Trịnh Mai Chi (🍨ℋ𝒶𝒏𝒏𝓲𝓮𓃵🩰)
Giới thiệu về bản thân
In the future, I want to be a teacher. I love children and I like to help them learn many new things. A teacher works at school and teaches students to read, write, and count. I think teaching is a very nice and happy job. I will study hard to become a good teacher in the future.
Nguyên nhân khiến cây hoa giấy nhận ra nhiều điều là:
Vì cây táo đã cho những quả thơm ngon, mang lại niềm vui cho mọi người, trong khi cây hoa giấy chỉ có sắc đẹp bên ngoài. Nhờ lời an ủi hiền hậu và tấm lòng khiêm nhường của cây táo, cây hoa giấy hiểu ra rằng mỗi loài cây đều có giá trị và vẻ đẹp riêng, ko ai đáng quý hơn ai.
Trog cuộc sống, có những người chỉ đến rồi đi, nhưng mẹ là người ở lại mãi bên ta – âm thầm, lặng lẽ, che chở và yêu thương không điều kiện. Đối với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là ngọn đèn soi sáng tâm hồn, là dòng suối mát lành tưới tắm cho em lớn lên từng ngày. Mẹ em là một giáo viên cấp ba – người đã dành cả tuổi xuân cho bục giảng và cho những thế hệ học trò thân yêu.
Mẹ em năm nay 38 tuổi. Mẹ có dáng người cao và thanh mảnh, bước đi nhẹ nhàng, toát lên vẻ tự tin và duyên dáng. Mái tóc mẹ đen óng, thường được búi gọn gàng sau gáy khi lên lớp. Khuôn mặt mẹ hiền từ, sáng rạng rỡ mỗi khi mẹ cười. Nhưng có lẽ, ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng em là đôi mắt mẹ – đôi mắt vừa nghiêm nghị, vừa dịu dàng, chứa đựng bao yêu thương. Bàn tay mẹ mềm mại và ấm áp, dù đã đôi chút chai sạn vì năm tháng cầm phấn, vẫn là bàn tay dịu dàng nhất mà em từng nắm.
Mẹ làm nghề dạy học, một công việc vất vả mà cao quý. Mỗi sáng, mẹ dậy thật sớm soạn giáo án, chuẩn bị bài giảng thật chu đáo. Lên lớp, mẹ tận tâm giảng dạy cho học sinh, không chỉ dạy chữ mà còn dạy cách làm người. Buổi chiều về, dù đã mệt, mẹ vẫn dành thời gian hỏi han việc học của em, sửa lại từng nét chữ, hướng dẫn em làm từng bài toán. Giọng mẹ ấm và nhẹ như làn gió sớm, mỗi lời mẹ nói đều khiến em thêm yêu việc học hơn.
Em yêu mẹ không chỉ vì mẹ là người mẹ dịu dàng, mà còn vì mẹ là người thầy mẫu mực. Mẹ đã dạy cho em biết yêu thương, biết cố gắng và biết sống có trách nhiệm. Khi em buồn hay gặp thất bại, mẹ không trách mắng mà nhẹ nhàng khuyên nhủ, giúp em mạnh mẽ hơn. Mẹ luôn nói: “Không có con đường nào dễ dàng, chỉ có những người kiên trì mới đến được thành công.”
Mẹ ơi, con biết rằng con chưa thể nói hết lòng biết ơn của mình. Nhưng trong sâu thẳm trái tim, con luôn tự hào vì có một người mẹ vừa dịu dàng, vừa trí tuệ, vừa bao dung đến thế. Mẹ không chỉ là bông hoa đẹp giữa đời thường, mà còn là ngọn đèn sáng dẫn lối cho con giữa dòng đời rộng lớn. Dù mai này con có đi xa, hình bóng mẹ trong tà áo dài trắng, với nụ cười hiền và bàn tay ấm áp, sẽ mãi là ký ức đẹp nhất, thiêng liêng nhất trong trái tim con.
Đáp án A bn nhé
ok
Buổi sáng, khi mặt trời vừa lên, tôi bước ra sân đón nắng. Tiếng chuông báo giờ học vang lên khẽ trong làng, khiến mọi người tỉnh dậy sau giấc ngủ dài. Tôi cầm quyển sách ra góc sân đọc một lúc, rồi nghe tiếng lá xào xạc trong gió. Mọi thứ đều thật yên bình, nhưng tâm hồn tôi lại tràn đầy năng lượng cho một ngày mới.
?
ko lẽ....
Nói về tính cách của Tùng, chỉ có thể dùng từ "nhờn" để miêu tả một cách chính xác nhất. Cậu ấy là một cây hài không chính thức của lớp, luôn mang theo một bầu không khí tinh nghịch và lém lỉnh đến bất cứ nơi nào cậu đặt chân đến. Tùng rất giỏi trong việc chọc ghẹo, "cà khịa" bạn bè một cách duyên dáng, và những câu nói đùa của cậu ấy luôn khiến cả nhóm phải cười ầm lên. Cậu ấy luôn có một vẻ mặt nghịch ngợm như vừa nghĩ ra trò quậy phá nào đó. Sự bá đạo của Tùng thể hiện rõ nhất khi cậu ấy dám thách thức những điều nhỏ nhặt hoặc đưa ra những ý tưởng "điên rồ" trong các hoạt động ngoại khóa. Tuy nhiên, dù hay "nhờn" và thích trêu chọc, Tùng chưa bao giờ có ý làm tổn thương ai. Ngược lại, chính sự vui vẻ và thoải mái này lại giúp cậu ấy dễ dàng kết nối với mọi người và là người đầu tiên xua tan đi sự căng thẳng. Tóm lại, Tùng là một người bạn đầy năng lượng, đôi khi hơi "lầy lội," nhưng lại là người không thể thiếu để tạo nên những khoảnh khắc đáng nhớ.
sao z