Trần Thị Thùy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Làm
Có nhà phê bình văn học từng viết: ”Văn học và cuộc sống là một đường tròn đồng tâm mà tâm điểm chính là con người“. Đến với tác phẩm “ Thổn thức gió đồng” của nhà văn Dương Gia Linh. Chúng ta lại càng thêm ấn tượng sâu sắc về nhân vật “tôi”- hiện lên với những diễn biến tâm trạng đầy tinh tế, sâu sắc trước sự trở về của dì Lam trong bối cảnh làng quê đang đổi thay mạnh mẽ. Trước hết, đó là cảm giác bất an, hụt hẫng và nuối tiếc khi chứng kiến cảnh làng quê nơi gần bó suốt tuổi thơ đang bị đô thị hóa, mất đi vẻ đẹp bình dị vốn có. Trong tâm trạng ấy, sự trở về của dì Lam như một làn gió mát lành, khiến "tôi" ngỡ ngàng, xúc động, hạnh phúc và đầy tự hào. Di Lam người đã từng ra đi với bao nỗi đau và mất mát giờ đây trở về không chỉ là một người phụ nữ từng trải mà còn là biểu tượng của nghị lực sống, của sự kiên cường vượt qua những thăng trầm. Nhân vật "tôi" từ chỗ ngạc nhiên, xúc động đã dần chuyển sang suy tư và thấu hiểu sâu sắc những giá trị đích thực của tình cảm gia đình, quê hương và sức mạnh nội tâm. Đặc biệt, hình ảnh đôi mắt của mẹ không còn khóc nữa, đôi mắt của dì Lam vẫn bình thản đã để lại trong "tôi" một bài học về sự trưởng thành, về thái độ sống điềm nhiên trước giông bão. Đoạn trích sử dụng ngôn ngữ giàu cảm xúc, nhẹ nhàng và sâu lắng, góp phần khắc họa tinh tế nội tâm nhân vật. Nghệ thuật trần thuật, ngôi kể thứ nhất cùng với điểm nhìn hạ tri, kết hợp với miêu tả tâm lý nhân vật cùng hình ảnh ẩn dụ, đặc biệt là ánh mắt và giọng nói, đã làm nổi bật chiều sâu tình cảm gia đình và nỗi niềm gắn bó với quê hương. Giọng văn giản dị dễ hiểu, cô đọng hàm súc, triết lí nhân sinh mang đậm dấu ấn cá nhân. Diễn biến tâm trạng của nhân vật "tôi" không chỉ góp phần thể hiện chiều sâu tâm lý nhân vật mà còn phản ánh những suy tư, trăn trở về sự đổi thay của quê hương và giá trị của sự yêu thương, gắn bó gia đình. Quả đúng như câu nói “ thơ văn là tiếng lòng của người nghệ sĩ”
Câu1:
- Ngôi kể thứ nhất
- Dấu hiệu người kể xưng tôi
Câu2:
- Những chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê nơi nhân vật “tôi” sống là:
+ ) Những người nông dân chỉ biết cấy lúa trồng rau giờ đã đi làm thợ xây, đi làm thuê cho dự án.
+ ) Tiếng còi xe, nhạc âm ĩ thay cho những lời hát ru con mỗi trưa
+ ) Những ngôi nhà trong làng đã khang trang hơn nhiều
+ ) Cuộc sống bớt lam lũ cơ cực hơn về mặt vật chất
Câu 3:
- Biện pháp tu từ: điệp từ “tháng năm”
- Tác dụng:
+ Làm tăng sức gợi hình gợi cảm làm cho câu văn thêm sinh động hấp dẫn tăng tính thuyết phục
+ Nhấn mạnh sự chôi chảy của dòng thời gian theo các chiều hướng khác nhau; thời gian vừa có thể tàn phá, làm suy yếu con người về mặt thể chất nhưng cũng đồng thời là môi trường để ý chí con người được rèn giũa trưởng thành hơn và trở nên mạnh mẽ hơn; Qua đó nhà văn Dương Gia Linh thể hiện những suy tư, chiêm nghiệm về cuộc sống và nhân sinh; Đồng thời lan toả đến chúng ta về sự trân trọng, biết cách sắp xếp thời gian một cách hợp lí.
+ Khẳng định sự tài hoa cùng vị trí tiêu biểu cùng màu sắc cá nhân của nhà văn Dương Gia Linh trong nền văn học Việt Nam.
Câu 4:
- Chủ đề : tình cảm gia đình, tình yêu quê hương sâu sắc, bản lĩnh sống của con người giữa những biến động của cuộc sống
- Điểm nhìn trần thuật: hạ tri (người kể chuyện xưng tôi) rất phù hợp trong việc thể hiệu chủ đề của đoạn trích:
+ Cụ thể chân thực giúp người đọc trực tiếp cảm nhận được những thay đổi của làng quê, từ đó thấy được tình yêu và nỗi nhớ quê hương tha thiết.
+ Tạo cái nhìn mang tính chủ quan
+ Tác giả Dương Gia Linh tạo cho mình khả năng đi sâu vào tâm hồn đời sống của nhân vật.
Câu 5:
Sự thay đổi là sự cần thiết, đó là quy luật phát triển tất yếu của xã hội. Phát triển để nâng cao chất lượng cuộc sống, tiếp cận văn minh và tiến bộ của xã hội. Sự thay đổi cơ cấu kinh tế ở nông thôn góp phần vào sự phát triển chung của đất nước, tạo ra những động lực mới cho tăng trưởng kinh tế.