Cao Ngọc Anh

Giới thiệu về bản thân

Muốn trí bay cao tâm cần tịnh cả giận mất khôn thiệt thân mình tĩnh tâm. (Hệ động vật bao gồm khoảng 135 loài thú, 336 loài chim, 122 loài bò sát và lưỡng cư, cùng hàng nghìn loài côn trùng./Nơi bảo tồn nhiều loài quý hiếm nằm trong Sách Đỏ như: Voọc mông trắng (biểu tượng của Cúc Phương), Cầy vằn, Báo hoa mai./Trung tâm Cứu hộ, Bảo tồn và Phát triển sinh vật giúp cứu hộ, tái thả nhiều cá thể động vật hoang dã./Cúc Phương được vinh danh là Vườn quốc gia hàng đầu châu Á nhiều năm liền, chứng minh giá trị bảo tồn đa dạng sinh học to lớn.) Mk ghi vô đây để nhớ thôi nha
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Chịu. Chắc hay đăng linh tinh nên bị khóa đó bạn.

vụ gì vậy bạn?

Ko được đăng linh tinh đâu . Chỉ đăng liên quan đến học tập thôi nhé em.

Chính Hữu là nhà thơ quân đội thực thụ, thơ ông không nhiều nhưng mỗi bài đều mang vẻ đẹp hàm súc và chiều sâu cảm xúc. Sáng tác năm 1948 sau chiến dịch Việt Bắc Thu - Đông, bài thơ "Đồng chí" đã mở ra một hướng đi mới cho thơ ca cách mạng: khai thác vẻ đẹp tâm hồn người lính từ những chi tiết hiện thực đời thường, giản dị.

Tình đồng chí bắt nguồn từ sự tương đồng về cảnh ngộ xuất thân:
  • Họ đều là những người nông dân mặc áo lính, đến từ những miền quê nghèo khó: "Quê hương anh nước mặn đồng chua / Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá".
  • Từ hai người xa lạ, họ gặp nhau tại chiến trường vì chung một lý tưởng cứu quốc. Sự chia sẻ gian lao ("đêm rét chung chăn") đã biến họ thành "tri kỷ".
  • Điểm nhấn: Câu thơ thứ 7 chỉ vỏn vẹn hai chữ "Đồng chí!" kết thúc bằng dấu chấm cảm như một nốt nhấn thiêng liêng, khẳng định sự kết tinh của mọi tình cảm cao đẹp nhất.
  • Tình đồng chí không chỉ là lời nói mà là sự thấu hiểu và sẻ chia sâu sắc:
  • Sự hi sinh thầm lặng: Họ cùng nhớ về quê hương, để lại "gian nhà không", "giếng nước gốc đa" để ra đi vì nghĩa lớn.
  • Sát cánh trong gian khổ: Tác giả không né tránh hiện thực khốc liệt của cuộc kháng chiến: những cơn sốt rét rừng ("sốt run người"), sự thiếu thốn vật chất ("áo rách vai", "quần có vài mảnh vá", "chân không giày").
  • Sức mạnh tinh thần: Giữa cái "buốt giá" của núi rừng, cái nắm tay truyền hơi ấm cho nhau là biểu hiện rực rỡ nhất của sự gắn bó, giúp họ vượt qua mọi khắc nghiệt của chiến trường.
  • Khổ thơ cuối dựng lên một bức tượng đài người lính đứng gác trong đêm:
  • Cảnh thực: "Đêm nay rừng hoang sương muối" – một không gian tĩnh mịch, đầy thử thách.
  • Hình ảnh "Đầu súng trăng treo": Đây là hình ảnh mang tính biểu tượng cao độ. Súng và trăng – cứng nhắc và mềm mại, gần và xa, thực tại và mơ mộng, chiến sĩ và thi sĩ. Sự hòa quyện này khẳng định vẻ đẹp tâm hồn lạc quan, yêu đời của người lính ngay trong khói lửa.
  • "Đồng chí" thành công nhờ ngôn ngữ giản dị, hình ảnh chân thực và bút pháp hiện thực kết hợp lãng mạn. Bài thơ không chỉ tôn vinh tình đồng đội mà còn khắc họa hình tượng anh bộ đội Cụ Hồ thời kỳ đầu kháng chiến: mộc mạc mà cao cả, bình dị mà vĩ đại.