Nguyễn Thảo Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thảo Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Khi đọc bài thơ "Mầm non" của Võ Quảng, em cảm thấy rất xúc động trước hình ảnh mầm non nhỏ bé nhưng tràn đầy sức sống. Mầm non hiện lên trong những ngày cuối đông, nép mình lặng im dưới vỏ cành bàng, giữa khung cảnh cây cối trơ trọi, lá rụng đầy mặt đất, không gian vắng lặng và lanh lẽo. Thế nhưng bên trong vẻ im lặng ấy lại ẩn chứa một sự sống bền bỉ đang âm thầm chờ đợi cơ hội vươn mình. Khi tiếng chim cất lên báo hiệu mùa xuân tới, mầm non lập tức tỉnh giấc, mạnh mẽ bật vỏ để vươn lên giữa đất trời và khoác lên mình màu xanh tươi mới. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến con người trong cuộc sống, dù có lúc gặp khó khăn, thử thách hay rơi vào hoàn cảnh bế tắc, chỉ cần có niềm tin, hi vọng và không bỏ cuộc thì ta sẽ vượt qua được. Mầm non trong bài thơ không chỉ là hình ảnh của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho hi vọng, sức sống mãnh liệt.

Câu 2:

Trong cuộc đời mỗi người, sẽ có những người mà ta luôn trân trọng, yêu thương và yêu quý dù thời gian có trôi qua bao lâu thì ta vẫn không bao giờ quên người đó. Với em, người em yêu quý, yêu thương nhất chính là bà nội của em - người bà hiền từ, ấm áp.

Bà em đã gần bảy mươi tuổi, lưng bà ngàng càng còng xuống. Làn da bà đã hằn lên nhiều nếp nhăn như những dấu ấn mà thời gian để lại, nhưng mỗi khi bà cười, em thấy chúng đẹp biết bao. Đôi mắt bà luôn ánh lên vẻ hiền từ, ấm áp khiến em cảm thấy bình yên đến lạ thường mỗi khi nhìn vào.

Từ nhỏ, em được bà chăm sóc rất chu đáo. Mỗi sáng, bà thường thức dậy thật sớm để nấu cho cả nhà những bữa ăn giải dị mà tốt cho sức khỏe. Bàn tay bà chai sạn vì bao năm tháng vất vả, nhưng chính vòng tay ấy lại mang đến cho em cảm giác an toàn. Em vẫn nhớ hồi nhỏ, vì mẹ phải dỗ cho em gái ngủ nên em được chuyển sang ngủ cùng bà. Lúc đó, em mới khoảng hơn ba tuổi và em ngủ cùng bà cho đến hết năm lớp bốn. Vào mỗi buổi tối mùa hè oi ả, bà thường dùng chiếc quạt nhỏ để quạt cho em và kể cho em những câu chuyện ý nghĩa hoặc vui nhộn. Giọng bà chậm rãi, ấm áp như sưởi ấm lòng em.

Bà không chỉ chăm sóc em mà còn dạy em những bài học đắt giá. Bà thường bảo: "Làm người phải biết sống chân thành, biết yêu thương người thì sau này mới thấy thanh thản". Những lời dạy đó em luôn khắc sâu trong lòng. Mỗi khi gặp khó khăn, gặp chuyện buồn chỉ cần nghe bà khuyên vài câu, em thấy lòng nhẹ nhõm hơn biết nhường nào.

Bây giờ em đã lớn, sức khỏe của bà cũng ngày càng yếu đi. Mỗi lần thấy bà đau khớp gối, lưng em rất thương bà. Em muốn học tập thật giỏi để làm bà vui, muốn kiếm thật nhiều tiền để chữa bệnh cho bà.

Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là người bạn để em tâm sự. Bà là nơi bình yên nhất để em tìm về mỗi khi mệt mỏi. Em luôn mong bà mạnh khỏe để có thể bên em thật lâu. Em rất yêu bà của mình.

Câu 1:

Khi đọc bài thơ "Mầm non" của Võ Quảng, em cảm thấy rất xúc động trước hình ảnh mầm non nhỏ bé nhưng tràn đầy sức sống. Mầm non hiện lên trong những ngày cuối đông, nép mình lặng im dưới vỏ cành bàng, giữa khung cảnh cây cối trơ trọi, lá rụng đầy mặt đất, không gian vắng lặng và lanh lẽo. Thế nhưng bên trong vẻ im lặng ấy lại ẩn chứa một sự sống bền bỉ đang âm thầm chờ đợi cơ hội vươn mình. Khi tiếng chim cất lên báo hiệu mùa xuân tới, mầm non lập tức tỉnh giấc, mạnh mẽ bật vỏ để vươn lên giữa đất trời và khoác lên mình màu xanh tươi mới. Hình ảnh ấy khiến em liên tưởng đến con người trong cuộc sống, dù có lúc gặp khó khăn, thử thách hay rơi vào hoàn cảnh bế tắc, chỉ cần có niềm tin, hi vọng và không bỏ cuộc thì ta sẽ vượt qua được. Mầm non trong bài thơ không chỉ là hình ảnh của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho hi vọng, sức sống mãnh liệt.

Câu 2:

Trong cuộc đời mỗi người, sẽ có những người mà ta luôn trân trọng, yêu thương và yêu quý dù thời gian có trôi qua bao lâu thì ta vẫn không bao giờ quên người đó. Với em, người em yêu quý, yêu thương nhất chính là bà nội của em - người bà hiền từ, ấm áp.

Bà em đã gần bảy mươi tuổi, lưng bà ngàng càng còng xuống. Làn da bà đã hằn lên nhiều nếp nhăn như những dấu ấn mà thời gian để lại, nhưng mỗi khi bà cười, em thấy chúng đẹp biết bao. Đôi mắt bà luôn ánh lên vẻ hiền từ, ấm áp khiến em cảm thấy bình yên đến lạ thường mỗi khi nhìn vào.

Từ nhỏ, em được bà chăm sóc rất chu đáo. Mỗi sáng, bà thường thức dậy thật sớm để nấu cho cả nhà những bữa ăn giải dị mà tốt cho sức khỏe. Bàn tay bà chai sạn vì bao năm tháng vất vả, nhưng chính vòng tay ấy lại mang đến cho em cảm giác an toàn. Em vẫn nhớ hồi nhỏ, vì mẹ phải dỗ cho em gái ngủ nên em được chuyển sang ngủ cùng bà. Lúc đó, em mới khoảng hơn ba tuổi và em ngủ cùng bà cho đến hết năm lớp bốn. Vào mỗi buổi tối mùa hè oi ả, bà thường dùng chiếc quạt nhỏ để quạt cho em và kể cho em những câu chuyện ý nghĩa hoặc vui nhộn. Giọng bà chậm rãi, ấm áp như sưởi ấm lòng em.

Bà không chỉ chăm sóc em mà còn dạy em những bài học đắt giá. Bà thường bảo: "Làm người phải biết sống chân thành, biết yêu thương người thì sau này mới thấy thanh thản". Những lời dạy đó em luôn khắc sâu trong lòng. Mỗi khi gặp khó khăn, gặp chuyện buồn chỉ cần nghe bà khuyên vài câu, em thấy lòng nhẹ nhõm hơn biết nhường nào.

Bây giờ em đã lớn, sức khỏe của bà cũng ngày càng yếu đi. Mỗi lần thấy bà đau khớp gối, lưng em rất thương bà. Em muốn học tập thật giỏi để làm bà vui, muốn kiếm thật nhiều tiền để chữa bệnh cho bà.

Đối với em, bà không chỉ là người thân mà còn là người bạn để em tâm sự. Bà là nơi bình yên nhất để em tìm về mỗi khi mệt mỏi. Em luôn mong bà mạnh khỏe để có thể bên em thật lâu. Em rất yêu bà của mình.