Nguyễn Khánh Chi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong bài thơ Tống biệt hành, Thâm Tâm đã khắc họa hình tượng “li khách” mang vẻ đẹp vừa cổ điển vừa hiện đại. Đó là con người ra đi trong tư thế dứt khoát, mạnh mẽ: “Đưa người ta không đưa qua sông / Sao có tiếng sóng ở trong lòng?”. Không gian không có sóng mà lòng người vẫn dậy sóng, cho thấy cuộc chia tay thấm đẫm xúc cảm. “Li khách” hiện lên với chí lớn và khát vọng tung hoành: “Chí lớn chưa về bàn tay không”, gợi dáng dấp tráng sĩ xưa lên đường vì nghĩa lớn. Tuy nhiên, ẩn sau vẻ ngoài cứng cỏi ấy là một tâm hồn giàu tình cảm. Hình ảnh “bóng chiều không thắm, không vàng vọt / Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong” cho thấy nỗi buồn thầm lặng, ánh lên qua đôi mắt. “Li khách” không bi lụy, không yếu mềm, mà chấp nhận hi sinh tình riêng vì lý tưởng. Chính sự hòa quyện giữa chất bi tráng và nét lãng mạn đã làm nên vẻ đẹp đáng trân trọng của hình tượng này: một con người dám ra đi, dám sống trọn với chí hướng, để lại phía sau những lưu luyến mà vẫn giữ trọn khí phách.
Câu 2
Tuổi trẻ là quãng đời đẹp nhất, giàu ước mơ và khát vọng nhất của mỗi con người. Tuy nhiên, ước mơ chỉ có thể trở thành hiện thực khi người trẻ biết sống tự lập. Tự lập không chỉ là khả năng tự chăm sóc bản thân mà còn là bản lĩnh tự quyết định, tự chịu trách nhiệm và chủ động xây dựng tương lai của mình. Trong xã hội hiện đại đầy cạnh tranh và biến động, sự tự lập có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với tuổi trẻ.
Trước hết, tự lập giúp người trẻ trưởng thành về nhân cách. Khi không còn phụ thuộc vào gia đình hay người khác, mỗi người buộc phải học cách đối diện với khó khăn, tự giải quyết vấn đề và chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. Chính quá trình ấy rèn luyện sự chín chắn, bản lĩnh và lòng tự trọng. Một người trẻ quen được bao bọc, làm thay sẽ dễ rơi vào tâm lý ỷ lại, thiếu chủ động. Ngược lại, người biết tự lập sẽ hiểu giá trị của lao động, của nỗ lực và của thành quả do chính mình tạo ra.
Bên cạnh đó, tự lập là nền tảng để người trẻ khẳng định giá trị bản thân. Trong học tập và công việc, sự chủ động tìm tòi, sáng tạo, không ngừng hoàn thiện mình sẽ mở ra nhiều cơ hội phát triển. Nhiều người thành công từ rất sớm bởi họ dám tự bước đi trên con đường riêng. Nguyễn Hà Đông là một ví dụ tiêu biểu. Anh tự học lập trình, kiên trì theo đuổi đam mê và tạo nên trò chơi “Flappy Bird” gây tiếng vang toàn cầu. Thành công ấy không đến từ sự phụ thuộc mà từ tinh thần tự chủ và dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Điều đó cho thấy, khi người trẻ biết tự lập, họ có thể tạo ra những giá trị vượt ngoài mong đợi.
Không chỉ giúp cá nhân phát triển, tự lập còn góp phần xây dựng một xã hội năng động và tiến bộ. Một thế hệ trẻ bản lĩnh, tự chủ sẽ là lực lượng nòng cốt trong lao động, sáng tạo và cống hiến. Họ không trông chờ, ỷ lại mà chủ động thích ứng với thay đổi của thời đại số, toàn cầu hóa. Trong bối cảnh hội nhập, nếu người trẻ thiếu tự lập, họ dễ bị tụt hậu, đánh mất cơ hội cạnh tranh và phát triển.
Tuy nhiên, cần hiểu tự lập không đồng nghĩa với tách rời hay phủ nhận sự hỗ trợ từ gia đình và cộng đồng. Tự lập là biết dựa vào chính mình nhưng vẫn biết lắng nghe, hợp tác khi cần thiết. Đó là sự độc lập trong suy nghĩ và hành động, chứ không phải sự cô lập. Người trẻ cần rèn luyện tính tự lập từ những việc nhỏ: tự quản lý thời gian, tự lập kế hoạch học tập, tự kiếm thêm thu nhập, tự chịu trách nhiệm với sai lầm. Qua từng trải nghiệm, bản lĩnh sẽ được bồi đắp.
Thực tế cho thấy, một bộ phận không nhỏ thanh niên hiện nay còn sống phụ thuộc, thiếu kỹ năng sống và ngại va chạm. Điều này khiến họ dễ hoang mang khi gặp thử thách. Vì vậy, gia đình và nhà trường cần khuyến khích, tạo điều kiện để người trẻ rèn luyện tính tự lập thay vì bao bọc quá mức. Quan trọng hơn cả, mỗi người trẻ phải ý thức rằng tương lai của mình do chính mình quyết định.
Tự lập là chìa khóa mở cánh cửa trưởng thành. Đối với tuổi trẻ, đó không chỉ là một phẩm chất cần có mà còn là điều kiện để biến ước mơ thành hiện thực. Khi biết sống tự lập, người trẻ sẽ tự tin bước đi trên con đường đã chọn, dám chịu trách nhiệm và không ngừng vươn lên. Chính sự tự lập hôm nay sẽ tạo nên bản lĩnh và thành công của ngày mai.
Câu 1 (0,5 điểm).
Nhân vật trữ tình trong bài thơ là "ta" – người đưa tiễn.
Câu 2 (0,5 điểm).
Cuộc chia tay không xác định không gian. Thời gian là trong chiều hôm nay.
Câu 3 (1,0 điểm).
− Chỉ ra được hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường là kết hợp từ bất bình thường: "đầy hoàng hôn trong mắt"; "đầy" (tính từ): ở trạng thái không còn chứa thêm được nữa, có nhiều và khắp cả; "hoàng hôn" chỉ thời điểm mặt trời lặn, ánh sáng yếu ớt và mở dần. Tác giả đã để cho hoàng hôn rộng lớn, man mác buồn đong đầy đôi mắt của người ra đi.
− Tác dụng: góp phần thể hiện một cách kín đáo tâm trạng của người li khách; thể hiện nỗi buồn man mác vấn vương của li khách một cách đầy lãng mạn; cho ta thấy dường như con người đang cố gắng dùng lí trí kìm nén những xúc cảm trong lòng mình; gợi ra khung cảnh những cuộc chia li thời cổ, góp phần thổi vào câu thơ hơi thở Đường thi.
Câu 4 (1,0 điểm).
Hình ảnh "tiếng sóng" xuất hiện trong hai câu thơ:
Đưa người, ta không đưa qua sông,
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
− "Tiếng sóng" trong lòng tượng trưng cho tâm trạng xáo động, bâng khuâng, lưu luyến và vấn vương cùng nỗi buồn man mác khó tả tựa như những lớp sóng đang trào dâng vô hồi vô hạn trong lòng người tiễn đưa.
− Gợi ra khung cảnh những cuộc chia li thời cổ. Góp phần thổi vào câu thơ hơi thở Đường thi.
Câu 5 (1,0 điểm).
+ Lí trí và tình cảm có mối quan hệ chặt chẽ, nhưng trong nhiều tình huống, lí trí và tình cảm không thống nhất, khiến con người sẽ hành động, cư xử theo các cách khác nhau, thậm chí đối lập nhau, buộc phải lựa chọn.
+ Con người và nhất là người trẻ cần phải tự lập và có trách nhiệm với cuộc đời của mình.
+ Mỗi người cần có ước mơ, hoài bão, lí tưởng và biết cố gắng phấn đấu vì những ước mơ, khát vọng, lí tưởng ấy.
+ Những cuộc chia li không tránh khỏi buồn thương, nhưng sẽ cho ta hiểu hơn về những tình cảm thật sự chân thành của con người.
Câu 1
Bài thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng kêu đau đớn của một tâm hồn cô đơn trước mất mát tình yêu. Ngay từ câu hỏi cảm thán “Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?”, thi sĩ bộc lộ nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cái chết được nhắc đến như một sự giải thoát khi “hết được yêu vì”, khi tình yêu không còn ý nghĩa. Hình ảnh “mặt nhựt tan thành máu” gợi cảm giác dữ dội, bi thương; ánh sáng sự sống hóa thành màu huyết, phản chiếu nỗi đau đang trào dâng trong tâm hồn.
Khổ thơ thứ hai diễn tả sự chia lìa: “Người đi, một nửa hồn tôi mất”. Tình yêu lớn đến mức khi mất đi, cái tôi trữ tình như bị xé đôi, một nửa hóa “dại khờ”. Nỗi đau ấy không chỉ là tiếc nuối mà còn là sự trống rỗng, mất phương hướng.
Đến khổ cuối, cảm giác lạc lõng được đẩy cao: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”. Hình ảnh “bông phượng nở trong màu huyết” vừa gợi mùa chia ly vừa nhuốm sắc tang thương. Những “giọt châu” là nước mắt, là kết tinh của nỗi đau sâu thẳm. Qua đó, bài thơ thể hiện tâm trạng đau thương, ám ảnh rất đặc trưng trong hồn thơ Hàn Mặc Tử.
Câu 2
Trong hành trình sống của mỗi con người, không ai tránh khỏi những khó khăn, thử thách. Chính trong những thời điểm tưởng chừng như gục ngã ấy, ý chí và nghị lực trở thành điểm tựa giúp ta đứng vững và bước tiếp. Ý chí là khả năng xác định mục tiêu và quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng; nghị lực là sức mạnh tinh thần giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Có thể nói, ý chí và nghị lực chính là “đôi cánh” nâng con người bay lên trên số phận.
Cuộc sống vốn không bằng phẳng. Thất bại trong học tập, áp lực công việc, biến cố gia đình hay những giới hạn của bản thân đều có thể khiến ta nản lòng. Nếu thiếu ý chí, con người dễ buông xuôi, chấp nhận hoàn cảnh và đánh mất cơ hội phát triển. Ngược lại, người có nghị lực luôn biết biến khó khăn thành động lực. Họ hiểu rằng thử thách không phải để quật ngã mà để tôi luyện bản lĩnh. Nhờ ý chí, họ dám ước mơ; nhờ nghị lực, họ dám hành động và kiên trì đến cùng.
Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh to lớn ấy. Nick Vujicic sinh ra không có tay chân nhưng không đầu hàng số phận. Bằng nghị lực phi thường, anh học cách tự chăm sóc bản thân, tốt nghiệp đại học và trở thành diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng thế giới. Hay như Nguyễn Ngọc Ký – người thầy viết chữ bằng chân – đã vượt qua khiếm khuyết cơ thể để trở thành nhà giáo ưu tú. Những con người ấy cho thấy hoàn cảnh có thể nghiệt ngã, nhưng nếu có ý chí, con người vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, ý chí và nghị lực không phải là những điều tự nhiên mà có. Chúng được hình thành từ nhận thức đúng đắn về giá trị bản thân, từ khát vọng vươn lên và từ quá trình rèn luyện bền bỉ. Mỗi người trẻ cần học cách đặt mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch cụ thể và kiên trì thực hiện từng bước nhỏ. Khi vấp ngã, thay vì than trách, hãy xem đó là bài học để trưởng thành. Bên cạnh đó, môi trường gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng tinh thần vượt khó, khích lệ con người không bỏ cuộc.
Dẫu vậy, cần phân biệt ý chí với sự cố chấp mù quáng. Có những mục tiêu không còn phù hợp, nếu cứ khư khư theo đuổi sẽ dẫn đến tổn thất không đáng có. Ý chí đúng đắn phải gắn liền với lý trí, với những giá trị tích cực cho bản thân và cộng đồng. Nghị lực cũng không đồng nghĩa với việc tự cô lập mình; đôi khi biết tìm kiếm sự giúp đỡ cũng là biểu hiện của bản lĩnh.
Trong thời đại nhiều cơ hội nhưng cũng lắm cạnh tranh như hiện nay, ý chí và nghị lực càng trở nên cần thiết. Chúng giúp con người không bị cuốn trôi trước thất bại, không chùn bước trước thử thách, và không đánh mất niềm tin vào tương lai. Mỗi chúng ta hãy tự rèn luyện bản thân bằng thái độ sống tích cực, tinh thần kiên trì và khát vọng vươn lên. Bởi lẽ, thành công không chỉ đến từ tài năng, mà trước hết bắt nguồn từ một ý chí mạnh mẽ và một nghị lực bền bỉ.
Câu 1
Bài thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng kêu đau đớn của một tâm hồn cô đơn trước mất mát tình yêu. Ngay từ câu hỏi cảm thán “Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?”, thi sĩ bộc lộ nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cái chết được nhắc đến như một sự giải thoát khi “hết được yêu vì”, khi tình yêu không còn ý nghĩa. Hình ảnh “mặt nhựt tan thành máu” gợi cảm giác dữ dội, bi thương; ánh sáng sự sống hóa thành màu huyết, phản chiếu nỗi đau đang trào dâng trong tâm hồn.
Khổ thơ thứ hai diễn tả sự chia lìa: “Người đi, một nửa hồn tôi mất”. Tình yêu lớn đến mức khi mất đi, cái tôi trữ tình như bị xé đôi, một nửa hóa “dại khờ”. Nỗi đau ấy không chỉ là tiếc nuối mà còn là sự trống rỗng, mất phương hướng.
Đến khổ cuối, cảm giác lạc lõng được đẩy cao: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”. Hình ảnh “bông phượng nở trong màu huyết” vừa gợi mùa chia ly vừa nhuốm sắc tang thương. Những “giọt châu” là nước mắt, là kết tinh của nỗi đau sâu thẳm. Qua đó, bài thơ thể hiện tâm trạng đau thương, ám ảnh rất đặc trưng trong hồn thơ Hàn Mặc Tử.
Câu 2
Trong hành trình sống của mỗi con người, không ai tránh khỏi những khó khăn, thử thách. Chính trong những thời điểm tưởng chừng như gục ngã ấy, ý chí và nghị lực trở thành điểm tựa giúp ta đứng vững và bước tiếp. Ý chí là khả năng xác định mục tiêu và quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng; nghị lực là sức mạnh tinh thần giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Có thể nói, ý chí và nghị lực chính là “đôi cánh” nâng con người bay lên trên số phận.
Cuộc sống vốn không bằng phẳng. Thất bại trong học tập, áp lực công việc, biến cố gia đình hay những giới hạn của bản thân đều có thể khiến ta nản lòng. Nếu thiếu ý chí, con người dễ buông xuôi, chấp nhận hoàn cảnh và đánh mất cơ hội phát triển. Ngược lại, người có nghị lực luôn biết biến khó khăn thành động lực. Họ hiểu rằng thử thách không phải để quật ngã mà để tôi luyện bản lĩnh. Nhờ ý chí, họ dám ước mơ; nhờ nghị lực, họ dám hành động và kiên trì đến cùng.
Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh to lớn ấy. Nick Vujicic sinh ra không có tay chân nhưng không đầu hàng số phận. Bằng nghị lực phi thường, anh học cách tự chăm sóc bản thân, tốt nghiệp đại học và trở thành diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng thế giới. Hay như Nguyễn Ngọc Ký – người thầy viết chữ bằng chân – đã vượt qua khiếm khuyết cơ thể để trở thành nhà giáo ưu tú. Những con người ấy cho thấy hoàn cảnh có thể nghiệt ngã, nhưng nếu có ý chí, con người vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, ý chí và nghị lực không phải là những điều tự nhiên mà có. Chúng được hình thành từ nhận thức đúng đắn về giá trị bản thân, từ khát vọng vươn lên và từ quá trình rèn luyện bền bỉ. Mỗi người trẻ cần học cách đặt mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch cụ thể và kiên trì thực hiện từng bước nhỏ. Khi vấp ngã, thay vì than trách, hãy xem đó là bài học để trưởng thành. Bên cạnh đó, môi trường gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng tinh thần vượt khó, khích lệ con người không bỏ cuộc.
Dẫu vậy, cần phân biệt ý chí với sự cố chấp mù quáng. Có những mục tiêu không còn phù hợp, nếu cứ khư khư theo đuổi sẽ dẫn đến tổn thất không đáng có. Ý chí đúng đắn phải gắn liền với lý trí, với những giá trị tích cực cho bản thân và cộng đồng. Nghị lực cũng không đồng nghĩa với việc tự cô lập mình; đôi khi biết tìm kiếm sự giúp đỡ cũng là biểu hiện của bản lĩnh.
Trong thời đại nhiều cơ hội nhưng cũng lắm cạnh tranh như hiện nay, ý chí và nghị lực càng trở nên cần thiết. Chúng giúp con người không bị cuốn trôi trước thất bại, không chùn bước trước thử thách, và không đánh mất niềm tin vào tương lai. Mỗi chúng ta hãy tự rèn luyện bản thân bằng thái độ sống tích cực, tinh thần kiên trì và khát vọng vươn lên. Bởi lẽ, thành công không chỉ đến từ tài năng, mà trước hết bắt nguồn từ một ý chí mạnh mẽ và một nghị lực bền bỉ.
Câu 1
Bài thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng kêu đau đớn của một tâm hồn cô đơn trước mất mát tình yêu. Ngay từ câu hỏi cảm thán “Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?”, thi sĩ bộc lộ nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cái chết được nhắc đến như một sự giải thoát khi “hết được yêu vì”, khi tình yêu không còn ý nghĩa. Hình ảnh “mặt nhựt tan thành máu” gợi cảm giác dữ dội, bi thương; ánh sáng sự sống hóa thành màu huyết, phản chiếu nỗi đau đang trào dâng trong tâm hồn.
Khổ thơ thứ hai diễn tả sự chia lìa: “Người đi, một nửa hồn tôi mất”. Tình yêu lớn đến mức khi mất đi, cái tôi trữ tình như bị xé đôi, một nửa hóa “dại khờ”. Nỗi đau ấy không chỉ là tiếc nuối mà còn là sự trống rỗng, mất phương hướng.
Đến khổ cuối, cảm giác lạc lõng được đẩy cao: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”. Hình ảnh “bông phượng nở trong màu huyết” vừa gợi mùa chia ly vừa nhuốm sắc tang thương. Những “giọt châu” là nước mắt, là kết tinh của nỗi đau sâu thẳm. Qua đó, bài thơ thể hiện tâm trạng đau thương, ám ảnh rất đặc trưng trong hồn thơ Hàn Mặc Tử.
Câu 2
Trong hành trình sống của mỗi con người, không ai tránh khỏi những khó khăn, thử thách. Chính trong những thời điểm tưởng chừng như gục ngã ấy, ý chí và nghị lực trở thành điểm tựa giúp ta đứng vững và bước tiếp. Ý chí là khả năng xác định mục tiêu và quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng; nghị lực là sức mạnh tinh thần giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Có thể nói, ý chí và nghị lực chính là “đôi cánh” nâng con người bay lên trên số phận.
Cuộc sống vốn không bằng phẳng. Thất bại trong học tập, áp lực công việc, biến cố gia đình hay những giới hạn của bản thân đều có thể khiến ta nản lòng. Nếu thiếu ý chí, con người dễ buông xuôi, chấp nhận hoàn cảnh và đánh mất cơ hội phát triển. Ngược lại, người có nghị lực luôn biết biến khó khăn thành động lực. Họ hiểu rằng thử thách không phải để quật ngã mà để tôi luyện bản lĩnh. Nhờ ý chí, họ dám ước mơ; nhờ nghị lực, họ dám hành động và kiên trì đến cùng.
Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh to lớn ấy. Nick Vujicic sinh ra không có tay chân nhưng không đầu hàng số phận. Bằng nghị lực phi thường, anh học cách tự chăm sóc bản thân, tốt nghiệp đại học và trở thành diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng thế giới. Hay như Nguyễn Ngọc Ký – người thầy viết chữ bằng chân – đã vượt qua khiếm khuyết cơ thể để trở thành nhà giáo ưu tú. Những con người ấy cho thấy hoàn cảnh có thể nghiệt ngã, nhưng nếu có ý chí, con người vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, ý chí và nghị lực không phải là những điều tự nhiên mà có. Chúng được hình thành từ nhận thức đúng đắn về giá trị bản thân, từ khát vọng vươn lên và từ quá trình rèn luyện bền bỉ. Mỗi người trẻ cần học cách đặt mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch cụ thể và kiên trì thực hiện từng bước nhỏ. Khi vấp ngã, thay vì than trách, hãy xem đó là bài học để trưởng thành. Bên cạnh đó, môi trường gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng tinh thần vượt khó, khích lệ con người không bỏ cuộc.
Dẫu vậy, cần phân biệt ý chí với sự cố chấp mù quáng. Có những mục tiêu không còn phù hợp, nếu cứ khư khư theo đuổi sẽ dẫn đến tổn thất không đáng có. Ý chí đúng đắn phải gắn liền với lý trí, với những giá trị tích cực cho bản thân và cộng đồng. Nghị lực cũng không đồng nghĩa với việc tự cô lập mình; đôi khi biết tìm kiếm sự giúp đỡ cũng là biểu hiện của bản lĩnh.
Trong thời đại nhiều cơ hội nhưng cũng lắm cạnh tranh như hiện nay, ý chí và nghị lực càng trở nên cần thiết. Chúng giúp con người không bị cuốn trôi trước thất bại, không chùn bước trước thử thách, và không đánh mất niềm tin vào tương lai. Mỗi chúng ta hãy tự rèn luyện bản thân bằng thái độ sống tích cực, tinh thần kiên trì và khát vọng vươn lên. Bởi lẽ, thành công không chỉ đến từ tài năng, mà trước hết bắt nguồn từ một ý chí mạnh mẽ và một nghị lực bền bỉ.
Câu 1
Bài thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng kêu đau đớn của một tâm hồn cô đơn trước mất mát tình yêu. Ngay từ câu hỏi cảm thán “Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?”, thi sĩ bộc lộ nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cái chết được nhắc đến như một sự giải thoát khi “hết được yêu vì”, khi tình yêu không còn ý nghĩa. Hình ảnh “mặt nhựt tan thành máu” gợi cảm giác dữ dội, bi thương; ánh sáng sự sống hóa thành màu huyết, phản chiếu nỗi đau đang trào dâng trong tâm hồn.
Khổ thơ thứ hai diễn tả sự chia lìa: “Người đi, một nửa hồn tôi mất”. Tình yêu lớn đến mức khi mất đi, cái tôi trữ tình như bị xé đôi, một nửa hóa “dại khờ”. Nỗi đau ấy không chỉ là tiếc nuối mà còn là sự trống rỗng, mất phương hướng.
Đến khổ cuối, cảm giác lạc lõng được đẩy cao: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”. Hình ảnh “bông phượng nở trong màu huyết” vừa gợi mùa chia ly vừa nhuốm sắc tang thương. Những “giọt châu” là nước mắt, là kết tinh của nỗi đau sâu thẳm. Qua đó, bài thơ thể hiện tâm trạng đau thương, ám ảnh rất đặc trưng trong hồn thơ Hàn Mặc Tử.
Câu 2
Trong hành trình sống của mỗi con người, không ai tránh khỏi những khó khăn, thử thách. Chính trong những thời điểm tưởng chừng như gục ngã ấy, ý chí và nghị lực trở thành điểm tựa giúp ta đứng vững và bước tiếp. Ý chí là khả năng xác định mục tiêu và quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng; nghị lực là sức mạnh tinh thần giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Có thể nói, ý chí và nghị lực chính là “đôi cánh” nâng con người bay lên trên số phận.
Cuộc sống vốn không bằng phẳng. Thất bại trong học tập, áp lực công việc, biến cố gia đình hay những giới hạn của bản thân đều có thể khiến ta nản lòng. Nếu thiếu ý chí, con người dễ buông xuôi, chấp nhận hoàn cảnh và đánh mất cơ hội phát triển. Ngược lại, người có nghị lực luôn biết biến khó khăn thành động lực. Họ hiểu rằng thử thách không phải để quật ngã mà để tôi luyện bản lĩnh. Nhờ ý chí, họ dám ước mơ; nhờ nghị lực, họ dám hành động và kiên trì đến cùng.
Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh to lớn ấy. Nick Vujicic sinh ra không có tay chân nhưng không đầu hàng số phận. Bằng nghị lực phi thường, anh học cách tự chăm sóc bản thân, tốt nghiệp đại học và trở thành diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng thế giới. Hay như Nguyễn Ngọc Ký – người thầy viết chữ bằng chân – đã vượt qua khiếm khuyết cơ thể để trở thành nhà giáo ưu tú. Những con người ấy cho thấy hoàn cảnh có thể nghiệt ngã, nhưng nếu có ý chí, con người vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, ý chí và nghị lực không phải là những điều tự nhiên mà có. Chúng được hình thành từ nhận thức đúng đắn về giá trị bản thân, từ khát vọng vươn lên và từ quá trình rèn luyện bền bỉ. Mỗi người trẻ cần học cách đặt mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch cụ thể và kiên trì thực hiện từng bước nhỏ. Khi vấp ngã, thay vì than trách, hãy xem đó là bài học để trưởng thành. Bên cạnh đó, môi trường gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng tinh thần vượt khó, khích lệ con người không bỏ cuộc.
Dẫu vậy, cần phân biệt ý chí với sự cố chấp mù quáng. Có những mục tiêu không còn phù hợp, nếu cứ khư khư theo đuổi sẽ dẫn đến tổn thất không đáng có. Ý chí đúng đắn phải gắn liền với lý trí, với những giá trị tích cực cho bản thân và cộng đồng. Nghị lực cũng không đồng nghĩa với việc tự cô lập mình; đôi khi biết tìm kiếm sự giúp đỡ cũng là biểu hiện của bản lĩnh.
Trong thời đại nhiều cơ hội nhưng cũng lắm cạnh tranh như hiện nay, ý chí và nghị lực càng trở nên cần thiết. Chúng giúp con người không bị cuốn trôi trước thất bại, không chùn bước trước thử thách, và không đánh mất niềm tin vào tương lai. Mỗi chúng ta hãy tự rèn luyện bản thân bằng thái độ sống tích cực, tinh thần kiên trì và khát vọng vươn lên. Bởi lẽ, thành công không chỉ đến từ tài năng, mà trước hết bắt nguồn từ một ý chí mạnh mẽ và một nghị lực bền bỉ.
Câu 1
Bài thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng kêu đau đớn của một tâm hồn cô đơn trước mất mát tình yêu. Ngay từ câu hỏi cảm thán “Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?”, thi sĩ bộc lộ nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cái chết được nhắc đến như một sự giải thoát khi “hết được yêu vì”, khi tình yêu không còn ý nghĩa. Hình ảnh “mặt nhựt tan thành máu” gợi cảm giác dữ dội, bi thương; ánh sáng sự sống hóa thành màu huyết, phản chiếu nỗi đau đang trào dâng trong tâm hồn.
Khổ thơ thứ hai diễn tả sự chia lìa: “Người đi, một nửa hồn tôi mất”. Tình yêu lớn đến mức khi mất đi, cái tôi trữ tình như bị xé đôi, một nửa hóa “dại khờ”. Nỗi đau ấy không chỉ là tiếc nuối mà còn là sự trống rỗng, mất phương hướng.
Đến khổ cuối, cảm giác lạc lõng được đẩy cao: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”. Hình ảnh “bông phượng nở trong màu huyết” vừa gợi mùa chia ly vừa nhuốm sắc tang thương. Những “giọt châu” là nước mắt, là kết tinh của nỗi đau sâu thẳm. Qua đó, bài thơ thể hiện tâm trạng đau thương, ám ảnh rất đặc trưng trong hồn thơ Hàn Mặc Tử.
Câu 2
Trong hành trình sống của mỗi con người, không ai tránh khỏi những khó khăn, thử thách. Chính trong những thời điểm tưởng chừng như gục ngã ấy, ý chí và nghị lực trở thành điểm tựa giúp ta đứng vững và bước tiếp. Ý chí là khả năng xác định mục tiêu và quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng; nghị lực là sức mạnh tinh thần giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Có thể nói, ý chí và nghị lực chính là “đôi cánh” nâng con người bay lên trên số phận.
Cuộc sống vốn không bằng phẳng. Thất bại trong học tập, áp lực công việc, biến cố gia đình hay những giới hạn của bản thân đều có thể khiến ta nản lòng. Nếu thiếu ý chí, con người dễ buông xuôi, chấp nhận hoàn cảnh và đánh mất cơ hội phát triển. Ngược lại, người có nghị lực luôn biết biến khó khăn thành động lực. Họ hiểu rằng thử thách không phải để quật ngã mà để tôi luyện bản lĩnh. Nhờ ý chí, họ dám ước mơ; nhờ nghị lực, họ dám hành động và kiên trì đến cùng.
Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh to lớn ấy. Nick Vujicic sinh ra không có tay chân nhưng không đầu hàng số phận. Bằng nghị lực phi thường, anh học cách tự chăm sóc bản thân, tốt nghiệp đại học và trở thành diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng thế giới. Hay như Nguyễn Ngọc Ký – người thầy viết chữ bằng chân – đã vượt qua khiếm khuyết cơ thể để trở thành nhà giáo ưu tú. Những con người ấy cho thấy hoàn cảnh có thể nghiệt ngã, nhưng nếu có ý chí, con người vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, ý chí và nghị lực không phải là những điều tự nhiên mà có. Chúng được hình thành từ nhận thức đúng đắn về giá trị bản thân, từ khát vọng vươn lên và từ quá trình rèn luyện bền bỉ. Mỗi người trẻ cần học cách đặt mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch cụ thể và kiên trì thực hiện từng bước nhỏ. Khi vấp ngã, thay vì than trách, hãy xem đó là bài học để trưởng thành. Bên cạnh đó, môi trường gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng tinh thần vượt khó, khích lệ con người không bỏ cuộc.
Dẫu vậy, cần phân biệt ý chí với sự cố chấp mù quáng. Có những mục tiêu không còn phù hợp, nếu cứ khư khư theo đuổi sẽ dẫn đến tổn thất không đáng có. Ý chí đúng đắn phải gắn liền với lý trí, với những giá trị tích cực cho bản thân và cộng đồng. Nghị lực cũng không đồng nghĩa với việc tự cô lập mình; đôi khi biết tìm kiếm sự giúp đỡ cũng là biểu hiện của bản lĩnh.
Trong thời đại nhiều cơ hội nhưng cũng lắm cạnh tranh như hiện nay, ý chí và nghị lực càng trở nên cần thiết. Chúng giúp con người không bị cuốn trôi trước thất bại, không chùn bước trước thử thách, và không đánh mất niềm tin vào tương lai. Mỗi chúng ta hãy tự rèn luyện bản thân bằng thái độ sống tích cực, tinh thần kiên trì và khát vọng vươn lên. Bởi lẽ, thành công không chỉ đến từ tài năng, mà trước hết bắt nguồn từ một ý chí mạnh mẽ và một nghị lực bền bỉ.
Câu 1
Bài thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng kêu đau đớn của một tâm hồn cô đơn trước mất mát tình yêu. Ngay từ câu hỏi cảm thán “Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?”, thi sĩ bộc lộ nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cái chết được nhắc đến như một sự giải thoát khi “hết được yêu vì”, khi tình yêu không còn ý nghĩa. Hình ảnh “mặt nhựt tan thành máu” gợi cảm giác dữ dội, bi thương; ánh sáng sự sống hóa thành màu huyết, phản chiếu nỗi đau đang trào dâng trong tâm hồn.
Khổ thơ thứ hai diễn tả sự chia lìa: “Người đi, một nửa hồn tôi mất”. Tình yêu lớn đến mức khi mất đi, cái tôi trữ tình như bị xé đôi, một nửa hóa “dại khờ”. Nỗi đau ấy không chỉ là tiếc nuối mà còn là sự trống rỗng, mất phương hướng.
Đến khổ cuối, cảm giác lạc lõng được đẩy cao: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”. Hình ảnh “bông phượng nở trong màu huyết” vừa gợi mùa chia ly vừa nhuốm sắc tang thương. Những “giọt châu” là nước mắt, là kết tinh của nỗi đau sâu thẳm. Qua đó, bài thơ thể hiện tâm trạng đau thương, ám ảnh rất đặc trưng trong hồn thơ Hàn Mặc Tử.
Câu 2
Trong hành trình sống của mỗi con người, không ai tránh khỏi những khó khăn, thử thách. Chính trong những thời điểm tưởng chừng như gục ngã ấy, ý chí và nghị lực trở thành điểm tựa giúp ta đứng vững và bước tiếp. Ý chí là khả năng xác định mục tiêu và quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng; nghị lực là sức mạnh tinh thần giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Có thể nói, ý chí và nghị lực chính là “đôi cánh” nâng con người bay lên trên số phận.
Cuộc sống vốn không bằng phẳng. Thất bại trong học tập, áp lực công việc, biến cố gia đình hay những giới hạn của bản thân đều có thể khiến ta nản lòng. Nếu thiếu ý chí, con người dễ buông xuôi, chấp nhận hoàn cảnh và đánh mất cơ hội phát triển. Ngược lại, người có nghị lực luôn biết biến khó khăn thành động lực. Họ hiểu rằng thử thách không phải để quật ngã mà để tôi luyện bản lĩnh. Nhờ ý chí, họ dám ước mơ; nhờ nghị lực, họ dám hành động và kiên trì đến cùng.
Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh to lớn ấy. Nick Vujicic sinh ra không có tay chân nhưng không đầu hàng số phận. Bằng nghị lực phi thường, anh học cách tự chăm sóc bản thân, tốt nghiệp đại học và trở thành diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng thế giới. Hay như Nguyễn Ngọc Ký – người thầy viết chữ bằng chân – đã vượt qua khiếm khuyết cơ thể để trở thành nhà giáo ưu tú. Những con người ấy cho thấy hoàn cảnh có thể nghiệt ngã, nhưng nếu có ý chí, con người vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, ý chí và nghị lực không phải là những điều tự nhiên mà có. Chúng được hình thành từ nhận thức đúng đắn về giá trị bản thân, từ khát vọng vươn lên và từ quá trình rèn luyện bền bỉ. Mỗi người trẻ cần học cách đặt mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch cụ thể và kiên trì thực hiện từng bước nhỏ. Khi vấp ngã, thay vì than trách, hãy xem đó là bài học để trưởng thành. Bên cạnh đó, môi trường gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng tinh thần vượt khó, khích lệ con người không bỏ cuộc.
Dẫu vậy, cần phân biệt ý chí với sự cố chấp mù quáng. Có những mục tiêu không còn phù hợp, nếu cứ khư khư theo đuổi sẽ dẫn đến tổn thất không đáng có. Ý chí đúng đắn phải gắn liền với lý trí, với những giá trị tích cực cho bản thân và cộng đồng. Nghị lực cũng không đồng nghĩa với việc tự cô lập mình; đôi khi biết tìm kiếm sự giúp đỡ cũng là biểu hiện của bản lĩnh.
Trong thời đại nhiều cơ hội nhưng cũng lắm cạnh tranh như hiện nay, ý chí và nghị lực càng trở nên cần thiết. Chúng giúp con người không bị cuốn trôi trước thất bại, không chùn bước trước thử thách, và không đánh mất niềm tin vào tương lai. Mỗi chúng ta hãy tự rèn luyện bản thân bằng thái độ sống tích cực, tinh thần kiên trì và khát vọng vươn lên. Bởi lẽ, thành công không chỉ đến từ tài năng, mà trước hết bắt nguồn từ một ý chí mạnh mẽ và một nghị lực bền bỉ.
Câu 1
Bài thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng kêu đau đớn của một tâm hồn cô đơn trước mất mát tình yêu. Ngay từ câu hỏi cảm thán “Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?”, thi sĩ bộc lộ nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cái chết được nhắc đến như một sự giải thoát khi “hết được yêu vì”, khi tình yêu không còn ý nghĩa. Hình ảnh “mặt nhựt tan thành máu” gợi cảm giác dữ dội, bi thương; ánh sáng sự sống hóa thành màu huyết, phản chiếu nỗi đau đang trào dâng trong tâm hồn.
Khổ thơ thứ hai diễn tả sự chia lìa: “Người đi, một nửa hồn tôi mất”. Tình yêu lớn đến mức khi mất đi, cái tôi trữ tình như bị xé đôi, một nửa hóa “dại khờ”. Nỗi đau ấy không chỉ là tiếc nuối mà còn là sự trống rỗng, mất phương hướng.
Đến khổ cuối, cảm giác lạc lõng được đẩy cao: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”. Hình ảnh “bông phượng nở trong màu huyết” vừa gợi mùa chia ly vừa nhuốm sắc tang thương. Những “giọt châu” là nước mắt, là kết tinh của nỗi đau sâu thẳm. Qua đó, bài thơ thể hiện tâm trạng đau thương, ám ảnh rất đặc trưng trong hồn thơ Hàn Mặc Tử.
Câu 2
Trong hành trình sống của mỗi con người, không ai tránh khỏi những khó khăn, thử thách. Chính trong những thời điểm tưởng chừng như gục ngã ấy, ý chí và nghị lực trở thành điểm tựa giúp ta đứng vững và bước tiếp. Ý chí là khả năng xác định mục tiêu và quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng; nghị lực là sức mạnh tinh thần giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Có thể nói, ý chí và nghị lực chính là “đôi cánh” nâng con người bay lên trên số phận.
Cuộc sống vốn không bằng phẳng. Thất bại trong học tập, áp lực công việc, biến cố gia đình hay những giới hạn của bản thân đều có thể khiến ta nản lòng. Nếu thiếu ý chí, con người dễ buông xuôi, chấp nhận hoàn cảnh và đánh mất cơ hội phát triển. Ngược lại, người có nghị lực luôn biết biến khó khăn thành động lực. Họ hiểu rằng thử thách không phải để quật ngã mà để tôi luyện bản lĩnh. Nhờ ý chí, họ dám ước mơ; nhờ nghị lực, họ dám hành động và kiên trì đến cùng.
Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh to lớn ấy. Nick Vujicic sinh ra không có tay chân nhưng không đầu hàng số phận. Bằng nghị lực phi thường, anh học cách tự chăm sóc bản thân, tốt nghiệp đại học và trở thành diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng thế giới. Hay như Nguyễn Ngọc Ký – người thầy viết chữ bằng chân – đã vượt qua khiếm khuyết cơ thể để trở thành nhà giáo ưu tú. Những con người ấy cho thấy hoàn cảnh có thể nghiệt ngã, nhưng nếu có ý chí, con người vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, ý chí và nghị lực không phải là những điều tự nhiên mà có. Chúng được hình thành từ nhận thức đúng đắn về giá trị bản thân, từ khát vọng vươn lên và từ quá trình rèn luyện bền bỉ. Mỗi người trẻ cần học cách đặt mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch cụ thể và kiên trì thực hiện từng bước nhỏ. Khi vấp ngã, thay vì than trách, hãy xem đó là bài học để trưởng thành. Bên cạnh đó, môi trường gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng tinh thần vượt khó, khích lệ con người không bỏ cuộc.
Dẫu vậy, cần phân biệt ý chí với sự cố chấp mù quáng. Có những mục tiêu không còn phù hợp, nếu cứ khư khư theo đuổi sẽ dẫn đến tổn thất không đáng có. Ý chí đúng đắn phải gắn liền với lý trí, với những giá trị tích cực cho bản thân và cộng đồng. Nghị lực cũng không đồng nghĩa với việc tự cô lập mình; đôi khi biết tìm kiếm sự giúp đỡ cũng là biểu hiện của bản lĩnh.
Trong thời đại nhiều cơ hội nhưng cũng lắm cạnh tranh như hiện nay, ý chí và nghị lực càng trở nên cần thiết. Chúng giúp con người không bị cuốn trôi trước thất bại, không chùn bước trước thử thách, và không đánh mất niềm tin vào tương lai. Mỗi chúng ta hãy tự rèn luyện bản thân bằng thái độ sống tích cực, tinh thần kiên trì và khát vọng vươn lên. Bởi lẽ, thành công không chỉ đến từ tài năng, mà trước hết bắt nguồn từ một ý chí mạnh mẽ và một nghị lực bền bỉ.
Câu 1
Bài thơ “Những giọt lệ” của Hàn Mặc Tử là tiếng kêu đau đớn của một tâm hồn cô đơn trước mất mát tình yêu. Ngay từ câu hỏi cảm thán “Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?”, thi sĩ bộc lộ nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cái chết được nhắc đến như một sự giải thoát khi “hết được yêu vì”, khi tình yêu không còn ý nghĩa. Hình ảnh “mặt nhựt tan thành máu” gợi cảm giác dữ dội, bi thương; ánh sáng sự sống hóa thành màu huyết, phản chiếu nỗi đau đang trào dâng trong tâm hồn.
Khổ thơ thứ hai diễn tả sự chia lìa: “Người đi, một nửa hồn tôi mất”. Tình yêu lớn đến mức khi mất đi, cái tôi trữ tình như bị xé đôi, một nửa hóa “dại khờ”. Nỗi đau ấy không chỉ là tiếc nuối mà còn là sự trống rỗng, mất phương hướng.
Đến khổ cuối, cảm giác lạc lõng được đẩy cao: “Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?”. Hình ảnh “bông phượng nở trong màu huyết” vừa gợi mùa chia ly vừa nhuốm sắc tang thương. Những “giọt châu” là nước mắt, là kết tinh của nỗi đau sâu thẳm. Qua đó, bài thơ thể hiện tâm trạng đau thương, ám ảnh rất đặc trưng trong hồn thơ Hàn Mặc Tử.
Câu 2
Trong hành trình sống của mỗi con người, không ai tránh khỏi những khó khăn, thử thách. Chính trong những thời điểm tưởng chừng như gục ngã ấy, ý chí và nghị lực trở thành điểm tựa giúp ta đứng vững và bước tiếp. Ý chí là khả năng xác định mục tiêu và quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng; nghị lực là sức mạnh tinh thần giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Có thể nói, ý chí và nghị lực chính là “đôi cánh” nâng con người bay lên trên số phận.
Cuộc sống vốn không bằng phẳng. Thất bại trong học tập, áp lực công việc, biến cố gia đình hay những giới hạn của bản thân đều có thể khiến ta nản lòng. Nếu thiếu ý chí, con người dễ buông xuôi, chấp nhận hoàn cảnh và đánh mất cơ hội phát triển. Ngược lại, người có nghị lực luôn biết biến khó khăn thành động lực. Họ hiểu rằng thử thách không phải để quật ngã mà để tôi luyện bản lĩnh. Nhờ ý chí, họ dám ước mơ; nhờ nghị lực, họ dám hành động và kiên trì đến cùng.
Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức mạnh to lớn ấy. Nick Vujicic sinh ra không có tay chân nhưng không đầu hàng số phận. Bằng nghị lực phi thường, anh học cách tự chăm sóc bản thân, tốt nghiệp đại học và trở thành diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng thế giới. Hay như Nguyễn Ngọc Ký – người thầy viết chữ bằng chân – đã vượt qua khiếm khuyết cơ thể để trở thành nhà giáo ưu tú. Những con người ấy cho thấy hoàn cảnh có thể nghiệt ngã, nhưng nếu có ý chí, con người vẫn có thể tạo nên điều kỳ diệu.
Tuy nhiên, ý chí và nghị lực không phải là những điều tự nhiên mà có. Chúng được hình thành từ nhận thức đúng đắn về giá trị bản thân, từ khát vọng vươn lên và từ quá trình rèn luyện bền bỉ. Mỗi người trẻ cần học cách đặt mục tiêu rõ ràng, lập kế hoạch cụ thể và kiên trì thực hiện từng bước nhỏ. Khi vấp ngã, thay vì than trách, hãy xem đó là bài học để trưởng thành. Bên cạnh đó, môi trường gia đình, nhà trường và xã hội cũng đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dưỡng tinh thần vượt khó, khích lệ con người không bỏ cuộc.
Dẫu vậy, cần phân biệt ý chí với sự cố chấp mù quáng. Có những mục tiêu không còn phù hợp, nếu cứ khư khư theo đuổi sẽ dẫn đến tổn thất không đáng có. Ý chí đúng đắn phải gắn liền với lý trí, với những giá trị tích cực cho bản thân và cộng đồng. Nghị lực cũng không đồng nghĩa với việc tự cô lập mình; đôi khi biết tìm kiếm sự giúp đỡ cũng là biểu hiện của bản lĩnh.
Trong thời đại nhiều cơ hội nhưng cũng lắm cạnh tranh như hiện nay, ý chí và nghị lực càng trở nên cần thiết. Chúng giúp con người không bị cuốn trôi trước thất bại, không chùn bước trước thử thách, và không đánh mất niềm tin vào tương lai. Mỗi chúng ta hãy tự rèn luyện bản thân bằng thái độ sống tích cực, tinh thần kiên trì và khát vọng vươn lên. Bởi lẽ, thành công không chỉ đến từ tài năng, mà trước hết bắt nguồn từ một ý chí mạnh mẽ và một nghị lực bền bỉ.