Mai Như Mỹ
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương đã để lại trong em những cảm xúc sâu lắng và xúc động. Hình ảnh người mẹ hiện lên như đóa hoa sen lặng lẽ, giản dị mà thanh cao, luôn âm thầm hy sinh vì con. Những câu thơ “giọt máu hòa theo dòng lệ” khiến em cảm nhận rõ nỗi vất vả, nhọc nhằn mà mẹ đã trải qua để nuôi con khôn lớn. Khi con trưởng thành, mẹ lại lùi về phía sau, nhường cho con bước đi trên con đường rộng lớn của cuộc đời, còn mình âm thầm chịu đựng những nhọc nhằn, cô đơn. Đặc biệt, khổ thơ cuối gợi lên nỗi mất mát đau thương khi mẹ ra đi, nhưng đồng thời cũng là sự bất tử của tình mẹ – mẹ như hóa thành ngôi sao luôn dõi theo con. Qua bài thơ, em càng thêm yêu thương, trân trọng và biết ơn mẹ – người đã dành cả cuộc đời để hy sinh cho con.
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật trữ tình (người kể trong bài thơ). Đó là cuộc gặp gỡ tình cờ giữa người đi đường (nhân vật trữ tình) với người dân nghèo (chủ “ổ rơm”). Câu 3. Biện pháp tu từ: so sánh (“ấm hơn nhiều chăn đệm”). Tác dụng: Làm nổi bật sự ấm áp, chân tình của ổ rơm giản dị, qua đó thể hiện tình người ấm áp dù hoàn cảnh nghèo khó. Câu 4. Hình ảnh “ổ rơm” là hình ảnh bình dị, mộc mạc, tượng trưng cho tình người ấm áp, sự sẻ chia của người dân nghèo, tuy thiếu thốn vật chất nhưng giàu tình cảm. Câu 5. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là ca ngợi tình người ấm áp, lòng nhân ái giản dị trong cuộc sống. Câu 6. (Đoạn văn 5–7 câu) Bài thơ “Hơi ấm ổ rơm” để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Hình ảnh ổ rơm giản dị nhưng lại chứa đựng một hơi ấm đặc biệt, không chỉ là hơi ấm của vật chất mà còn là hơi ấm của tình người. Qua cuộc gặp gỡ tình cờ, em cảm nhận được sự chân thành, hiếu khách của những con người nghèo khó. Điều đó khiến em hiểu rằng trong cuộc sống, giá trị tinh thần đôi khi còn quý hơn vật chất. Bài thơ giúp em thêm trân trọng những tình cảm giản dị xung quanh mình. Đồng thời, em cũng học được cách sống biết yêu thương và sẻ chia với người khác.