Phan Tiến Thành
Giới thiệu về bản thân
Từ nhiều ngày trước chuyến đi, không khí trong lớp em ở trường Hồng Giang đã rộn ràng hẳn lên. Ai cũng háo hức chuẩn bị cho chuyến tham quan về nguồn tại Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Cô giáo dặn dò chúng em mang theo nón, nước uống, khăn quàng và giữ trật tự, lễ nghi khi vào viếng Bác. Tối hôm trước, em gần như không ngủ được vì lòng đầy háo hức và hồi hộp.
Sáng sớm hôm sau, sân trường Hồng Giang đông vui khác thường. Mặt trời mới lên, sương vẫn còn đọng trên lá mà tiếng cười nói đã rộn rã khắp nơi. Khi tiếng còi xe vang lên, chúng em nhanh chóng ổn định chỗ ngồi. Từ ô cửa xe, cảnh vật quê hương lùi dần phía sau, con đường dẫn lên Hà Nội như mở ra một hành trình đầy ý nghĩa.
Ai nấy đều nói cười vui vẻ, nhưng khi xe gần đến Quảng trường Ba Đình, không khí chợt lắng lại. Em cảm thấy tim mình đập nhanh hơn – sắp được gặp Bác, được nhìn thấy nơi Người yên nghỉ. Chuyến đi từ Hồng Giang đến Lăng Bác không chỉ là một cuộc hành trình, mà là hành trình của niềm tự hào và lòng biết ơn. Em biết, đó sẽ mãi là kỷ niệm sâu sắc nhất trong quãng đời học sinh của mình.
Ba câu thơ của Thanh Thảo đã chạm đến góc khuất thiêng liêng nhất trong tâm hồn của thế hệ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Điểm nhìn nhân văn của tác giả thể hiện ở sự thấu cảm sâu sắc: “Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc” – bởi đó là quãng thời gian đẹp nhất của đời người với bao ước mơ, hoài bão còn dang dở. Thế nhưng, vượt lên trên cái “tôi” cá nhân và nỗi sợ hãi thông thường, những người lính trẻ đã lựa chọn dấn thân, sẵn sàng “không tiếc đời mình” vì đại cục của dân tộc. Câu hỏi tu từ kết thúc đoạn thơ như một lời tự vấn, đồng thời khẳng định một lý tưởng sống cao đẹp: nếu ai cũng ích kỷ giữ lại sự an yên cho riêng mình thì chủ quyền, độc lập của Tổ quốc sẽ ra sao? Đoạn thơ không chỉ là khúc ca tôn vinh sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ anh hùng, mà còn là bài học sâu sắc nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về lòng biết ơn và trách nhiệm đối với đất nước.
Ba câu thơ của Thanh Thảo đã chạm đến góc khuất thiêng liêng nhất trong tâm hồn của thế hệ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Điểm nhìn nhân văn của tác giả thể hiện ở sự thấu cảm sâu sắc: “Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc” – bởi đó là quãng thời gian đẹp nhất của đời người với bao ước mơ, hoài bão còn dang dở. Thế nhưng, vượt lên trên cái “tôi” cá nhân và nỗi sợ hãi thông thường, những người lính trẻ đã lựa chọn dấn thân, sẵn sàng “không tiếc đời mình” vì đại cục của dân tộc. Câu hỏi tu từ kết thúc đoạn thơ như một lời tự vấn, đồng thời khẳng định một lý tưởng sống cao đẹp: nếu ai cũng ích kỷ giữ lại sự an yên cho riêng mình thì chủ quyền, độc lập của Tổ quốc sẽ ra sao? Đoạn thơ không chỉ là khúc ca tôn vinh sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ anh hùng, mà còn là bài học sâu sắc nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về lòng biết ơn và trách nhiệm đối với đất nước.
(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)