Dương Thị Vân Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Vân Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài “Tự miễn” của Hồ Chí Minh ngắn nhưng ý khá sâu. Hai câu đầu nói về mùa đông lạnh lẽo và mùa xuân ấm áp, nghe như tả cảnh nhưng thực ra là nói chuyện đời. Không có cái rét buốt thì cũng không có cái ấm áp rực rỡ, giống như con người nếu không trải qua khó khăn thì khó mà trưởng thành. Đến hai câu sau, tác giả nói thẳng hơn: tai ương không chỉ là điều xấu mà còn là thứ rèn luyện mình. Đặt trong hoàn cảnh của người viết, đó không phải lời nói cho hay mà là điều được rút ra từ thực tế. Điều đáng chú ý là giọng điệu không hề bi quan, ngược lại rất bình tĩnh và chủ động. Khó khăn không bị phóng đại mà được nhìn như một phần tất yếu. Cách nghĩ đó khiến bài thơ tuy ngắn nhưng tạo cảm giác chắc chắn, rõ ràng. Đọc xong dễ thấy đây không chỉ là tự khuyên mình mà còn là lời nhắc cho người khác về cách nhìn nhận thử thách.

Câu 2

Trong cuộc sống, thử thách gần như là thứ ai cũng phải gặp, chỉ khác nhau ở mức độ. Có người gặp sớm, có người gặp muộn, nhưng không ai tránh được hoàn toàn. Điều quan trọng không nằm ở việc có khó khăn hay không mà là mình đối diện với nó như thế nào. Có người vừa gặp trở ngại đã chán nản, cảm thấy mọi thứ quá sức rồi dừng lại. Nhưng cũng có người càng gặp khó lại càng cố gắng, dần dần vượt qua được và thay đổi chính mình.

Thử thách trước hết làm lộ ra giới hạn của mỗi người. Khi mọi thứ thuận lợi, rất khó biết bản thân chịu được đến đâu. Chỉ khi bị đặt vào tình huống khó, con người mới buộc phải cố gắng nhiều hơn bình thường. Chính quá trình đó khiến mình dần mạnh lên. Không phải ai sinh ra cũng giỏi hay bản lĩnh sẵn, phần lớn đều được hình thành sau nhiều lần vấp váp.

Ngoài ra, thử thách còn khiến những gì đạt được trở nên có giá trị hơn. Một kết quả đến quá dễ dàng thường không để lại nhiều cảm xúc. Nhưng nếu phải cố gắng trong thời gian dài mới đạt được, người ta sẽ trân trọng nó hơn. Điều này khá rõ trong việc học. Những bài dễ làm xong nhanh thì cũng dễ quên, còn những phần khó, phải suy nghĩ nhiều mới hiểu thì lại nhớ lâu hơn.

Tuy vậy, không phải ai cũng nhìn thử thách theo hướng tích cực. Nhiều người có xu hướng đổ lỗi cho hoàn cảnh hoặc tự cho rằng mình không đủ khả năng nên bỏ cuộc giữa chừng. Cách nghĩ đó khiến khó khăn trở thành rào cản thật sự. Ngược lại, nếu coi đó là bước phải đi qua, mọi thứ sẽ nhẹ hơn, dù vẫn vất vả.

Với học sinh, thử thách có thể là điểm số, áp lực thi cử, hay việc học những môn mình không giỏi. Không phải lúc nào cũng có thể làm tốt ngay, nhưng nếu kiên trì một thời gian thì vẫn có tiến bộ. Quan trọng là không dừng lại quá sớm.

Nhìn chung, thử thách không tự nhiên mang ý nghĩa tốt hay xấu, nó phụ thuộc vào cách mỗi người đối diện. Nếu né tránh, nó sẽ là trở ngại. Nếu chấp nhận và vượt qua, nó lại trở thành thứ giúp mình trưởng thành hơn.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là biểu cảm.

Câu 2: Bài thơ viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt Đường luật.

Câu 3: Hai câu thơ sử dụng phép đối lập giữa “đông hàn tiêu tụy” và “xuân noãn huy hoàng”. Một bên là cái lạnh khắc nghiệt, tiêu điều, một bên là sự ấm áp, rực rỡ. Cách đặt hai hình ảnh trái ngược nhau làm nổi bật quy luật: phải trải qua gian khổ thì mới có được những điều tốt đẹp.

Câu 4: “Tai ương” trong bài không còn mang ý nghĩa hoàn toàn tiêu cực. Với nhân vật trữ tình, đó là điều giúp rèn luyện con người, làm cho tinh thần trở nên vững vàng, cứng cỏi hơn sau mỗi lần vượt qua khó khăn.

Câu 5: Bài thơ gợi ra một điều rất rõ: khó khăn không phải để né tránh mà là thứ giúp mình trưởng thành hơn nếu biết đối diện và vượt qua.

Câu 1:

Trong đoạn trích ''Hãy chăm sóc mẹ'' của tác giả Shin Kyung Sook, nhân vật Chi-hon hiện lên với diễn biến tâm lý phức tạp, giàu chiều sâu cảm xúc khi mẹ bị lạc. Ban đầu, khi nghe tin dữ Chi-hon phản ứng bằng sự bực tức và trách móc những người trong gia đình vì không ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ. Nhưng đằng sau sự giận dữ ấy là cảm giác hoang mang và trống rỗng khi cô nhận ra chính mình cũng vô tâm, đến bốn ngày sau mới biết mẹ mất tích. Khi trở lại nhà ga nơi mẹ biến mất, Chi-hon rơi vào trạng thái hồi tưởng, những ký ức về mẹ bất ngờ trỗi dậy, đặc biệt là kỷ niệm chiếc váy năm xưa khi cô không lắng nghe mặc thử chiếc váy mẹ cô thích. Những ký ức ấy kéo theo nỗi ân hận sâu sắc vì cô đã từng thờ ơ, lạnh nhạt trước mong muốn nhỏ bé của mẹ. Sự đối lập giữa khoảnh khắc mẹ bị lạc và lúc Chi-hon đang bận rộn với công việc cá nhân càng làm nổi bật tâm trạng day dứt, tự trách của cô. Qua diễn biến tâm lý ấy, nhân vật Chi-hon thể hiện sự thức tỉnh muộn màng về tình mẫu tử và giá trị của sự quan tâm dành cho người thân.

Câu 2:

Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí đặc biệt và thiêng liêng. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, giúp con người sống nhân hậu và sâu sắc hơn trong hiện tại.

Ký ức về người thân trước hết là sợi dây kết nối con người với cội nguồn yêu thương. Những hình ảnh quen thuộc như bữa cơm gia đình, lời dặn dò của cha mẹ hay sự hi sinh thầm lặng của ông bà đều trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc. Khi gặp khó khăn, con người thường tìm về ký ức ấy để được an ủi, tiếp thêm sức mạnh. Chính những hồi ức giản dị nhưng chân thành đó giúp ta không cảm thấy cô đơn giữa dòng đời nhiều biến động.Ký ức về người thân còn nhắc nhở mỗi người sống có trách nhiệm và biết trân trọng hiện tại. Nhiều khi, vì mải mê với công việc, học tập hay những mục tiêu cá nhân, ta vô tình thờ ơ với những người luôn ở bên mình. Chỉ đến khi họ không còn ở đó, ký ức mới trở thành điều khiến ta day dứt và hối tiếc. Nhờ ký ức, con người học được cách yêu thương đúng lúc, quan tâm khi còn có thể, thay vì để mọi điều trở thành muộn màng.Không chỉ vậy, ký ức còn góp phần hình thành nhân cách và bản sắc của mỗi cá nhân. Cách ta lớn lên, cách ta đối xử với người khác đều chịu ảnh hưởng sâu sắc từ tình yêu thương đã nhận được trong gia đình. Những ký ức tốt đẹp sẽ nuôi dưỡng lòng biết ơn, sự bao dung và lối sống nhân văn; ngược lại, việc lãng quên hay phủ nhận ký ức về người thân có thể khiến con người trở nên lạnh lùng, vô cảm. trân trọng ký ức không có nghĩa là chìm đắm trong quá khứ. Điều quan trọng là biết biến ký ức thành động lực để sống tốt hơn, yêu thương nhiều hơn ở hiện tại. Mỗi hành động quan tâm hôm nay sẽ trở thành ký ức đẹp cho ngày mai, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người thân yêu của mình.

Ký ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá trong cuộc đời mỗi con người. Giữ gìn và trân trọng ký ức ấy chính là cách để mỗi người sống sâu sắc, nhân hậu và không phải nuối tiếc khi thời gian trôi qua.


Câu 1:

Trong đoạn trích ''Hãy chăm sóc mẹ'' của tác giả Shin Kyung Sook, nhân vật Chi-hon hiện lên với diễn biến tâm lý phức tạp, giàu chiều sâu cảm xúc khi mẹ bị lạc. Ban đầu, khi nghe tin dữ Chi-hon phản ứng bằng sự bực tức và trách móc những người trong gia đình vì không ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ. Nhưng đằng sau sự giận dữ ấy là cảm giác hoang mang và trống rỗng khi cô nhận ra chính mình cũng vô tâm, đến bốn ngày sau mới biết mẹ mất tích. Khi trở lại nhà ga nơi mẹ biến mất, Chi-hon rơi vào trạng thái hồi tưởng, những ký ức về mẹ bất ngờ trỗi dậy, đặc biệt là kỷ niệm chiếc váy năm xưa khi cô không lắng nghe mặc thử chiếc váy mẹ cô thích. Những ký ức ấy kéo theo nỗi ân hận sâu sắc vì cô đã từng thờ ơ, lạnh nhạt trước mong muốn nhỏ bé của mẹ. Sự đối lập giữa khoảnh khắc mẹ bị lạc và lúc Chi-hon đang bận rộn với công việc cá nhân càng làm nổi bật tâm trạng day dứt, tự trách của cô. Qua diễn biến tâm lý ấy, nhân vật Chi-hon thể hiện sự thức tỉnh muộn màng về tình mẫu tử và giá trị của sự quan tâm dành cho người thân.

Câu 2:

Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí đặc biệt và thiêng liêng. Đó không chỉ là những mảnh ghép của quá khứ mà còn là nguồn nuôi dưỡng tâm hồn, giúp con người sống nhân hậu và sâu sắc hơn trong hiện tại.

Ký ức về người thân trước hết là sợi dây kết nối con người với cội nguồn yêu thương. Những hình ảnh quen thuộc như bữa cơm gia đình, lời dặn dò của cha mẹ hay sự hi sinh thầm lặng của ông bà đều trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc. Khi gặp khó khăn, con người thường tìm về ký ức ấy để được an ủi, tiếp thêm sức mạnh. Chính những hồi ức giản dị nhưng chân thành đó giúp ta không cảm thấy cô đơn giữa dòng đời nhiều biến động.Ký ức về người thân còn nhắc nhở mỗi người sống có trách nhiệm và biết trân trọng hiện tại. Nhiều khi, vì mải mê với công việc, học tập hay những mục tiêu cá nhân, ta vô tình thờ ơ với những người luôn ở bên mình. Chỉ đến khi họ không còn ở đó, ký ức mới trở thành điều khiến ta day dứt và hối tiếc. Nhờ ký ức, con người học được cách yêu thương đúng lúc, quan tâm khi còn có thể, thay vì để mọi điều trở thành muộn màng.Không chỉ vậy, ký ức còn góp phần hình thành nhân cách và bản sắc của mỗi cá nhân. Cách ta lớn lên, cách ta đối xử với người khác đều chịu ảnh hưởng sâu sắc từ tình yêu thương đã nhận được trong gia đình. Những ký ức tốt đẹp sẽ nuôi dưỡng lòng biết ơn, sự bao dung và lối sống nhân văn; ngược lại, việc lãng quên hay phủ nhận ký ức về người thân có thể khiến con người trở nên lạnh lùng, vô cảm. trân trọng ký ức không có nghĩa là chìm đắm trong quá khứ. Điều quan trọng là biết biến ký ức thành động lực để sống tốt hơn, yêu thương nhiều hơn ở hiện tại. Mỗi hành động quan tâm hôm nay sẽ trở thành ký ức đẹp cho ngày mai, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người thân yêu của mình.

Ký ức về những người thân yêu là tài sản tinh thần vô giá trong cuộc đời mỗi con người. Giữ gìn và trân trọng ký ức ấy chính là cách để mỗi người sống sâu sắc, nhân hậu và không phải nuối tiếc khi thời gian trôi qua.