Hoàng Thị Kiều Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thị Kiều Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tác phẩm truyện : cơm mùi khói bếp.

Bài làm:

     Hoàng Công Danh là một nhà văn tiêu biểu trong nền văn học Việt Nam. Một trong số những tác phẩm hay của ông không thể không kể đến Chuyến tàu vé ngắn. Trong đó, đoạn trích ‘’ Cơm mùi khói bếp đã để lại trong lòng độc giả nhiều ấn tượng sâu sắc về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẫu tử.

 Đoạn trích “Cơm mùi khói bếp” kể về người con sau nhiều năm mới đưa vợ con từ Sài Gòn về quê ăn Tết với mẹ. Người mẹ luôn dậy sớm nhóm bếp rơm nấu cơm cho con cháu vì mong con được ăn lại hương vị quê nhà như ngày xưa. Tuy nhiên, do quen lối sống thành phố nên người con và gia đình không còn quen ăn cơm sáng, khiến những bữa cơm mẹ nấu gần như còn nguyên. Khi trở lại Sài Gòn, người con nhận tin mẹ bệnh nặng rồi qua đời. Lúc ấy, anh mới thấm thía tình yêu thương âm thầm của mẹ và đau đớn nhận ra mình không còn cơ hội được ăn cùng mẹ một bữa cơm trọn vẹn nữa. Đoạn trích ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng, sâu nặng và sự hi sinh âm thầm của người mẹ quê dành cho con

         Chủ đề của đoạn trích được thể hiện trước hết ở nhân vật người mẹ giàu tình yêu thương và luôn hi sinh thầm lặng vì con cái. Dù tuổi đã cao, bà vẫn dậy từ sớm nhóm bếp rơm, nấu cơm, kho cá cho con cháu ăn vì mong con được no bụng và nhớ lại hương vị quê nhà. Những lời nói giản dị như “Không ai thương bằng cơm thương” đã thể hiện tình cảm chân thành, sâu nặng của người mẹ quê. Ngay cả khi con cháu ăn không quen, bà vẫn kiên trì nấu cơm mỗi sáng, lúc con vào lại Sài Gòn còn chuẩn bị cơm gà mang theo vì sợ con ăn uống không đầy đủ. Đặc biệt, khi bệnh nặng nằm trên giường, điều đầu tiên bà hỏi vẫn là con đã ăn gì chưa. Những hành động nhỏ bé nhưng đầy yêu thương ấy đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh âm thầm của người mẹ. Qua đó, tác giả cũng thể hiện nỗi day dứt, tiếc nuối của người con khi chưa kịp trân trọng những bữa cơm mẹ nấu lúc mẹ còn sống, đồng thời nhắc nhở mỗi người phải biết yêu thương và quan tâm cha mẹ khi còn có thể.

           Nhân vật người con trong đoạn trích hiện lên là một người yêu thương mẹ nhưng vô tình bị cuốn vào nhịp sống hiện đại nơi thành phố nên dần xa với những điều bình dị của quê nhà. Khi trở về quê ăn Tết, anh nhớ lại tuổi thơ gắn với bếp lửa và miếng cơm cháy của mẹ nhưng lại không còn quen ăn những bữa cơm quê giản dị ấy nữa. Anh nhiều lần tự nhủ sẽ dậy sớm ăn cơm cùng mẹ nhưng rồi vì bận rộn gặp gỡ bạn bè, người thân nên không thực hiện được. Chỉ đến khi mẹ bệnh nặng rồi qua đời, anh mới thật sự thấm thía tình yêu thương âm thầm của mẹ và đau đớn nhận ra mình không còn cơ hội được ăn cùng mẹ một bữa cơm trọn vẹn. Chi tiết người con tự nhóm bếp rơm nấu cơm cúng mẹ ở cuối truyện đã thể hiện nỗi nhớ thương, ân hận và tiếc nuối muộn màng của anh.

         Đoạn trích hấp dẫn người đọc bởi nhiều đặc sắc nghệ thuật nổi bật. Tác giả sử dụng ngôi kể thứ ba giúp câu chuyện trở nên tự nhiên, chân thực và giàu cảm xúc. Những hình ảnh quen thuộc như bếp rơm, miếng cơm cháy, chén cơm sáng được xây dựng giản dị nhưng giàu ý nghĩa, gợi lên không khí quê nhà ấm áp và tình mẹ thiêng liêng. Bên cạnh đó, nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật tinh tế đã làm nổi bật nỗi day dứt, ân hận và tiếc nuối của người con khi mẹ không còn nữa. Ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi cùng giọng văn nhẹ nhàng, sâu lắng càng khiến câu chuyện trở nên xúc động và dễ đi vào lòng người.

       Tóm lại, đoạn trích “Cơm mùi khói bếp” của Hoàng Công Danh đã để lại nhiều cảm xúc sâu lắng trong lòng người đọc bởi câu chuyện giản dị mà đầy ý nghĩa về tình mẫu tử. Qua hình ảnh người mẹ quê tảo tần và nỗi ân hận muộn màng của người con, tác giả đã ca ngợi tình yêu thương, sự hi sinh thầm lặng của mẹ đồng thời nhắc nhở mỗi người biết trân trọng gia đình và những điều bình dị trong cuộc sống trước khi quá muộn.

 

 

Đoạn thơ đã thể hiện vẻ đẹp cao cả của thế hệ trẻ Việt Nam trong thời chiến. Tuổi hai mươi là quãng thời gian đẹp nhất của đời người nên “làm sao không tiếc”, nhưng những người lính vẫn sẵn sàng gác lại tuổi xuân để chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Câu thơ cho thấy tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và trách nhiệm lớn lao của họ đối với dân tộc. Đọc đoạn thơ, người đọc càng thêm xúc động và biết ơn những hi sinh của thế hệ cha anh để đất nước có được hòa bình hôm nay. Qua đó, mỗi người cần sống có lí tưởng, biết cống hiến và trân trọng cuộc sống hiện tại.

 

 Thành phần biệt lập trong đoạn thơ là: “Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc”

Tác dụng: bổ sung, giải thích thêm cho ý “không tiếc đời mình”, thể hiện sự bộc bạch chân thành của tác giả rằng tuổi trẻ ai cũng yêu quý và tiếc nuối quãng đời đẹp nhất của mình. Qua đó làm nổi bật sự hi sinh cao cả và tinh thần yêu nước của thế hệ trẻ khi sẵn sàng cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc.