Bàn Trọng Kha
Giới thiệu về bản thân
Sự lựa chọn của Từ Thức thể hiện khát vọng thoát khỏi chốn trần gian đầy danh lợi, giả dối để tìm về cuộc sống thanh cao, tự do, hòa hợp với thiên nhiên. Sau khi từng được hưởng hạnh phúc tiên cảnh nhưng không thể hòa nhập với thế gian, Từ Thức nhận ra rằng cả tiên giới lẫn nhân gian đều không phải nơi mình thuộc về. Việc chàng “vào núi Hoành Sơn, rồi sau không biết đi đâu mất” là biểu tượng cho thái độ thoát tục, chán ghét vòng danh lợi, đồng thời thể hiện ước mơ của con người xưa về một thế giới lý tưởng vượt khỏi thực tại.
Thông điệp nổi bật là: Con người luôn khao khát hạnh phúc, nhưng hạnh phúc đích thực không nằm ở chốn xa vời mà trong chính cuộc sống trần thế, nơi ta biết trân trọng hiện tại.
Lí giải: Từ Thức từng có được cảnh tiên – biểu tượng cho hạnh phúc tuyệt đối – nhưng cuối cùng lại rời bỏ để quay về nhân gian, rồi lại không tìm được chỗ đứng. Điều đó nhắc nhở chúng ta rằng mộng tưởng viển vông không thể mang lại sự bình yên; chỉ khi sống chân thành, biết bằng lòng với hiện thực, con người mới có thể tìm thấy hạnh phúc thực sự.
-Diễn tả sâu sắc nỗi nhớ người yêu của Thúy Kiều:
Nguyễn Du khắc họa tâm trạng cô đơn, nhớ thương da diết của Kiều trong đêm vắng khi xa Kim Trọng-Thể hiện tâm lý tinh tế, chân thực của người con gái trong tình yêu:
Kiều vừa e ấp, vừa đau đáu nhớ nhung, muốn giãi bày mà không biết cùng -Tả cảnh ngụ tình bậc thầy:
Cảnh đêm khuya, đèn, gà, tiếng trống, hương, gương, đàn… đều gắn với tâm trạng Kiều — cảnh vật như thấm nỗi buồn của người trong cuộc.