Nguyễn Trung Quân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích, tâm lý của nhân vật Chi-hon có những chuyển biến tinh tế và sâu sắc gắn với ký ức về người mẹ. Ban đầu, Chi-hon xuất hiện với cảm xúc bâng khuâng, nhớ nhung khi hồi tưởng về những lần mẹ vắng nhà do bận công việc. Dù còn nhỏ, Chi-hon đã cảm nhận rõ sự thiếu vắng ấy và nhận ra mẹ luôn tất bật, lo toan vì gia đình. Khi nhớ lại cảnh mẹ đi công tác xa, em không chỉ nhớ hình ảnh mẹ mà còn cảm thấy thương mẹ nhiều hơn. Sự hồi tưởng ấy khiến Chi-hon dần trưởng thành trong suy nghĩ, em hiểu rằng mẹ đã phải hy sinh và vất vả thế nào để mang lại cuộc sống tốt đẹp cho con. Từ nỗi nhớ chuyển sang sự thấu hiểu, rồi thành lòng biết ơn – đó chính là diễn biến tâm lý quan trọng nhất của nhân vật. Qua cảm xúc của Chi-hon, người đọc thấy được tình mẫu tử thiêng liêng và vẻ đẹp của sự hy sinh âm thầm mà người mẹ dành cho con cái.
Câu 2:
Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức luôn giữ một vị trí đặc biệt. Đặc biệt hơn cả là những ký ức về những người thân yêu – nơi lưu giữ tình cảm, sự nâng đỡ và những giá trị mà gia đình trao truyền. Ký ức về người thân không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là hành trang tinh thần giúp ta trưởng thành và sống tốt hơn mỗi ngày.
Trước hết, ký ức về người thân là nguồn động lực lớn lao. Khi nhớ lại những khoảnh khắc được cha mẹ yêu thương, che chở, ta cảm thấy ấm áp và vững tin hơn trong cuộc sống. Nhiều lúc gặp khó khăn, chỉ cần nghĩ đến hình ảnh người thân tận tụy vì mình, ta lại có thêm sức mạnh để cố gắng. Những ký ức ấy giống như ngọn lửa nhỏ, âm thầm sưởi ấm và thắp sáng bước đường phía trước.
Bên cạnh đó, ký ức còn giúp ta hiểu hơn về giá trị của tình cảm gia đình. Có những điều khi còn nhỏ ta chưa đủ lớn để cảm nhận, nhưng khi nhớ lại, ta mới thấy cha mẹ đã hy sinh nhiều đến mức nào. Những bữa cơm mẹ nấu, những lần cha dắt ta đi học, hay cả những lời nhắc nhở tưởng như khó chịu – tất cả đều trở thành kỷ niệm quý giá khi ta lớn lên. Chúng dạy ta biết yêu thương, biết trân trọng và biết sống có trách nhiệm hơn.
Không chỉ vậy, ký ức về người thân còn hình thành nhân cách của mỗi người. Những bài học mà người thân để lại – về lòng nhân ái, sự trung thực, tinh thần chăm chỉ – vẫn theo ta suốt đời. Đó là nền tảng để ta trở thành một con người tốt, biết sống nghĩa tình và biết hướng về những điều đúng đắn.
Cuối cùng, ký ức giúp ta không quên nguồn cội. Dẫu có đi xa hay trưởng thành đến đâu, mỗi khi nhớ về người thân, ta như được trở lại mái ấm của tuổi thơ. Điều đó nhắc ta rằng mình luôn có một nơi để yêu thương và để trở về. Nhờ đó, ta biết gìn giữ và vun đắp tình cảm gia đình, để ký ức ngày càng đẹp và bền lâu hơn.
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời. Đó là món quà tinh thần vô giá, giúp ta sống tốt, sống đẹp và sống có trách nhiệm hơn với bản thân và với gia đình. Mỗi chúng ta cần biết nâng niu, lưu giữ và trân trọng những ký ức ấy để chúng luôn là điểm tựa vững chắc trên hành trình trưởng thành.
Câu 1: ngôi kể của văn bản trích: ngôi kể thứ nhất, nhân vật “tôi” xưng kể.
Câu 2: điểm nhìn trong đoạn trích: Điểm nhìn của người con (người kể chuyện) – nhìn sự việc qua cảm nhận và hồi ức của chính “tôi”.
Câu 3:
Biện pháp:
• Liệt kê: “Lúc mẹ có mặt thì bố…; bố đang cùng đồng nghiệp…; ga thuỷ điện Seoul, ở sân bay…”.
• Kể đan xen hồi tưởng (tự sự kết hợp miêu tả).
Tác dụng:
• Làm nổi bật hình ảnh người mẹ tần tảo, bận rộn vì công việc.
• Tạo cảm giác chân thực, sinh động, cho thấy hoàn cảnh xa cách giữa mẹ và con.
• Khơi gợi sự thương nhớ, trân trọng của người con đối với mẹ.
Câu 4:
Phẩm chất của người mẹ:
1. Chăm chỉ, trách nhiệm trong công việc
→ Dẫn chứng: “Mẹ…có đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh…”
2. Khiêm tốn, giản dị
→ Dẫn chứng: mẹ chỉ dịch sách, âm thầm làm công việc của mình.
3. Yêu thương, quan tâm con cái dù bận rộn
→ Đoạn văn thể hiện người con ghi nhớ từng lần mẹ đi làm xa.
Câu 5:
Có những lúc, vì bận rộn hoặc vô tình, chúng ta dễ làm những hành động vô tâm khiến người thân buồn lòng. Đó có thể chỉ là một lời nói cộc lốc hay sự thờ ơ trước nỗi vất vả của cha mẹ nhưng lại để lại tổn thương sâu sắc. Người thân luôn yêu thương ta nên họ nhạy cảm với thái độ của ta. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm, lắng nghe và cư xử chân thành để gia đình luôn ấm áp. Biết xin lỗi và sửa sai cũng là cách để gắn kết yêu thương.