🎀✨ 𝑩𝒂𝒍𝒍𝒆𝒓𝒊𝒏𝒂 𝑪𝒂𝒎𝒑𝒖𝒄𝒉𝒊𝒏𝒂 ✨🎀

Giới thiệu về bản thân

*😘💖: Hello các tình iu nha, mình tên là Nguyễn Thị Hà My ( Trần Thủy Tiên ), năm nay mình lớp 5, mình học lớp 5A mình học ở trường Tiểu học Yên Nhân, hiện mình đang ở tỉnh Ninh Bình, xã Yên Cường các bạn nhé! À nếu mình trả lời các câu hỏi của các bạn trên diễn đàn mà đúng thì các bạn hãy cho mình xin 1 tick để động viên mình nhé, nếu mình sai các bạn hãy nhắn tin với mình trên đó nhé! Cám ơn các bạn rất nhiều nha! Nhưng mà mình có chơi game Poki đó nhé, ai chơi thì vào chơi cùng mình nha! Nick mình là "AlexCuTe", tên game là "MineFun.io" và game " Vortella's Dress up" thì nick name mình là "Poppy Princess" nha! Cả game "Blox.io" nữa. Skin của mình là toàn bộ màu trắng với cả tóc vàng nữa nhé. Giới thiệu: 🎀✨ 𝕿𝖎𝖊̂̉𝖚 𝕿𝖍𝖚̛ đ𝖔̉𝖓𝖌 đ𝖆̉𝖓𝖍 ✨🎀.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
rong thế giới loài vật, em yêu thích nhất là chú chó nhỏ nhà em, chú tên là Lu. Lu không chỉ là một con vật nuôi mà đã trở thành một thành viên thân thiết, một người bạn nhỏ trung thành luôn mang lại niềm vui cho cả gia đình em trong suốt năm 2025 vừa qua. Lu thuộc giống chó Phốc sóc nên thân hình khá nhỏ nhắn, chỉ bằng một bắp đùi của người lớn. Điểm ấn tượng nhất ở Lu chính là bộ lông màu vàng kem xù bông, mềm mượt như một cục bông gòn di động. Đôi mắt chú đen láy, tròn xoe như hai hạt nhãn, luôn nhìn em với vẻ tinh nghịch và thông minh. Cái mũi nhỏ màu đen lúc nào cũng ươn ướt, khịt khịt đánh hơi rất thính. Mỗi khi thấy em đi học về, đôi tai nhỏ dựng đứng lên, cái đuôi cong vút lại ngoáy tít mù trông vô cùng đáng yêu. Lu rất khôn ngoan và tình cảm. Mỗi sáng sớm, chú thường chạy vào tận cửa phòng, sủa khẽ vài tiếng như muốn gọi em thức dậy để chuẩn bị đi học. Khi em ngồi học bài, Lu lặng lẽ nằm phủ phục dưới chân như một người vệ sĩ tí hon. Đặc biệt, Lu rất thích được vuốt ve; mỗi khi em xoa đầu, chú lại lim dim đôi mắt, vẻ mặt tận hưởng đầy hạnh phúc. Chú cũng rất có trách nhiệm với việc "trông nhà", hễ có tiếng động lạ ngoài cổng là chú lại sủa vang để báo động cho cả nhà. Em rất yêu quý Lu vì chú luôn mang đến tiếng cười và sự ấm áp. Những lúc em buồn, chỉ cần nhìn thấy cái dáng vẻ chạy lăng xăng và những trò đùa tinh nghịch của chú là mọi phiền muộn dường như tan biến. Em hứa sẽ chăm sóc Lu thật tốt, cho chú ăn đầy đủ và tắm rửa sạch sẽ để chú luôn khỏe mạnh và mãi là người bạn nhỏ gắn bó bên em.

Cho chị xin 1 tick nhé, thanks. ^^

Trong cuộc đời mỗi người, mẹ chính là món quà kỳ diệu nhất mà thế gian ban tặng. Đối với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là điểm tựa bình yên nhất, là bến đỗ dịu dàng sau những mệt mỏi của cuộc sống. Mẹ em năm nay ngoài bốn mươi tuổi. Dáng người mẹ nhỏ nhắn, thanh mảnh với những bước đi nhanh nhẹn, tất tả lo toan cho gia đình. Gương mặt mẹ hiền từ với đôi mắt luôn lấp lánh niềm tin, nhưng ở khóe mắt ấy, em đã bắt đầu thấy những vết chân chim của thời gian và những đêm thức trắng chăm sóc khi em ốm. Đôi bàn tay mẹ không còn mềm mại mà đã chai sần vì sương gió, vì những công việc không tên để vun vén cho tổ ấm nhỏ luôn đủ đầy, ấm áp. Điều em yêu nhất ở mẹ chính là sự tần tảo và lòng vị tha. Mỗi sáng sớm, khi cả nhà còn đang chìm trong giấc ngủ, mẹ đã thức dậy chuẩn bị bữa sáng thơm ngon và là lượt quần áo cho em tới trường. Trong học tập, mẹ vừa là cô giáo, vừa là người bạn lớn luôn lắng nghe những tâm tư, nguyện vọng của em. Khi em đạt điểm cao, nụ cười của mẹ rạng rỡ như nắng mai; khi em mắc lỗi, ánh mắt mẹ nghiêm khắc nhưng vẫn tràn đầy sự bao dung, khuyên bảo nhẹ nhàng để em tự nhận ra sai lầm. Trong năm 2025 này, khi cuộc sống ngày càng hối hả, em càng trân trọng hơn những phút giây được ở bên mẹ. Tình yêu của mẹ dành cho em như dòng suối mát lành, lặng lẽ chảy trôi nhưng bền bỉ và vô tận. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ, rèn luyện đạo đức thật tốt để không phụ công lao dưỡng dục của mẹ. Mẹ ơi, con yêu mẹ rất nhiều! Mẹ mãi là vầng trăng sáng nhất, dẫn lối cho con trên mọi nẻo đường đời.

Cho em xin 1 tick nhé, thanks. ^^

Thám tử này sao không đi phá án lại đi viết tiểu thuyết hay là cái gì đây? :)

Trong cuộc đời mỗi người, có những chuyến đi chỉ đơn thuần là sự thay đổi địa điểm, nhưng cũng có những chuyến đi là cuộc hành trình trở về với yêu thương và bình yên. Đối với em, chuyến về quê thăm ông bà vào dịp hè vừa qua chính là trải nghiệm hạnh phúc nhất, một kỷ niệm đẹp đẽ mà em luôn nâng niu trong ký ức. Sáng sớm hôm ấy, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xuyên qua màn sương, gia đình em đã khởi hành. Rời xa sự ồn ào, náo nhiệt của phố thị với những tòa nhà cao tầng san sát, chiếc xe đưa em về với vùng quê thanh bình. Cảm giác háo hức khiến em chẳng thể chợp mắt, cứ dán mắt vào cửa sổ để ngắm nhìn những cánh đồng lúa xanh mướt chạy dài tít tắp. Vừa bước chân xuống xe, mùi hương của cỏ cây, của đất bùn và cả mùi khói bếp nồng nàn đã vây lấy em. Ông bà em đã đợi sẵn ở cổng từ bao giờ. Hình ảnh ông nội với nụ cười hiền hậu và bà nội tất tả chạy ra ôm chầm lấy em khiến em cảm thấy ấm áp vô cùng. Khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi của chặng đường dài dường như tan biến hết, chỉ còn lại niềm vui sướng nghẹn ngào. Những ngày ở quê là chuỗi ngày hạnh phúc nhất của em trong năm 2025 này. Buổi sáng, em cùng ông ra vườn hái những quả chín mọng còn đọng hơi sương. Ông dạy em cách chăm sóc cây cối, kể cho em nghe những câu chuyện xưa cũ đầy ý nghĩa. Buổi chiều, em cùng các bạn nhỏ trong xóm ra triền đê thả diều. Những cánh diều đủ màu sắc bay cao trên bầu trời xanh thẳm, chở theo những tiếng cười giòn giã và cả những ước mơ hồn nhiên của tuổi thơ. Hạnh phúc nhất là những bữa cơm sum vầy bên gian bếp nhỏ. Bà nấu cho em những món ăn giản dị nhưng đậm đà hương vị quê hương: bát canh cua đồng ngọt mát, đĩa cá kho tộ thơm lừng. Trong bữa ăn, mọi người cùng trò chuyện, chia sẻ về cuộc sống, tiếng cười nói rộn ràng làm ấm cả căn nhà nhỏ. Đêm về, nằm trên chiếc chõng tre ngoài sân, nghe tiếng dế mèn nỉ non và ngắm bầu trời đầy sao, em cảm thấy tâm hồn mình thật nhẹ nhàng và thanh thản. Chuyến đi ấy không chỉ giúp em được nghỉ ngơi sau những ngày học tập căng thẳng mà còn giúp em hiểu thêm về giá trị của gia đình và nguồn cội. Em nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi không nằm ở những điều xa hoa, lộng lẫy mà hiện hữu ngay trong những tình cảm chân thành, mộc mạc nhất. Rời quê để trở về thành phố, trong lòng em vẫn vẹn nguyên lời hứa sẽ học tập thật tốt để sớm được trở về trong vòng tay yêu thương của ông bà. Đó mãi là trải nghiệm quý giá, là hành trang tinh thần giúp em vững bước hơn trong cuộc sống.

Cho em xin 1 tick nhé, thanks. ^^