Lê Văn Đức
Giới thiệu về bản thân
Dấu hai chấm trong câu sau có tác dụng "Báo hiệu bộ phận đứng sau nó là phần giải thích"
A. CN : Những đứa trẻ trong xóm
VN : xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm.
B. CN : Những dòng sáp nóng
VN : đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến.
Trong những câu chuyện em đã được học và được nghe kể lại, em ấn tượng nhất là câu chuyện “Chiếc rễ đa tròn” nói về Bác Hồ kính yêu. Câu chuyện diễn ra trong khu vườn Phủ Chủ tịch, nơi Bác thường đi dạo mỗi ngày. Một buổi sáng trời trong xanh, không khí mát mẻ, Bác cùng các chú bảo vệ đi dạo quanh vườn. Khi đi đến gần một cây đa to, Bác chợt dừng lại vì nhìn thấy một chiếc rễ đa rất đặc biệt. Chiếc rễ ấy không mọc thẳng xuống đất như những chiếc rễ khác mà lại uốn cong thành một vòng tròn rất đẹp. Bác chăm chú quan sát, ánh mắt hiền từ và đầy thích thú. Bác cảm thấy chiếc rễ này rất độc đáo, như một món quà của thiên nhiên ban tặng. Chính vì thế, Bác đã suy nghĩ xem làm thế nào để giữ lại chiếc rễ ấy mà không làm hỏng vẻ đẹp tự nhiên của nó.
Sau khi ngắm nhìn một lúc, Bác hỏi các chú bảo vệ xem có thể giữ lại chiếc rễ này không. Một chú bảo vệ thưa rằng có thể chặt bỏ vì nó mọc không đúng hướng và có thể ảnh hưởng đến cây. Nhưng Bác nhẹ nhàng nói rằng không nên chặt đi, vì chiếc rễ có hình dáng rất đẹp và đáng quý. Bác đề nghị các chú hãy đào chiếc rễ lên một cách cẩn thận để không làm gãy hay hỏng nó. Mọi người làm theo lời Bác, ai cũng rất cẩn thận và tỉ mỉ. Khi chiếc rễ được đưa lên, mọi người đều ngạc nhiên vì nó tròn trịa và đẹp hơn khi nhìn gần. Sau đó, Bác cho trồng chiếc rễ ấy vào một cái chậu lớn, đặt ở nơi thoáng mát trong vườn. Từ đó, ngày nào Bác cũng ra thăm, xem cây có phát triển tốt không. Bác còn dặn mọi người phải chăm sóc cây chu đáo, tưới nước đầy đủ và giữ cho cây luôn xanh tốt. Nhờ sự chăm sóc tận tình, chiếc rễ đa dần dần phát triển thành một cây nhỏ xinh, vẫn giữ được hình dáng tròn độc đáo khiến ai nhìn cũng thích.
Qua câu chuyện này, em càng thêm kính yêu và khâm phục Bác Hồ. Bác không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là người rất yêu thiên nhiên và trân trọng những điều nhỏ bé trong cuộc sống. Từ một chiếc rễ tưởng chừng như bình thường, Bác đã nhìn ra vẻ đẹp riêng và tìm cách giữ gìn nó. Điều đó giúp em hiểu rằng xung quanh chúng ta có rất nhiều điều đẹp đẽ nếu chúng ta biết quan sát và yêu quý. Em tự nhủ mình phải biết bảo vệ cây cối, giữ gìn môi trường và học tập theo đức tính giản dị của Bác. Câu chuyện “Chiếc rễ đa tròn” sẽ luôn là một bài học quý giá mà em ghi nhớ mãi trong lòng.
\(t4433428\in\exponentialE\exists\left\vert\placeholder{}\right\vert\)
đề bài hơi ảo=)
có
có
Ngày xưa, ngày xưa lắm, có hai chị em cùng cha khác mẹ tên là Tấm và Cám. Tấm mồ côi mẹ từ nhỏ, phải sống cùng dì ghẻ và em cùng cha khác mẹ. Dì ghẻ rất cay nghiệt, luôn bắt Tấm làm lụng vất vả từ sáng sớm đến tối mịt, còn Cám thì được nuông chiều, chẳng phải làm việc gì.
Một hôm, dì ghẻ sai hai chị em ra đồng bắt cá, ai bắt được nhiều hơn sẽ được thưởng. Nhờ chăm chỉ, Tấm bắt được đầy giỏ cá, còn Cám thì mải chơi nên chẳng được bao nhiêu. Thấy vậy, Cám lừa Tấm xuống ao tắm rồi trộm hết cá trong giỏ của chị. Khi lên bờ, thấy giỏ trống không, Tấm ngồi khóc nức nở.
Bỗng ông Bụt hiện lên hỏi chuyện rồi giúp Tấm. Bụt bảo Tấm còn sót một con cá nhỏ tên là cá bống, hãy đem về nuôi. Tấm nghe lời, ngày nào cũng chăm sóc cá bống rất cẩn thận. Nhưng dì ghẻ phát hiện ra, liền sai Cám bắt cá bống làm thịt. Tấm lại khóc, Bụt lại hiện lên an ủi và bảo Tấm chôn xương cá bống vào bốn góc vườn.
Đến ngày hội làng, dì ghẻ không cho Tấm đi, còn bắt Tấm nhặt hết thóc trộn với gạo. Nhờ có chim sẻ giúp đỡ, Tấm nhặt xong rất nhanh. Bụt lại hiện lên, cho Tấm quần áo đẹp, giày thêu và một con ngựa để đi hội. Nhờ vậy, Tấm trở nên xinh đẹp lộng lẫy.
Trên đường đi hội, Tấm vô tình đánh rơi một chiếc giày. Nhà vua nhặt được chiếc giày ấy, liền cho truyền lệnh tìm người vừa chiếc giày. Cuối cùng, chỉ có Tấm là đi vừa. Nhà vua liền rước Tấm vào cung và phong làm hoàng hậu.
Cám và dì ghẻ rất ghen ghét. Nhân dịp Tấm về giỗ cha, dì ghẻ lừa Tấm trèo lên cây cau rồi chặt gốc, khiến Tấm ngã xuống ao chết. Từ đó, Tấm hóa thân nhiều lần: khi là chim vàng anh, khi là cây xoan đào, khi là khung cửi, cuối cùng hóa thành quả thị. Dù ở hình dạng nào, Tấm vẫn luôn nhớ đến nhà vua.
Một bà lão tốt bụng nhặt được quả thị, mang về nhà. Từ quả thị, Tấm bước ra và trở lại làm người. Nhờ sự giúp đỡ của bà lão, Tấm gặp lại nhà vua và trở về cung điện, sống hạnh phúc mãi mãi.
Còn mẹ con Cám, vì quá tham lam và độc ác nên cuối cùng cũng phải nhận hậu quả cho những việc mình đã gây ra. Từ đó, không còn ai dám làm điều xấu hãm hại người khác nữa. Nhà vua và hoàng hậu Tấm sống với nhau rất hạnh phúc, yêu thương và chăm lo cho muôn dân.
Câu chuyện “Tấm Cám” dạy cho chúng ta bài học sâu sắc rằng: người hiền lành, chăm chỉ sẽ luôn được đền đáp xứng đáng, còn kẻ gian ác, tham lam thì sớm muộn cũng sẽ bị trừng phạt. Em rất yêu thích câu chuyện này vì nó mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc
Bài đọc được nhân hoá bằng cách dùng từ ngữ chỉ hoạt động của con người thay cho hoạt động của con vật.Có tác dụng giúp bài văn trở nên sinh động và gần gũi với con người hơn .