La Chí Phi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài làm
Tác phẩm "thổn thức mùa đông " của tác giả Dương Giao Linh đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc thông qua nhân vật" tôi " được thể hiện qua tâm trạng của nhân vật" tôi " xuyên suốt đoạn trích.Ban đầu, “tôi” sống trong nỗi cô đơn, xa cách với quá khứ và người thân, cảm thấy lạc lõng trước không gian khách lạ; tâm trạng u sầu, ngỡ ngàng trước những kỷ niệm vụn vỡ. Khi gió đông thổi, những hình ảnh, âm thanh nhắc lại ký ức kỷ niệm tuổi thơ, tình cảm gia đình khơi dậy trong “tôi” một nỗi nhớ sâu kín; tâm trạng chuyển từ buồn man mác sang bâng khuâng, nhói lòng. Tiếp đó, sự gặp gỡ hoặc hồi tưởng cụ thể khiến cảm xúc dồn nén bộc phát: “tôi” nhận ra giá trị của quá khứ, cảm thấy ân hận vì lãng quên và khao khát nối lại những mối quan hệ bị đứt gãy. Cuối cùng, tâm trạng chuyển sang thái độ dịu đi, chấp nhận và trân trọng; nỗi buồn không còn dữ dội mà trở thành thổn thức man mác, đồng thời mở ra hy vọng về sự hòa giải nội tâm. Qua diễn biến ấy, nhà văn đã dùng bối cảnh thiên nhiên gió đông như nhân tố xúc tác, cùng ngôn ngữ giàu nhạc tính để thể hiện chiều sâu cảm xúc của nhân vật “tôi”.
Câu 2. Bài làm
Tuổi trẻ là một hành trình đầy màu sắc có những gã màu tươi vui , rực rỡ có những gam màu u tối, xám xịt đôi lúc có cả những cơn đau bất chợt ập đến. Để có thể vượt qua những cơn gió ấy thế hệ trẻ cần có "văn hóa ứng xử nơi công cộng".
Để có thể hiểu hơn về thực trạng này chúng ta cần hiểu văn hóa ứng xử nơi công cộng là gì? Văn hóa ứng xử nơi công cộng có thể hiểu là những hành vi, thái độ, lời nói của mỗi cá nhân khi tham gia vào các hoạt động, không gian chung. Nó thể hiện sự tôn trọng lẫn nhau, tuân thủ các quy tắc xã hội và góp phần xây dựng một môi trường văn minh, lịch sự.
Thực trạng văn hóa ứng xử nơi công cộng của giới trẻ hiện nay cho thấy nhiều điểm sáng nhưng cũng còn nhiều đáng lo ngại. Nhiều bạn trẻ đã thể hiện ý thức rất cao, họ xếp hàng trật tự, giữ gìn vệ sinh chung tại các sự kiện lớn, thể hiện sự lịch thiệp, tôn trọng người lớn tuổi. Những hành vi đẹp này góp phần lan tỏa năng lượng tích cực, xây dựng hình ảnh một thế hệ trẻ Việt Nam năng động và văn minh.
Tuy nhiên, song hành với những hình ảnh đẹp là những biểu hiện tiêu cực không thể bỏ qua. Không hiếm lần chúng ta bắt gặp hình ảnh các bạn trẻ nói năng thiếu chuẩn mực, cười đùa ồn ào trong rạp chiếu phim, bệnh viện, hay thậm chí là xả rác bừa bãi tại các khu vui chơi, bãi biển sau những buổi tụ tập. Trong các sự kiện đông người, tình trạng chen lấn, xô đẩy, giành chỗ để thể hiện cái tôi cá nhân vẫn còn phổ biến, gây mất trật tự và làm ảnh hưởng đến trải nghiệm của những người xung quanh. Đáng buồn hơn, khi được góp ý một cách nhẹ nhàng, không ít người trẻ lại tỏ thái độ thờ ơ, thậm chí phản ứng tiêu cực, cho rằng đó là sự can thiệp vào “quyền tự do” cá nhân. Những hành vi thiếu ý thức này phản ánh sự hời hợt trong nhận thức về trách nhiệm cộng đồng và sự thiếu hụt trong kỹ năng giao tiếp xã hội.
Việc tuổi trẻ cần trau dồi văn hóa ứng xử nơi công cộng là vô cùng cấp thiết. Trước hết, ứng xử văn hóa là biểu hiện của trí tuệ và nhân cách. Nó cho thấy một người có được sự giáo dục tốt, có khả năng tự điều chỉnh hành vi để phù hợp với chuẩn mực chung. Khi một người trẻ ứng xử văn minh, họ không chỉ thể hiện sự tôn trọng đối với người khác mà còn thể hiện sự tự trọng đối với chính bản thân mình. Điều này giúp họ xây dựng sự tự tin và tạo dựng được uy tín, thiện cảm trong mọi môi trường xã hội, mở ra nhiều cơ hội tốt đẹp hơn trong học tập và sự nghiệp sau này. Hơn nữa, không gian công cộng là tài sản chung. Việc giữ gìn vệ sinh, bảo vệ cảnh quan, trật tự công cộng chính là biểu hiện cụ thể của ý thức công dân và lòng yêu mến quê hương, đất nước.
Để khắc phục thực trạng trên, cần có sự phối hợp đồng bộ từ nhiều phía. Bản thân mỗi người trẻ phải tự nâng cao ý thức tự giác, rèn luyện thói quen “nói lời hay, làm việc phải”, biết đặt mình vào vị trí người khác. Gia đình và nhà trường cần đóng vai trò tiên phong trong việc giáo dục đạo đức, kỹ năng sống, không chỉ dạy kiến thức mà phải chú trọng uốn nắn hành vi ứng xử hàng ngày. Xã hội cần có những quy tắc rõ ràng, sự giám sát và lan tỏa những tấm gương ứng xử tích cực để tạo ra môi trường lành mạnh.
Tóm lại, văn hóa ứng xử nơi công cộng chính là “tấm danh thiếp” của thế hệ trẻ thời đại mới. Trong không khí kỷ niệm những dấu mốc lịch sử vẻ vang của dân tộc, thế hệ trẻ càng cần phải hành động sao cho xứng đáng với truyền thống tốt đẹp. Hãy để những hành động văn minh, lịch thiệp của chúng ta trở thành nguồn cảm hứng, góp phần xây dựng một Việt Nam ngày càng văn minh, hiện đại. Bạn nghĩ sao nếu chúng ta cùng nhau thực hành một hành động ứng xử văn minh nhỏ ngay trong hôm nay, ví dụ như luôn nói lời cảm ơn và xin lỗi một cách chân thành?
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã gửi gắm lên vai hệ trẻ rằng" cái quan trọng nhất của con người là quyền được sống và danh dự sống". Thật vậy mối quan hệ chúng ta chỉ có thể sống một lần duy nhất cho nên thế hệ trẻ chúng ta cần phải biết cách" ứng xử ở nơi công cộng "để có thể trở thành một thế hệ trẻ Việt Nam sống văn minh .
Tác phẩm "thổn thức gió đông " của tác giả Dương Giao Linh đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc thông qua nhân vật " Tôi" thông qua tâm trạng của nhân vật "Tôi " xuyên suốt tác phẩm.Ban đầu, “tôi” sống trong nỗi cô đơn, xa cách với quá khứ và người thân, cảm thấy lạc lõng trước không gian khách lạ; tâm trạng u sầu, ngỡ ngàng trước những kỷ niệm vụn vỡ. Khi gió đông thổi, những hình ảnh, âm thanh nhắc lại ký ức kỷ niệm tuổi thơ, tình cảm gia đình khơi dậy trong “tôi” một nỗi nhớ sâu kín; tâm trạng chuyển từ buồn man mác sang bâng khuâng, nhói lòng. Tiếp đó, sự gặp gỡ hoặc hồi tưởng cụ thể khiến cảm xúc dồn nén bộc phát: “tôi” nhận ra giá trị của quá khứ, cảm thấy ân hận vì lãng quên và khao khát nối lại những mối quan hệ bị đứt gãy. Cuối cùng, tâm trạng chuyển sang thái độ dịu đi, chấp nhận và trân trọng; nỗi buồn không còn dữ dội mà trở thành thổn thức man mác, đồng thời mở ra hy vọng về sự hòa giải nội tâm. Qua diễn biến ấy, nhà văn đã dùng bối cảnh thiên nhiên gió đông như nhân tố xúc tác, cùng ngôn ngữ giàu nhạc tính để thể hiện chiều sâu cảm xúc của nhân vật “tôi”.
Câu 2