VŨ ĐĂNG KHÔI

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của VŨ ĐĂNG KHÔI
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Hình tượng đất nước trong đoạn trích của Bằng Việt hiện lên thật chân thực, mang một vẻ đẹp vừa bi tráng vừa tràn đầy sức sống. Trước hết, đó là một đất nước chịu nhiều đau thương, tàn phá bởi chiến tranh qua những tàn tích "gạch vụn", "nhịp cầu sập", "tàn tro" hay "công sự bom vùi". Đất nước ấy đã phải oằn mình gánh chịu những hi sinh mất mát to lớn. Thế nhưng, vượt lên trên mọi đổ nát, hình tượng cốt lõi nhất là một đất nước mang sức sống mãnh liệt, kiên cường hồi sinh. Sự sống nảy mầm ngay trên sự hủy diệt: nhành hoa nhú lên từ tàn tro, nhịp cầu mới nối lại đôi bờ, em bé cất bước tới trường và cô gái rạng rỡ may áo cưới. Hình tượng đất nước không trừu tượng mà hiện hình qua "những bàn tay vun quén", qua "vóc dáng cần cù" của con người nhân dân. Cuối cùng, đó là một đất nước ân tình, thủy chung, nơi quá khứ gian khổ luôn "loé sáng", truyền sức sống và giá trị cốt lõi cho thế hệ hôm nay. Tóm lại, hình tượng đất nước trong đoạn thơ là biểu tượng tuyệt đẹp cho khúc ca khải hoàn của dân tộc: đi qua đau thương để hồi sinh rực rỡ và vững bước vào tương lai huy hoàng.

câu 2

Lịch sử là cội nguồn, là tấm gương phản chiếu hành trình sinh tồn và phát triển của một dân tộc. Thế nhưng, làm thế nào để quá khứ ấy thực sự "sống" trong tâm trí thế hệ đi sau lại là một trăn trở lớn. Bàn về vấn đề này, có một ý kiến vô cùng sâu sắc đã nhận định: "Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử." Câu nói đã chạm đến bản chất của sự thấu cảm, chỉ ra con đường ngắn nhất để lịch sử đi vào trái tim mỗi người.

Để hiểu trọn vẹn ý kiến trên, trước hết ta cần hiểu "bài giảng lịch sử" là gì. Đó thường là những chuỗi sự kiện khách quan, những mốc thời gian, những con số thống kê về số người tử trận hay số bom đạn được thả xuống. Nó mang tính vĩ mô, lý tính và có phần khô khan. Ngược lại, "những người làm nên lịch sử" là những con người bằng xương bằng thịt, có tên tuổi hoặc vô danh. Họ mang trong mình những ước mơ, tình yêu, sự sợ hãi và cả lòng dũng cảm phi thường. Câu nói đã khẳng định một sự thật tâm lý: những dữ kiện khô cứng khó có thể làm ta rơi lệ, chính những câu chuyện về thân phận, sự hi sinh và vẻ đẹp tâm hồn của con người trong dòng chảy lịch sử ấy mới là thứ khơi gợi sự rung cảm mãnh liệt nhất.

Vì sao lại như vậy? Khách quan mà nói, những con số vĩ mô thường tạo ra một khoảng cách vô hình. Khi nghe về "hai triệu người chết đói năm 1945" hay "hàng triệu tấn bom trút xuống Trường Sơn", não bộ chúng ta tiếp nhận sự khốc liệt, nhưng trái tim lại dễ bị tê liệt trước sự quá khổ của hiện thực. Sự kiện tự thân nó không có cảm xúc, nó chỉ là cái vỏ bọc của thời gian.

Thế nhưng, khi lịch sử mang gương mặt của con người, mọi thứ hoàn toàn thay đổi. Trái tim chỉ có thể đồng điệu với trái tim. Chúng ta xúc động nghẹn ngào vì ta nhìn thấy ở "những người làm nên lịch sử" sự tương đồng về khát vọng sống. Ta có thể không nhớ chính xác ngày tháng diễn ra một trận đánh, nhưng ta làm sao quên được nụ cười hiên ngang của chị Võ Thị Sáu trước họng súng kẻ thù; làm sao không nhói lòng trước những dòng nhật ký đầy thanh xuân và khát vọng hòa bình của bác sĩ Đặng Thùy Trâm giữa mưa bom bão đạn. Hay ngay trong thi phẩm "Đất nước" của Bằng Việt, sự khốc liệt của chiến tranh không được miêu tả bằng số liệu, mà hiện lên đầy xót xa nhưng kiên cường qua hình ảnh “Mỗi cô gái thu này bắt đầu may áo cưới/ Đều đã đứng lên từ công sự bom vùi”. Khi nhìn lịch sử qua lăng kính của thân phận con người, quá khứ không còn là tro cốt, mà là máu, là nước mắt, là tình yêu. Sự xúc động ấy chính là lòng biết ơn sâu sắc nhất mà ta dành cho thế hệ đi trước.

Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là chúng ta phủ nhận hoàn toàn giá trị của những "bài giảng lịch sử". Nếu không có sự kiện, mốc thời gian làm bối cảnh khách quan, những câu chuyện cá nhân sẽ trở nên rời rạc, thiếu tính hệ thống. Một nền giáo dục lịch sử thành công là phải biết kết hợp nhuần nhuyễn giữa "bài giảng" và "con người". Bài giảng là bộ khung vững chắc, còn con người chính là máu thịt đắp lên để làm lịch sử thực sự sinh động.

Tóm lại, ý kiến "Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử" là một thông điệp nhân văn và xác đáng. Nó nhắc nhở mỗi chúng ta: học lịch sử không phải là học vẹt những con số vô tri, mà là học cách thấu hiểu, trân trọng và nối tiếp ngọn lửa tình yêu tổ quốc từ trái tim của những người đi trước. Chỉ khi đó, lịch sử mới thực sự là bệ phóng vững chắc cho hiện tại và tương lai.

 

câu 1

Hình tượng đất nước trong đoạn trích của Bằng Việt hiện lên thật chân thực, mang một vẻ đẹp vừa bi tráng vừa tràn đầy sức sống. Trước hết, đó là một đất nước chịu nhiều đau thương, tàn phá bởi chiến tranh qua những tàn tích "gạch vụn", "nhịp cầu sập", "tàn tro" hay "công sự bom vùi". Đất nước ấy đã phải oằn mình gánh chịu những hi sinh mất mát to lớn. Thế nhưng, vượt lên trên mọi đổ nát, hình tượng cốt lõi nhất là một đất nước mang sức sống mãnh liệt, kiên cường hồi sinh. Sự sống nảy mầm ngay trên sự hủy diệt: nhành hoa nhú lên từ tàn tro, nhịp cầu mới nối lại đôi bờ, em bé cất bước tới trường và cô gái rạng rỡ may áo cưới. Hình tượng đất nước không trừu tượng mà hiện hình qua "những bàn tay vun quén", qua "vóc dáng cần cù" của con người nhân dân. Cuối cùng, đó là một đất nước ân tình, thủy chung, nơi quá khứ gian khổ luôn "loé sáng", truyền sức sống và giá trị cốt lõi cho thế hệ hôm nay. Tóm lại, hình tượng đất nước trong đoạn thơ là biểu tượng tuyệt đẹp cho khúc ca khải hoàn của dân tộc: đi qua đau thương để hồi sinh rực rỡ và vững bước vào tương lai huy hoàng.

câu 2

Lịch sử là cội nguồn, là tấm gương phản chiếu hành trình sinh tồn và phát triển của một dân tộc. Thế nhưng, làm thế nào để quá khứ ấy thực sự "sống" trong tâm trí thế hệ đi sau lại là một trăn trở lớn. Bàn về vấn đề này, có một ý kiến vô cùng sâu sắc đã nhận định: "Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử." Câu nói đã chạm đến bản chất của sự thấu cảm, chỉ ra con đường ngắn nhất để lịch sử đi vào trái tim mỗi người.

Để hiểu trọn vẹn ý kiến trên, trước hết ta cần hiểu "bài giảng lịch sử" là gì. Đó thường là những chuỗi sự kiện khách quan, những mốc thời gian, những con số thống kê về số người tử trận hay số bom đạn được thả xuống. Nó mang tính vĩ mô, lý tính và có phần khô khan. Ngược lại, "những người làm nên lịch sử" là những con người bằng xương bằng thịt, có tên tuổi hoặc vô danh. Họ mang trong mình những ước mơ, tình yêu, sự sợ hãi và cả lòng dũng cảm phi thường. Câu nói đã khẳng định một sự thật tâm lý: những dữ kiện khô cứng khó có thể làm ta rơi lệ, chính những câu chuyện về thân phận, sự hi sinh và vẻ đẹp tâm hồn của con người trong dòng chảy lịch sử ấy mới là thứ khơi gợi sự rung cảm mãnh liệt nhất.

Vì sao lại như vậy? Khách quan mà nói, những con số vĩ mô thường tạo ra một khoảng cách vô hình. Khi nghe về "hai triệu người chết đói năm 1945" hay "hàng triệu tấn bom trút xuống Trường Sơn", não bộ chúng ta tiếp nhận sự khốc liệt, nhưng trái tim lại dễ bị tê liệt trước sự quá khổ của hiện thực. Sự kiện tự thân nó không có cảm xúc, nó chỉ là cái vỏ bọc của thời gian.

Thế nhưng, khi lịch sử mang gương mặt của con người, mọi thứ hoàn toàn thay đổi. Trái tim chỉ có thể đồng điệu với trái tim. Chúng ta xúc động nghẹn ngào vì ta nhìn thấy ở "những người làm nên lịch sử" sự tương đồng về khát vọng sống. Ta có thể không nhớ chính xác ngày tháng diễn ra một trận đánh, nhưng ta làm sao quên được nụ cười hiên ngang của chị Võ Thị Sáu trước họng súng kẻ thù; làm sao không nhói lòng trước những dòng nhật ký đầy thanh xuân và khát vọng hòa bình của bác sĩ Đặng Thùy Trâm giữa mưa bom bão đạn. Hay ngay trong thi phẩm "Đất nước" của Bằng Việt, sự khốc liệt của chiến tranh không được miêu tả bằng số liệu, mà hiện lên đầy xót xa nhưng kiên cường qua hình ảnh “Mỗi cô gái thu này bắt đầu may áo cưới/ Đều đã đứng lên từ công sự bom vùi”. Khi nhìn lịch sử qua lăng kính của thân phận con người, quá khứ không còn là tro cốt, mà là máu, là nước mắt, là tình yêu. Sự xúc động ấy chính là lòng biết ơn sâu sắc nhất mà ta dành cho thế hệ đi trước.

Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là chúng ta phủ nhận hoàn toàn giá trị của những "bài giảng lịch sử". Nếu không có sự kiện, mốc thời gian làm bối cảnh khách quan, những câu chuyện cá nhân sẽ trở nên rời rạc, thiếu tính hệ thống. Một nền giáo dục lịch sử thành công là phải biết kết hợp nhuần nhuyễn giữa "bài giảng" và "con người". Bài giảng là bộ khung vững chắc, còn con người chính là máu thịt đắp lên để làm lịch sử thực sự sinh động.

Tóm lại, ý kiến "Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử" là một thông điệp nhân văn và xác đáng. Nó nhắc nhở mỗi chúng ta: học lịch sử không phải là học vẹt những con số vô tri, mà là học cách thấu hiểu, trân trọng và nối tiếp ngọn lửa tình yêu tổ quốc từ trái tim của những người đi trước. Chỉ khi đó, lịch sử mới thực sự là bệ phóng vững chắc cho hiện tại và tương lai.