Bùi Ngọc Nhã Uyên
Giới thiệu về bản thân
A. Nhờ quá trình quang hợp của cây , sáng cây sẽ hấp thụ khí carbon dioxide và thải ra oxygen .
B. nếu chung ta đốt nhiên liệu quá nhiều , không khí sẽ bị ô nhiễm , gây ra hiện tường nhà kính .
My best friend's name is Annie . she is very funny , I meet her when i was 7 years old . Annie has brown and short hair . Everyone say my best friend is so quriky but i don't think like that , i think Annie is funny and smart .
1. Susan and Alice doesn't make cake tomorrow
2. They have a band practice after school on Tuesday.
1. Those science books are yours ?
2. My school has 30 classrooms .
3. That uniform is mine .
Ngày xưa, có một người tiều phu nghèo sống bên bìa rừng. Hằng ngày, ông vào rừng đốn củi đem ra chợ bán để kiếm sống qua ngày. Dù cuộc sống khó khăn, người tiều phu vẫn thật thà, chăm chỉ và không bao giờ làm điều gian dối.
Một hôm, khi đang chặt củi bên bờ suối, chẳng may chiếc rìu sắt – tài sản quý nhất của ông – rơi tõm xuống dòng nước sâu. Ông ngồi than thở vì không có rìu thì chẳng thể tiếp tục làm việc được nữa. Thấy vậy, Thần Nước hiện lên hỏi nguyên do. Biết được chuyện, Thần lặn xuống suối, một lát sau mang lên một chiếc rìu bằng vàng sáng lấp lánh và hỏi:
– Có phải rìu của ngươi không?
Người tiều phu lắc đầu đáp:
– Thưa thần, rìu của tôi chỉ là chiếc rìu sắt cũ kỹ, không phải rìu vàng.
Thần lại lặn xuống, lần này mang lên chiếc rìu bạc và hỏi tiếp. Người tiều phu vẫn thành thật nói:
– Thưa thần, chiếc rìu này cũng không phải của tôi.
Cuối cùng, Thần Nước đưa lên chiếc rìu sắt cũ của ông. Người tiều phu mừng rỡ reo lên:
– Đúng rồi, đây chính là rìu của tôi!
Cảm động trước lòng thật thà của người tiều phu, Thần Nước ban cho ông cả ba chiếc rìu: vàng, bạc và sắt. Ông cảm ơn thần rồi đem về nhà, tiếp tục lao động chăm chỉ và sống lương thiện. Câu chuyện về sự trung thực của ông lan ra khắp nơi. Có một người hàng xóm tham lam nghe chuyện, liền bắt chước ném rìu xuống suối mong được như vậy. Nhưng khi Thần Nước hỏi, anh ta nói dối rằng chiếc rìu vàng là của mình, nên Thần nổi giận và lấy lại tất cả.
Từ đó, dân làng hiểu rằng: người thật thà, trung thực sẽ luôn được đền đáp, còn kẻ tham lam, dối trá chắc chắn sẽ phải nhận lấy hậu quả.
Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ ba, bởi người kể đứng ngoài câu chuyện và dùng các nhân vật “ông lão”, “cô bé”, “Thiên Y A Na”, “thái tử”,… để kể lại diễn biến một cách khách quan.
Nhân dân tôn xưng Thiên Y A Na là “Ngọc Bà” hay “Thánh mẫu” vì bà đã hiển hiện và giúp đỡ dân chúng: dạy làm ruộng, trồng trọt, chữa bệnh, nuôi dạy con cái, mang lại cuộc sống ấm no cho cộng đồng — nên được kính trọng như một vị thần-mẹ địa phương.
Hai từ láy có thể tìm thấy trong văn bản là hiu quạnh (diễn tả cảnh vắng vẻ, cô đơn) và uy nghi (diễn tả dáng vẻ trang trọng, lớn lao khiến người phải kính trọng).
Một yếu tố kì ảo trong văn bản là việc Thiên Y A Na dùng phép hóa thân, nhập vào khúc gỗ trầm rồi trôi ra biển, sau đó lại trở về quê hương. Tác dụng của yếu tố kì ảo này là làm tăng vẻ thần bí, thiêng liêng của nhân vật, đồng thời khẳng định vị thế của bà như một thực thể vượt lên trên đời thường, gắn với thần linh và thiên nhiên, khiến câu chuyện mang tính truyền thuyết và dễ đi vào lòng người.
Từ câu chuyện, bài học rút ra cho bản thân là: biết ơn và chăm sóc những người đã nuôi dưỡng, giúp đỡ mình; sống với thiện tâm, biết trao truyền kiến thức, giúp đỡ người khác; đồng thời giữ gìn và trân trọng những giá trị văn hóa truyền thống và lòng kính trọng đối với những người có công với cộng đồng.
Ngày xưa, có hai vợ chồng nghèo làm nghề chăn bò cho một phú ông. Họ tuổi đã cao mà vẫn chưa có con. Một hôm, người vợ ra suối uống nước, bỗng thấy trong chiếc sọ dừa có chút nước trong vắt, bà uống và kỳ lạ thay, ít lâu sau thì mang thai. Khi sinh ra, đứa bé không có hình hài như người bình thường mà chỉ là một sọ dừa tròn trĩnh biết nói năng, cử động. Ban đầu, người mẹ rất buồn, nhưng vì thương con, bà vẫn nuôi nấng, chăm sóc hết lòng.
Sọ Dừa lớn lên, tuy hình dạng khác người, nhưng thông minh và hiếu thảo. Thấy mẹ vất vả, cậu xin đi chăn bò thuê cho phú ông. Phú ông đồng ý vì nghĩ Sọ Dừa không làm được việc. Nhưng thật bất ngờ, đàn bò của Sọ Dừa lúc nào cũng béo tốt, còn cậu lại thổi sáo rất hay. Ba cô con gái của phú ông thường mang cơm ra cho chàng. Hai cô chị thì khinh thường, chê bai, chỉ có cô út là hiền lành, thương cảm và đối xử tử tế với Sọ Dừa.
Một hôm, Sọ Dừa đến hỏi cưới con gái phú ông. Ban đầu, phú ông cười nhạo, nhưng vì lời hứa trước đó, ông miễn cưỡng gả cô út cho Sọ Dừa. Trong ngày cưới, khi Sọ Dừa cất lớp vỏ, hiện ra là một chàng trai khôi ngô, tuấn tú khiến ai nấy đều kinh ngạc. Hai cô chị thì ghen tức vô cùng. Sau đó, chàng Sọ Dừa thi đỗ trạng nguyên và được vua sai đi sứ. Lợi dụng lúc ấy, hai cô chị tìm cách hại em, nhưng cuối cùng bị trừng phạt thích đáng, còn Sọ Dừa và vợ sống hạnh phúc bên nhau.
Câu chuyện “Sọ Dừa” ca ngợi phẩm chất lương thiện, hiền hậu và lòng chung thuỷ của con người, đồng thời khẳng định: đừng đánh giá người khác qua hình thức bên ngoài, mà hãy nhìn vào tấm lòng và nhân cách bên trong. Ai sống tốt, nhân hậu rồi cũng sẽ gặp điều tốt lành và hạnh phúc.
Bài thơ “Tóc của mẹ tôi” được viết theo thể thơ bốn chữ. Đây là lời của người con viết cho mẹ, thể hiện tình yêu thương, lòng biết ơn và sự xúc động của con trước những hi sinh, vất vả của mẹ.
Trong hai dòng thơ:
“Tóc dài mẹ xoã sau lưng
Bao nhiêu sợi bạc chen cùng sợi đen.”
tác giả đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hoá ở cụm từ “sợi bạc chen cùng sợi đen”. Cách diễn đạt này khiến mái tóc của mẹ trở nên sinh động, gần gũi như có cảm xúc, qua đó thể hiện sự thay đổi của thời gian và những vất vả, lo toan mà mẹ đã chịu đựng vì con. Đồng thời, nó cũng gợi lên trong lòng người con niềm thương yêu và biết ơn sâu sắc.
Hai dòng thơ cuối:
“Con ngoan rồi đấy mẹ ơi
Ước gì tóc mẹ bạc rồi lại xanh.”
thể hiện ước muốn cảm động của người con khi đã trưởng thành, biết nghe lời, biết thương mẹ. Con mong mẹ có thể trẻ lại, mái tóc bạc vì bao năm tần tảo sẽ trở lại màu xanh của tuổi xuân. Đó là lời ước chân thành, chất chứa tình yêu thương và lòng hiếu thảo sâu sắc.
Từ bài thơ, em rút ra bài học rằng: cần phải yêu thương, kính trọng, biết ơn và quan tâm đến cha mẹ, trân trọng từng hi sinh thầm lặng của mẹ cha. Đồng thời, em cũng tự nhắc mình phải chăm ngoan, học giỏi, sống tốt để cha mẹ vui lòng và tự hào.
Ngày xưa, vào thời vua Hùng thứ sáu, ở làng Gióng có hai vợ chồng nghèo hiền lành, đã già mà vẫn chưa có con. Một hôm, người vợ ra đồng trông thấy một vết chân rất to. Bà đặt thử chân mình vào thì sau đó mang thai, rồi sinh ra một cậu bé khôi ngô nhưng lạ thay, ba năm vẫn không biết nói, không biết cười, cũng chẳng biết đi, chỉ nằm một chỗ.
Bấy giờ, giặc Ân kéo sang xâm lược nước ta. Nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài ra cứu nước. Khi nghe tiếng loa sứ giả, cậu bé bỗng cất tiếng nói đầu tiên, bảo mẹ mời sứ giả vào. Khi sứ giả đến, cậu nói:
“Về tâu với vua, cho ta một con ngựa sắt, một roi sắt và một áo giáp sắt, ta sẽ đánh tan giặc.”
Vua nghe chuyện vô cùng kinh ngạc, lập tức cho thợ rèn ngày đêm làm đủ những thứ Gióng cần. Từ khi nói được, Gióng lớn nhanh như thổi, ăn bao nhiêu cũng không no. Cơm gạo trong làng đem đến nhà Gióng chất cao như núi, cậu ăn hết lại xin thêm, áo quần vừa may xong đã chật.
Khi ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt được mang đến, Gióng vươn vai một cái bỗng hóa thành tráng sĩ cao lớn phi thường. Gióng khoác giáp sắt, cưỡi ngựa sắt, ngựa phun ra lửa, rồi vút lên đường ra trận. Gióng đánh tan quân giặc, nhưng giữa trận roi sắt bị gãy, chàng nhổ bụi tre bên đường quật giặc, khiến chúng đại bại, bỏ chạy tán loạn.
Giặc tan, Gióng cưỡi ngựa sắt phi thẳng lên đỉnh núi Sóc Sơn, rồi bay lên trời, để lại dấu chân ngựa in sâu trên đất, dấu tích tre bị cháy đen vì ngựa phun lửa vẫn còn truyền lại đến nay.
Nhân dân lập đền thờ Gióng, tôn chàng là Phù Đổng Thiên Vương, một trong bốn vị Tứ bất tử của dân tộc Việt Nam, biểu tượng cho tinh thần yêu nước và sức mạnh quật cường của nhân dân ta.
câu 1: câu chuyện trên đc kể theo ngôi thứ 3
câu 2 : cậu bé trong câu chuyện có hoàn cảnh bất hạnh .
câu 3: từ láy trong bài là " tăm tắp "
câu 4 : qua câu chứng minh cậu bé là người chăm chỉ.
câu 5 : qua câu chuyện trên em rút ra bài học rằng : dù có khó khăn nhưng nếu bạn chăm chỉ mỗi ngày thì nỗ lực sẽ đc đền đáp