Nguyễn Kim Long

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Kim Long
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 2

'' Con dù lớn vẫn là con của mẹ

Đi hết đời lòng mẹ vẫn dõi theo con''

Hai câu thơ tuyệt tình của nhà thơ Chế Lan Viên vang lên như chân lý vĩnh cửu, chạm khẽ vào nơi mềm yếu nhất trái tim người đọc. Giữa dòng người tấp nập, con người ta thương được khát khao về chốn bình yên, đó là nhà. Về nhà, người mang cho ta tình yêu thương và sự bình yên là mẹ- người đã chịu khổ để chúng ta khôn lớn

Thời gian trôi qua thật vội vã, mẹ tôi đã điểm xuân 40 tuổi. Chao ôi! dáng mẹ dần gần đi, xương vai lộ rõ khiến lòng tôi quặn thắt lại. Vầng trán cao thông minh ngày nào đã hiện lên những vết nhăn của thời gian. Đôi bàn tay nhợt nhạt, chai sờn do làm công lương việc làm vất vả, khó nhằn những vết chân chim nơi khóe mắt hiện rõ khi mẹ cười như những nét vẽ khắc nghiệt của thời gian. Đặc biệt nhất trên khuôn mặt của mẹ là nụ cười duyên dáng, tươi tắn, tràn đầy năng lượng sống. Dù tuổi đã dần chuyển xuân nhưng mẹ tôi vẫn rất trẻ trung. Mẹ vẫn mang một nét đẹp sang trọng, quý phái của người phụ nữ từng trải. Một vẻ đẹp không cần son phấn mà vẫn toát ra từ sự đơn hậu, bao dung.

Tôi thương mẹ lắm!

Đôi bàn tay mẹ thô ráp, vết chai sần, vết bầm, vết nứt in hằn theo năm tháng. Nhưng kỳ lạ thay, khi đôi bàn tay ấy áp lên má tôi, hay đặt lên trán tôi, tôi lại cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp đến lạ thường. Rất êm – rất ấm của sự che chở tuyệt đối. Và ẩn sau ánh mắt phúc hậu ấy chính là đôi mắt mẹ sâu thẳm, chứa đựng cả một bầu trời yêu thương.Đôi mắt ấy có thể nghiêm khắc, có thể dịu dàng, có thể ánh lên niềm vui hân hoan, nhưng khi tôi đau hay mắc lỗi, đôi mắt ấy lại trĩu nặng nỗi buồn và sự âu lo. Chỉ cần nhìn vào mắt mẹ, tôi như thấy cả một đại dương tình thương đang vỗ về.

Không chỉ đẹp ở ngoại hình, mẹ còn là hiện thân của những phẩm chất tuyệt vời nhất. Tả chưa bao giờ hết sự hiền lành, hiền như cô Tấm, như bà tiên trong những câu chuyện cổ tích. Mẹ nói năng lúc nào cũng nhẹ nhàng, từ tốn. Có khi mẹ tức giận, quát tháo hay nặng lời với bất kỳ ai, kể cả khi mẹ buồn bã nhất. Tôi luôn tự hỏi: “Sao mẹ lại có thể phi thường đến thế?”. Mẹ như một “nghệ sĩ” tài ba sắp xếp mọi việc nhà đâu ra đấy. Từ việc cơ quan áp lực đến việc nội trợ, dọn dẹp, mẹ đều chu toàn mà chẳng một lời than vãn. Mẹ âm thầm chịu đựng, dồn hết vất vả vào trong để dành cho cha con tôi những điều tốt đẹp nhất. Ở bên mẹ, tôi học được bài học về sự “trọn vẹn”: sự giản dị nhưng sâu sắc, sự hy sinh không cần báo đáp.

Ký ức về mẹ trong tôi là một cuốn phim chậm, nơi những hình ảnh bình dị nhất lại khiến tim tôi rung động. Tôi nhớ mãi những buổi tan học, con đường làng quen thuộc, bóng mẹ chờ bên chiếc xe đạp cũ. Mỗi lần tôi vấp ngã, mẹ lại xuất hiện, dang tay ôm lấy tôi. Cả người mẹ run lên vì sợ, mẹ khóc nức nở, còn tôi thì nép vào vòng tay ấy, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể.“Mẹ xin lỗi, mẹ đến muộn… Con có sao không?” – giọng mẹ nghẹn lại. Lúc ấy, mọi đau đớn trong tôi dường như tan biến. Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được sự bất lực của mẹ trước nỗi lo cho con. Thuở còn học lớp 2, chiều hôm ấy, trời mưa đông sầm sập, tôi run rẩy đứng nép bên vệ đường vàng vọt. Tôi chờ mãi chẳng thấy dáng mẹ đâu. Cộng với sự thiếu kiên nhẫn, tôi quyết định tự đi bộ về. Nhưng thật không may, đường phố lúc tan tầm đông đúc và xa lạ quá. Những ánh đèn đường vội vã, tiếng còi xe inh ỏi khiến tôi hoang loạn. Bỗng dưng tôi nhớ đến mẹ, nhớ đến mái tóc, đến vòng tay ấm áp. Tôi ngồi nép vào một góc cầu và bắt đầu khóc.

Giữa lúc ấy, hỗn độn và sợ hãi tột cùng, bằng một tiếng gọi thật thân quen vang lên: “Con ơi!”. Là mẹ! Mẹ xuất hiện với bộ dạng hốt hoảng, tóc tai rối bời, chiếc xe đạp cũ đổ kềnh ra đất. Mẹ lao đến, ôm chầm lấy tôi. Cả người mẹ run lên bần bật. Mẹ khóc nức nở, nước mắt mẹ thấm ướt vai áo đồng phục của tôi. Lúc ấy, tôi co rút người lại, nghĩ rằng chắc chắn sẽ bị một trận đòn đau vì tội tự ý bỏ đi. Nhưng không! Mẹ không đánh, cũng chẳng mắng tôi, mẹ chỉ ôm thật chặt và âu yếm tôi như cả gia tài của mẹ.

Cuối cùng, điều tôi muốn nói: Thật hạnh phúc biết bao khi kiếp này được làm con của mẹ. Mẹ không chỉ cho tôi hình hài mà còn cho tôi cảm nhận đúng, thực sự của tình yêu thương và sự quan tâm nhiệt tình trong cuộc sống. Tôi rất yêu mẹ!. Tôi hứa sẽ học hành giỏi giang, chăm ngoan để không làm mẹ phụ lòng bởi công hi sinh và nuôi nấng bao năm qua