bình dị, chịu thương chịu khó.