Đặng Bảo Long

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Bảo Long
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 .Bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Am gợi lên cảm xúc bâng khuâng, xao xuyến về sự chuyển giao của đất trời, nơi mùa về không chỉ là thay đổi thời tiết mà còn là sự trở lại của những ký ức, tình cảm quê hương, gia đình, đặc biệt là tình mẹ cha sâu nặng, ấm áp, khiến lòng người vừa rung động, vừa trân quý những giá trị bình dị, thiêng liêng của cuộc sống.

Câu2.

Mỗi con người ai cũng có những kỉ niệm. Từ những kỉ niệm vui, buồn hay kỉ niệm về thời thơ ấu của mình. Chắc hẳn mọi người vẫn còn nhớ đúng không? Tôi cũng vậy. Tôi nhớ nhất là ngày đầu tiên đi học của tôi. Kỉ niệm đó chẳng thế nào quên được. Đó là ngày đầu tiên tôi đến trường. Mẹ đã dắt tay tôi từng bước một đi trên con đường đó. Lúc ấy tôi có cảm giác rất sợ và lo lắng nữa. Trên vai tôi là chiếc cặp mà mẹ đã mua cho tôi vào hôm qua. Cùng với những cuốn sách và tập vở mới tinh. Tôi nhìn xung quanh và cũng thấy rất nhiều bạn học mới. Có bạn thì tung tăng vui đùa bên cha, mẹ mình. Có bạn thì lại mếu máo khóc sướt mướt vì không muốn rời xa người thân. Khi đứng trước cổng trường, tôi đã sững sờ và đứng lại một giây vì mọi thứ đều quá bất ngờ và lạ mắt. Ngôi trường ấy rất cao, to…Tất cả đều được phủ một lớp màu xanh nên trông rất mát mẻ. Vào bên trong trường tôi càng bất ngờ hơn, với hàng ngàn các bạn học sinh đang xếp hàng ngay ngắn. Ai cũng đều khoác trên người bộ quần áo mới và trắng tinh cùng với cái logo in hình biểu tượng của ngôi trường. Xung quanh ngôi trường đều là những hàng cây cổ thụ cao to. Chúng như đang vẫy tay đứng chào các bạn học sinh mới vào trường. Còn các thầy cô đều đứng rất nghiêm túc và luôm mỉm cười với các bạn học sinh. Các thầy thì mặc áo sơ mi trắng cùng với quần tây màu đen trông rất nghiêm trang và lịch sự. Các cô thì mặc những bộ áo dài truyền thống đủ màu sắc, hoa văn trông rất đẹp và nữ tính. Sau đó có một thầy cầm chiếc loa và nói to: “Kính mời quý phụ huynh ra về để các em vào lớp sinh hoạt với giáo viên chủ nhiệm”. Mẹ tôi nghe vậy liền quay sang nói với tôi: “Mẹ về đây, con ở lại phải học thật chăm chỉ và luôn hòa đồng với các bạn nhé”. Mẹ nở nụ cười hiền hậu nhìn tôi rồi dần bước ra cổng trường đi về. Khi đó, tôi như sắp khóc vì không muốn xa mẹ mình. Nhưng tôi đã cố gắng kìm nén được ảm xúc của mình và hứa rằng sẽ không được khóc, nhưng chẳng biết sao nước mắt cứ rơi liên tục. Sau đó, tôi lên lớp sinh hoạt với giáo viên chủ nhiệm của tôi. Cô rất xinh đẹp và hiền hậu nữa. Cô bắt đầu giới thiệu. Buổi sinh hoạt của ngày đầu tiên của tôi kết thúc. Ngày đầu tiên đi học là như thế đó. Tôi hứa với lòng mình sẽ luôn học thật giỏi không phụ lòng cô và cha mẹ của mình. Tôi cùng sẽ không bao giờ quên những kỉ niệm đẹp này.

Câu 1 : Trong cuộc sống ai cũng cần có cho mình một lối sống cao đẹp để theo đuổi và thực hiệnước mơ của mình. Tuy nhiên có một bộ phận nhỏ lại sống a dua bắt chước người khác một cáchmù quáng và để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng. A dua bắt chước người khác: Là lối sống củanhững người không có quan điểm sống cho riêng mình, sống phụ thuộc vào cách nghĩ, cáchnhìn của người khác, thậm chí không phân biệt được tốt xấu, đúng sai… A dua bắt chước ngườikhác một cách mù quáng sẽ không ý thức được việc làm tốt hay xấu. Khi làm việc xấu sẽ gâytổn thương cho người khác, gây ra những hậu quả nghiêm trọng. A dua bắt chước người khácmột cách mù quáng là cách nhanh nhất tự ta đánh mất bản thân, làm mất bản chất vốn có củamình. Khi cách nghĩ, cách làm đều lệ thuộc vào người khác, vào đám đông chúng ta sẽ mất đinăng lực tư duy cũng như cá tính riêng của mình. A dua bắt chước người khác bạn sẽ khôngnhìn thấy con đường thành công mà chỉ thấy con đường đầy tăm tối, khi lạc vào không tìm ralối thoát. Trong cuộc sống hiện nay nhiều bạn sống a dua, bắt chước người khác một cách mùquáng, không phù hợp với điều kiện hoàn cảnh của bản thân, bắt chước cách sống của ngườikhác từ cách chưng diện cho đến cách nói …A dua bắt chước người khác là lối sống tiêu cựcmà chúng ta cần phải loại bỏ ra khỏi cuộc sống đặc biệt là các bạn trẻ, vì nó để lại nhiều hậuquả nghiêm trọng khiến cho bản thân chúng ta mất kiểm soát…Qua đây mỗi chúng ta hãy tìmcho mình một lối sống ý nghĩa hơn, sống đúng với tính cách, suy nghĩ, mong ước bản thân…điều đó khiến ta cảm thấy thoải mái, hạnh phúc và có được động lực để con người khám phá,sáng tạo những điều thú vị mới mẻ, có như vậy ta mới có được thành công và thực hiện đượcước mơ của mình. Như vậy để thành công chúng ta hãy sống đúng với bản thân mình không adua đua đòi theo người khác. Hãy cứ là chính mình, hãy sống theo cách bạn mong muốn. cónhư vậy bạn mới cảm thấy thực sự vui vẻ với cuộc đời và có một cuộc sống hạnh phúc

Câu 2 : Những ngày mùa đông trời rét lạnh. Con gió buốt thổi qua khiến em phải co rúm người lại vì lạnh. Nhưng dù vậy, em vẫn hăm hở dậy từ sớm để chuẩn bị cho hành trình tuyệt vời ngày hôm nay. Đúng 6h sáng, trời vẫn còn tối mịt, nhưng em đã đạp xe đến trường. Ở đó, các bạn và thầy cô đang đợi sẵn bên các chiếc xe buýt. Những thùng giấy, túi dứa đựng áo quần ấm và bánh kẹo do chúng em đóng gói ngày hôm qua đã được cất hết vào gầm xe. Sau khi điểm đanh đầy đủ, chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Điểm đến của chúng em là một ngôi trường tiểu học ở một huyện vùng núi cách thành phố hai giờ di chuyển. Khi đến nơi, em thật sự sốc trước nhiệt độ ở đây. Bởi trên núi cao, không khí còn lạnh lẽo hơn dưới xuôi rất nhiều lần. Vậy mà các em nhỏ ở đây vẫn mặc rất phong phanh, không có áo ấm, thậm chí là đi chân đất. Nhìn các em nhỏ tím tái, co ro vì lạnh mà em cảm thấy vô cùng thương xót. Cùng các thầy cô và bạn bè, em bóc từng thùng giấy, túi dứa ra để phân phát áo quần ấm, bánh kẹo cho các bạn nhỏ. Nhìn các bạn sung sướng mặc áo ngay khi vừa nhận, rồi vội vã bóc bánh kẹo ăn tại chỗ, áo còn chưa kéo hết lên mà em nghẹn ngào xúc động. Suốt hơn hai tiếng đồng hồ, em liên tục di chuyển để phân phát đồ đạc, quên cả uống nước hay nghỉ ngơi. Nhìn nụ cười hạnh phúc của các bạn nhỏ, mà em quên đi cả cái rét và sự mệt nhọc.Giá sách Trên đường trở về nhà, em cứ nhớ mãi về dáng vẻ của những bạn học sinh miền núi ấy. Trải nghiệm ngày hôm nay giúp em hiểu hơn về những khó khăn, vất vả, thiếu thốn mà các em nhỏ ấy phải trải qua. Và càng nhận thức rõ hơn về trách nhiệm của bản thân với cộng đồng. Giống như ông cha ta vẫn bảo ban: “Lá lành đùm lá rách Lá rách ít đùm lá rách nhiều