Đặng Cường Thịnh
Giới thiệu về bản thân
Câu 2:
Câu1:
Đoạn trích về cuộc gặp gỡ giữa Từ Hải và Thúy Kiều là một trong những trang thơ đẹp nhất về sự tri âm, tri kỷ trong "Truyện Kiều". Trước hết, Nguyễn Du đã xây dựng hình tượng Từ Hải với vẻ đẹp lẫm liệt của một bậc anh hùng "đội trời đạp đất", phóng khoáng và tự do. Tuy nhiên, cái hay của ngòi bút Nguyễn Du không chỉ dừng lại ở ngoại hình mà còn ở "con mắt tinh đời" của Từ Hải. Giữa chốn lầu xanh bụi bặm, ông không nhìn Kiều như một kỹ nữ mà trân trọng nàng như một người bạn tâm phúc ("Tâm phúc tương cờ"). Ngược lại, Thúy Kiều cũng bộc lộ sự thông minh, tinh tế khi nhận ra cốt cách phi thường của Từ Hải ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nàng dùng những lời lẽ khiêm cung nhưng đầy tự trọng để bày tỏ lòng mình. Cuộc đối thoại giữa họ không đơn thuần là sự gặp gỡ nam nữ, mà là sự giao thoa của hai tâm hồn lớn: một người anh hùng trọng nghĩa và một người con gái tài hoa bạc mệnh nhưng đầy khát vọng. Qua đó, tác giả không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của những con người phi thường mà còn gửi gắm ước mơ về sự tự do và công lý trong xã hội cũ.
Câu2:
Giữa dòng đời hối hả của thế kỷ XXI, khi con người ta mải mê theo đuổi những giá trị lấp lánh của hào quang, danh vọng và sự công nhận trên các nền tảng mạng xã hội, có một vẻ đẹp vẫn bền bỉ tỏa hương nhưng lại vô cùng kín đáo. Đó chính là sự hi sinh thầm lặng. Như những mạch nước ngầm chảy sâu trong lòng đất để nuôi dưỡng cây đời xanh tốt, sự hi sinh thầm lặng chính là sợi dây vô hình nhưng vững chắc nhất gắn kết trái tim con người và duy trì vẻ đẹp nhân văn của xã hội.
Hi sinh thầm lặng không phải là những hành động lớn lao, vĩ đại được cả thế giới tung hô. Đó là việc một người sẵn sàng từ bỏ lợi ích, thời gian, sức khỏe hay những niềm vui cá nhân để mang lại điều tốt đẹp cho người khác, cho cộng đồng mà không mưu cầu sự đền đáp hay sự nổi tiếng. Nó không có tiếng vang của trống trận, không có ánh đèn sân khấu, nó chỉ có sự chân thành từ trái tim đến với trái tim.
Sự hi sinh ấy hiện hữu ở mọi ngóc ngách của cuộc sống. Trong gia đình, đó là bóng dáng tảo tần của người mẹ thức khuya dậy sớm, chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ cho con mà quên đi những sở thích riêng mình. Đó là đôi vai gầy của người cha gánh vác cả bầu trời giông bão để con được bình yên đến trường. Bước ra ngoài xã hội, ta bắt gặp những người chiến sĩ biên phòng nơi biên thùy xa xôi, những bác sĩ lặng lẽ trong phòng trực đêm, hay những người công nhân vệ sinh miệt mài quét rác khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ. Họ hi sinh những giây phút sum họp gia đình, hi sinh sự thoải mái của bản thân để đổi lấy sự bình yên và sạch đẹp cho cộng đồng. Họ làm việc vì trách nhiệm, vì tình yêu thương chứ không phải để được lên mặt báo hay nhận những lời tán dương hoa mỹ.
Ý nghĩa của sự hi sinh thầm lặng là vô cùng to lớn. Nó là liều thuốc chữa lành những vết thương của sự vô cảm, ích kỷ trong xã hội hiện đại. Khi một người biết sống vì người khác, họ không chỉ giúp đỡ được đối phương mà còn tự bồi đắp cho tâm hồn mình một sự thanh thản, cao thượng. Một xã hội có nhiều sự hi sinh thầm lặng sẽ là một xã hội ấm áp, nơi con người tin tưởng và dựa vào nhau để vượt qua nghịch cảnh.
Tuy nhiên, trong thực tế hiện nay, vẫn còn một bộ phận lối sống thực dụng, vị kỷ. Có những người chỉ làm việc tốt khi có ống kính máy quay, chỉ giúp đỡ khi thấy có lợi cho bản thân. Họ biến thiện nguyện thành công cụ để đánh bóng tên tuổi. Lối sống ấy đối lập hoàn toàn với giá trị của sự hi sinh chân chính. Cần hiểu rằng, hi sinh thầm lặng không phải là sự nhu nhược hay cam chịu mù quáng, mà là sự lựa chọn tự nguyện của một bản lĩnh sống mạnh mẽ và một tâm hồn giàu lòng trắc ẩn.
Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng giống như những đóa hoa rừng, dù chẳng ai đặt tên, chẳng ai thưởng lãm nhưng vẫn lặng lẽ tỏa hương thơm ngát cho đời. Mỗi chúng ta không nhất thiết phải làm những điều vĩ đại để trở nên cao cả. Chỉ cần biết sống chậm lại, biết yêu thương và sẻ chia từ những việc nhỏ bé nhất, chúng ta đã góp phần thắp lên một ngọn lửa ấm áp giữa cuộc đời. Bởi suy cho cùng, "sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình".