NGUYỄN THỊ TRÀ MY

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THỊ TRÀ MY
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

                                                     Bài làm

Hình tượng đất nước trong đoạn trích thơ của Bằng Việt hiện lên vừa chân thực vừa giàu ý nghĩa biểu tượng. Đó là một đất nước bước ra từ chiến tranh với vô vàn đau thương, mất mát nhưng vẫn tràn đầy sức sống. Những hình ảnh như “gạch vụn”, “cầu sập”, “bom rơi” gợi lên hiện thực khốc liệt, trong khi “nhú nhành hoa”, “dựng nhà”, “tung tăng vào lớp Một” lại thể hiện sự hồi sinh mạnh mẽ. Đất nước không phải là khái niệm trừu tượng mà hiện hữu trong từng con người cụ thể: em bé, cô gái, những bàn tay lao động cần cù. Qua đó, tác giả khẳng định sức mạnh của nhân dân – những con người đã làm nên lịch sử và đang tiếp tục xây dựng tương lai. Đồng thời, hình tượng đất nước còn gắn với dòng chảy liên tục của thời gian: quá khứ – hiện tại – tương lai. Những ký ức chiến tranh không mất đi mà trở thành nguồn sức mạnh tinh thần cho hôm nay. Vì vậy, đất nước hiện lên không chỉ đáng tự hào mà còn đáng trân trọng, nâng niu và tiếp nối.

Câu 2:

                                                            Bài làm

        Trong hành trình nhận thức lịch sử, có một thực tế đáng suy ngẫm: nhiều người không thực sự xúc động trước những trang sách hay bài giảng lịch sử, nhưng lại rung động sâu sắc khi đứng trước những con người đã làm nên lịch sử. Ý kiến “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” đã gợi ra một cách nhìn đúng đắn về cách tiếp cận lịch sử và giá trị của con người trong dòng chảy thời gian.

        Trước hết, cần hiểu rằng lịch sử không chỉ là những sự kiện, con số hay mốc thời gian khô khan. Đó là câu chuyện về con người – những cá nhân bằng xương bằng thịt với lý tưởng, khát vọng và sự hy sinh. Những bài giảng lịch sử đôi khi khiến người học cảm thấy xa cách vì cách truyền đạt thiên về ghi nhớ kiến thức. Tuy nhiên, khi lịch sử được tái hiện qua hình ảnh những con người cụ thể, nó trở nên sống động và giàu cảm xúc hơn. Đó là lúc người học không chỉ “biết” mà còn “hiểu” và “cảm”.

     Thực tế cho thấy, chính những con người làm nên lịch sử mới là yếu tố tạo nên sức lay động mạnh mẽ. Đó có thể là những chiến sĩ đã hy sinh vì độc lập dân tộc, những người mẹ tiễn con ra trận, hay những thanh niên xung phong sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy. Khi nghe kể về cuộc đời, số phận và sự lựa chọn của họ, chúng ta dễ dàng đồng cảm và xúc động. Bởi lẽ, con người luôn có xu hướng kết nối với con người. Những câu chuyện ấy khiến lịch sử trở nên gần gũi, chân thực và giàu ý nghĩa hơn bất kỳ con số hay dữ kiện nào.

      Tuy nhiên, không thể vì thế mà phủ nhận vai trò của những bài giảng lịch sử. Vấn đề không nằm ở bản thân lịch sử mà ở cách chúng ta tiếp cận và truyền tải nó. Một bài giảng sinh động, gắn với câu chuyện con người, cảm xúc và bối cảnh cụ thể sẽ giúp người học hiểu sâu sắc hơn. Ngược lại, nếu chỉ học thuộc lòng, lịch sử sẽ trở nên khô cứng và khó chạm đến trái tim.

     Ý kiến trên cũng đặt ra yêu cầu đối với thế hệ trẻ hôm nay. Chúng ta cần học lịch sử không chỉ để thi cử mà để hiểu về cội nguồn, trân trọng hiện tại và có trách nhiệm với tương lai. Việc tìm hiểu về những con người làm nên lịch sử sẽ giúp chúng ta nhận ra giá trị của sự hy sinh, từ đó sống có lý tưởng và mục tiêu rõ ràng hơn. Đồng thời, mỗi người cũng cần ý thức rằng mình đang góp phần viết tiếp lịch sử bằng chính hành động của mình trong hiện tại.

      Tóm lại, lịch sử sẽ thực sự sống động và có ý nghĩa khi gắn liền với con người. Những người làm nên lịch sử chính là linh hồn của lịch sử, là nguồn cảm hứng bất tận cho các thế hệ sau. Vì vậy, hãy học lịch sử bằng cả lý trí và trái tim, để không chỉ hiểu mà còn biết trân trọng và tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã để lại.

Câu 1 :

                                                     Bài làm

Hình tượng đất nước trong đoạn trích thơ của Bằng Việt hiện lên vừa chân thực vừa giàu ý nghĩa biểu tượng. Đó là một đất nước bước ra từ chiến tranh với vô vàn đau thương, mất mát nhưng vẫn tràn đầy sức sống. Những hình ảnh như “gạch vụn”, “cầu sập”, “bom rơi” gợi lên hiện thực khốc liệt, trong khi “nhú nhành hoa”, “dựng nhà”, “tung tăng vào lớp Một” lại thể hiện sự hồi sinh mạnh mẽ. Đất nước không phải là khái niệm trừu tượng mà hiện hữu trong từng con người cụ thể: em bé, cô gái, những bàn tay lao động cần cù. Qua đó, tác giả khẳng định sức mạnh của nhân dân – những con người đã làm nên lịch sử và đang tiếp tục xây dựng tương lai. Đồng thời, hình tượng đất nước còn gắn với dòng chảy liên tục của thời gian: quá khứ – hiện tại – tương lai. Những ký ức chiến tranh không mất đi mà trở thành nguồn sức mạnh tinh thần cho hôm nay. Vì vậy, đất nước hiện lên không chỉ đáng tự hào mà còn đáng trân trọng, nâng niu và tiếp nối.

Câu 2:

                                                            Bài làm

        Trong hành trình nhận thức lịch sử, có một thực tế đáng suy ngẫm: nhiều người không thực sự xúc động trước những trang sách hay bài giảng lịch sử, nhưng lại rung động sâu sắc khi đứng trước những con người đã làm nên lịch sử. Ý kiến “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” đã gợi ra một cách nhìn đúng đắn về cách tiếp cận lịch sử và giá trị của con người trong dòng chảy thời gian.

        Trước hết, cần hiểu rằng lịch sử không chỉ là những sự kiện, con số hay mốc thời gian khô khan. Đó là câu chuyện về con người – những cá nhân bằng xương bằng thịt với lý tưởng, khát vọng và sự hy sinh. Những bài giảng lịch sử đôi khi khiến người học cảm thấy xa cách vì cách truyền đạt thiên về ghi nhớ kiến thức. Tuy nhiên, khi lịch sử được tái hiện qua hình ảnh những con người cụ thể, nó trở nên sống động và giàu cảm xúc hơn. Đó là lúc người học không chỉ “biết” mà còn “hiểu” và “cảm”.

     Thực tế cho thấy, chính những con người làm nên lịch sử mới là yếu tố tạo nên sức lay động mạnh mẽ. Đó có thể là những chiến sĩ đã hy sinh vì độc lập dân tộc, những người mẹ tiễn con ra trận, hay những thanh niên xung phong sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy. Khi nghe kể về cuộc đời, số phận và sự lựa chọn của họ, chúng ta dễ dàng đồng cảm và xúc động. Bởi lẽ, con người luôn có xu hướng kết nối với con người. Những câu chuyện ấy khiến lịch sử trở nên gần gũi, chân thực và giàu ý nghĩa hơn bất kỳ con số hay dữ kiện nào.

      Tuy nhiên, không thể vì thế mà phủ nhận vai trò của những bài giảng lịch sử. Vấn đề không nằm ở bản thân lịch sử mà ở cách chúng ta tiếp cận và truyền tải nó. Một bài giảng sinh động, gắn với câu chuyện con người, cảm xúc và bối cảnh cụ thể sẽ giúp người học hiểu sâu sắc hơn. Ngược lại, nếu chỉ học thuộc lòng, lịch sử sẽ trở nên khô cứng và khó chạm đến trái tim.

     Ý kiến trên cũng đặt ra yêu cầu đối với thế hệ trẻ hôm nay. Chúng ta cần học lịch sử không chỉ để thi cử mà để hiểu về cội nguồn, trân trọng hiện tại và có trách nhiệm với tương lai. Việc tìm hiểu về những con người làm nên lịch sử sẽ giúp chúng ta nhận ra giá trị của sự hy sinh, từ đó sống có lý tưởng và mục tiêu rõ ràng hơn. Đồng thời, mỗi người cũng cần ý thức rằng mình đang góp phần viết tiếp lịch sử bằng chính hành động của mình trong hiện tại.

      Tóm lại, lịch sử sẽ thực sự sống động và có ý nghĩa khi gắn liền với con người. Những người làm nên lịch sử chính là linh hồn của lịch sử, là nguồn cảm hứng bất tận cho các thế hệ sau. Vì vậy, hãy học lịch sử bằng cả lý trí và trái tim, để không chỉ hiểu mà còn biết trân trọng và tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà cha ông đã để lại.