Nguyễn Thanh Tùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thanh Tùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

bài viết

Trong dòng dòng văn học hiện thực 1930 - 1945, Nam Cao đã để lại dấu ấn sâu đậm với những nhân vật đầy ám ảnh. Trong đó, nhân vật Lão Hạc trong tác phẩm cùng tên là người để lại trong lòng em nhiều niềm thương cảm và sự trân trọng nhất. Qua ngòi bút tài hoa của tác giả, Lão Hạc hiện lên là một người nông dân nghèo khổ nhưng sở hữu phẩm chất đạo đức cao quý và tình yêu thương con vô bờ bến. Trước hết, Lão Hạc là hiện thân của số phận bất hạnh, khắc khổ. Vợ mất sớm, con trai vì nghèo không cưới được vợ nên phẫn chí đi phu đồn điền cao su biền biệt. Lão sống thui thủi một mình cùng con chó vàng làm bạn. Cái nghèo, cái đói bủa vây khi trận bão đi qua phá sạch hoa màu, lại thêm trận ốm kéo dài khiến lão kiệt sức. Tuy nhiên, thay vì đầu hàng số phận hay trở nên tha hóa, lão lại chọn giữ lấy lòng tự trọng đến cùng. Đặc điểm nổi bật nhất ở Lão Hạc chính là tấm lòng nhân hậu và tình thương con sâu nặng. Lão coi "cậu Vàng" không chỉ là vật nuôi mà là kỉ vật của con trai, là người bạn thân thiết. Quyết định bán chó là một sự giằng xé dữ dội trong tâm hồn lão. Hình ảnh lão khóc "hu hu", "mặt co rúm lại", "những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra" khi kể với ông Giáo về việc bán chó đã cho thấy một tâm hồn đầy nhạy cảm và giàu lòng trắc ẩn. Lão khóc vì thương con chó, và khóc vì cảm thấy mình là một kẻ tội lỗi, đánh lừa cả một con vật trung thành. Bên cạnh đó, Lão Hạc còn là người có lòng tự trọng cao khiết. Dù đói khát, lão kiên quyết từ chối mọi sự giúp đỡ của ông Giáo vì không muốn làm phiền hàng xóm. Thậm chí, lão còn chuẩn bị sẵn tiền ma chay để không để lại gánh nặng cho ai khi mình nằm xuống. Cái chết bằng bả chó của lão là một sự lựa chọn đầy đau đớn nhưng cũng đầy quyết liệt. Lão chọn cái chết để bảo toàn mảnh vườn – tài sản duy nhất dành cho con trai, và để bảo vệ nhân cách trong sạch của mình trước sự bần cùng hóa. Tóm lại, qua nhân vật Lão Hạc, Nam Cao đã xây dựng thành công hình ảnh người nông dân Việt Nam với những phẩm chất truyền thống tốt đẹp: hiền lành, nhân hậu, giàu đức hy sinh và lòng tự trọng. Nhân vật này không chỉ gợi cho người đọc niềm thương xót về một kiếp người lầm than mà còn thắp lên niềm tin vào vẻ đẹp tâm hồn con người giữa thực tại tăm tối. Lão Hạc sẽ mãi là một tượng đài bất hủ về nhân cách trong nền văn học dân tộc.
  • Câu 1: Thể loại của văn bản trên.
    • Thể loại: Tùy bút (hoặc bút ký, tùy vào từng phiên bản văn bản cụ thể), kết hợp miêu tả và biểu cảm, thuyết minh.
  • Câu 2: Theo tác giả, điều gì làm nên “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội?
    • Nghệ thuật ăn quà Hà Nội nằm ở sự tinh tế trong cách cảm nhận, lựa chọn: chọn đúng thời điểm, đúng người bán hàng quen, đúng món quà, thưởng thức một cách văn hóa, hòa quyện với nhịp sống phố phường, thể hiện tình yêu và sự am hiểu sâu sắc về ẩm thực.
  • Câu 3: Câu văn “Con dao cắt, sáng như nước, và lưỡi đưa ngọt như đường phèn.” sử dụng biện pháp tu từ nào? Nêu tác dụng.
    • Biện pháp tu từ: So sánh (so sánh lưỡi dao với "nước", với "đường phèn").
    • Tác dụng: Làm nổi bật sự sắc bén tuyệt vời của con dao, sự ngọt ngào, tinh tế, hoàn hảo của món quà; đồng thời bộc lộ sự trân trọng, tình yêu và cái nhìn tinh tế, giàu cảm xúc của tác giả đối với món ăn và văn hóa Hà Nội.
  • Câu 4: Chủ đề của văn bản trên là gì?
    • Chủ đề: Tình yêu ẩm thực, tình yêu vẻ đẹp văn hóa, con người Hà Nội qua những món quà rong giản dị, tinh tế và sâu sắc.
  • Câu 5: Nhận xét về cái tôi trữ tình của tác giả.
    • Cái tôi trữ tình: Rất tinh tế, sâu sắc, giàu cảm xúc và hoài niệm. Tác giả là người yêu Hà Nội, có tâm hồn nhạy cảm, biết nâng niu và cảm nhận vẻ đẹp văn hóa, con người qua những chi tiết nhỏ nhặt nhất của cuộc sống đời thường
    • câu 6 bài viết
    • .Từ tình yêu tha thiết của Thạch Lam dành cho những thức quà Hà Nội, ta nhận thấy sự gắn bó với quê hương trước hết bắt nguồn từ những điều bình dị, gần gũi nhất. Quê hương không phải khái niệm trừu tượng mà hiện hữu trong hương vị của thức quà quê, trong tiếng rao đêm hay những phong tục tập quán lâu đời. Sự gắn bó ấy chính là sợi dây tâm hồn kết nối mỗi cá nhân với cội nguồn, giúp con người hình thành bản sắc và bồi đắp những tình cảm nhân văn cao đẹp. Khi biết trân trọng những giá trị văn hóa nhỏ bé nhưng tinh tế của quê hương, chúng ta không chỉ thể hiện lòng tự hào dân tộc mà còn có thêm sức mạnh tinh thần để đi xa và trưởng thành. Đúng như văn bản gợi mở, yêu quê hương chính là yêu và giữ gìn lấy cái "hồn" cốt cách vốn có của mảnh đất nơi mình sinh ra.