Nguyễn Xuân Nguyên
Giới thiệu về bản thân
Một buổi sáng mùa xuân, khu rừng xanh như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Ánh nắng vàng xuyên qua từng kẽ lá, rải xuống mặt đất những vệt sáng lung linh. Chim chóc ríu rít hót trên cành, gió nhẹ thổi qua làm lá cây xào xạc như đang kể chuyện. Hôm ấy, các loài vật trong rừng tụ tập rất đông ở bãi cỏ rộng để xem cuộc thi chạy giữa tôi và Rùa. Tôi vốn nổi tiếng là con vật chạy nhanh nhất khu rừng nên trong lòng vô cùng tự tin. Khi nhìn thấy Rùa chậm chạp bò tới vạch xuất phát với chiếc mai nặng trên lưng, tôi không nhịn được mà bật cười. Tôi nghĩ Rùa đi chậm như vậy thì làm sao có thể thắng được mình. Vì quá kiêu hãnh, tôi còn buông lời trêu chọc Rùa trước mặt mọi người. Thế nhưng Rùa không hề tức giận, chỉ bình tĩnh nói rằng sẽ cố gắng hết sức và đi đến cùng.
Một lát sau, tiếng còi của bác Gấu vang lên thật to. Tôi lập tức phóng đi nhanh như một mũi tên rời khỏi dây cung. Gió thổi vù vù bên tai, cây cối hai bên đường như lùi lại phía sau. Chỉ trong chốc lát, tôi đã bỏ Rùa lại rất xa. Ngoảnh đầu nhìn lại không thấy bóng Rùa đâu, tôi càng đắc ý và nghĩ rằng chiến thắng chắc chắn thuộc về mình. Chạy thêm một đoạn nữa, tôi nhìn thấy một gốc cây cổ thụ rất lớn bên đường. Dưới gốc cây, bóng mát phủ rộng, gió thổi hiu hiu thật dễ chịu. Tôi tự nhủ Rùa còn lâu mới tới nơi, mình nghỉ một lát rồi chạy tiếp cũng chưa muộn. Nghĩ vậy, tôi nằm xuống thảm cỏ mềm dưới gốc cây. Ban đầu tôi chỉ định chợp mắt một chút, nhưng làn gió mát và tiếng chim hót êm dịu đã ru tôi vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Trong khi tôi ngủ say, Rùa vẫn lặng lẽ tiến về phía trước. Sau này nghe các bạn kể lại, tôi mới biết Rùa đã rất mệt. Chiếc mai nặng trên lưng khiến bước chân của Rùa càng thêm chậm chạp, nhưng Rùa không hề bỏ cuộc mà cứ bước từng bước chắc chắn về phía vạch đích. Bỗng tiếng reo hò vang lên làm tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi dụi mắt nhìn về phía trước thì vô cùng hoảng hốt vì Rùa đã ở rất gần vạch đích. Tôi vội vàng bật dậy, dùng hết sức chạy thật nhanh, nhưng đã quá muộn. Rùa chậm rãi bước qua vạch đích trong tiếng vỗ tay và reo vui của muôn loài. Lúc ấy, tôi xấu hổ vô cùng vì hiểu rằng mình thua không phải do chạy chậm, mà vì quá chủ quan và coi thường người khác. Từ cuộc thi ấy, tôi rút ra bài học sâu sắc: không nên kiêu căng hay xem thường bất cứ ai; trong học tập cũng như cuộc sống, chỉ cần kiên trì, chăm chỉ và không bỏ cuộc, chúng ta sẽ có thể đạt được thành công
16771
?
là ngày cali bay màu
sai rồi !bài này là tổng tỉ dễ vl
252/x =84/97 mình cần gấp lắm các bạn !
hi
mấy thằng kid mới nói vậy ok
cái thằng đó kid k chấp
mày hỏi ư mày có thể viết mày có thể hỏi vậy tao ko hỏi đc à