Nịnh Phương Đoàn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nịnh Phương Đoàn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: - Ngôi kể thứ nhất

- Dấu hiệu: Người kể xưng " tôi"

Câu 2: Chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê nơi nhân vật "tôi "sống :

- Người làng tôi từ những người nông dân chỉ biết cấy lúa và trồng rau ​giờ đi làm thợ xây và làm thuê cho dự án .

- Cuộc sống bớt lam lũ và cơ cực hơn .

- Những ngôi nhà trong làng đã khang trang .

Câu 3 : - ​Biện pháp tu​​ ​từ điệp ngữ : " tháng năm"," con người ta".

- Tạo âm hưởng, nhịp điệu cho câu văn trở nên hấp dẫn sinh động hơn .​​

- Nhấn mạnh​​​​​​​​ sức tác động mạnh mẽ của thời gian và thể hiện niềm tin vào bản lĩnh ý chí của con người trước thử thách .Qua đó,ta thấy được ​​​góc một góc nhìn đầy tinh tế , giàu nhân văn và niềm tin mãnh liệt của tác giả​​​​​​ đối với con người ​trước những thách thức và thay đổi của năm tháng.​


Câu 4:

​Điểm nhìn trần thuật từ nhân vật “tôi” là phù hợp vì giúp câu chuyện được kể chân thực, giàu cảm xúc, đồng thời thể hiện rõ sự xót xa, thấu hiểu của người kể trước số phận con người và những đổi thay của làng quê.

Câu 5:

​​​​​​​Từ văn bản, có thể thấy cuộc sống làng quê đã có nhiều đổi thay .​Nhà cửa khang trang hơn, đời sống vật chất được cải thiện. Tuy nhiên, cùng với sự phát triển ấy là cảm giác bất an, trống vắng khi những giá trị yên bình, quen thuộc dần mất đi. Điều đó gợi cho mỗi người suy nghĩ về việc cần trân trọng con người, tình cảm gia đình và những giá trị truyền thống của làng quê, ngay cả khi cuộc sống không ngừng đổi thay.

Câu 1:

Nhân vật “tôi” trong đoạn trích Thôn thức gió đông mang một tâm trạng lắng sâu, thấm đẫm yêu thương, xót xa và sự trưởng thành trong cảm nhận cuộc sống. Trở về làng quê, “tôi” chạm vào ký ức bằng những hình ảnh rất đỗi quen thuộc: mùi rơm rạ, đôi bàn tay gầy guộc của mẹ, không gian bình lặng của ngôi nhà cũ. Giữa sự đổi thay của làng xóm với những ngôi nhà khang trang hơn, tâm hồn “tôi” lại dấy lên cảm giác bất an, như mất đi sự yên ả vốn có của quê hương. Cuộc gặp gỡ với dì Lam khiến cảm xúc ấy trở nên sâu sắc hơn. Dì hiện lên qua dáng vẻ mảnh khảnh, đôi mắt bình thản nhưng ẩn chứa bao đau đớn, cho thấy sự cam chịu và kiên cường của người phụ nữ từng trải qua nhiều mất mát. Nghệ thuật kể chuyện theo ngôi thứ nhất giúp dòng cảm xúc của nhân vật được bộc lộ tự nhiên, chân thật. Bên cạnh đó, việc miêu tả chi tiết ngoại hình, ánh mắt, cử chỉ đã góp phần khắc họa chiều sâu nội tâm nhân vật. Qua tâm trạng của “tôi”, tác giả gửi gắm niềm cảm thương đối với người phụ nữ và nỗi trăn trở trước những đổi thay thầm lặng của làng quê.

Câu 2:

Ai đó đã từng nói: “Ta không được chọn nơi mình sinh ra nhưng ta được chọn cách mình sẽ sống.” Thật vậy, trong xã hội hiện đại, đặc biệt là trong bối cảnh cả nước kỉ niệm 50 năm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, bên cạnh niềm tự hào dân tộc, vẫn còn tồn tại những hành vi ứng xử thiếu văn hóa nơi công cộng. Điều đó đặt ra vấn đề đáng suy ngẫm về văn hóa ứng xử nơi công cộng của thế hệ trẻ ngày nay. Văn hóa ứng xử nơi công cộng được hiểu là cách con người giao tiếp, hành động, cư xử với nhau ở những không gian chung như đường phố, trường học, bệnh viện, khu di tích, phương tiện công cộng. Đó không chỉ là việc nói năng lịch sự, xếp hàng trật tự, giữ gìn vệ sinh chung mà còn là thái độ tôn trọng người khác và ý thức trách nhiệm với cộng đồng. Văn hóa ứng xử chính là thước đo nhân cách, thể hiện trình độ văn minh của mỗi cá nhân và của cả xã hội. Trong thực tế, không thể phủ nhận rằng nhiều bạn trẻ hiện nay có ý thức ứng xử văn minh, tích cực. Tiêu biểu như hình ảnh các bạn sinh viên tình nguyện tham gia giữ gìn trật tự, hướng dẫn người dân trong các dịp lễ lớn; hay những cá nhân trẻ như Nguyễn Huy Hoàng – người thường xuyên nhặt rác, làm sạch các khu vực công cộng và lan tỏa thông điệp sống xanh trên mạng xã hội. Những hành động ấy tuy nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn, góp phần xây dựng hình ảnh đẹp của thế hệ trẻ: năng động, trách nhiệm và giàu lòng nhân ái. Tuy nhiên, bên cạnh những biểu hiện tích cực, vẫn còn không ít hành vi đáng buồn. Một số bạn trẻ chen lấn, xô đẩy nơi công cộng, nói chuyện ồn ào trên xe buýt, vứt rác bừa bãi, thậm chí có thái độ thiếu tôn trọng tại các địa điểm linh thiêng, di tích lịch sử. Những hành vi đó không chỉ làm xấu hình ảnh cá nhân mà còn ảnh hưởng đến bộ mặt văn hóa chung của xã hội, đi ngược lại với truyền thống lịch sự, nhân ái của dân tộc Việt Nam. Việc xuất hiện những hành vi trên xuất phát từ nhiều phía, như sự thiếu ý thức rèn luyện bản thân, ảnh hưởng tiêu cực từ mạng xã hội, cũng như việc gia đình và nhà trường chưa thật sự chú trọng giáo dục văn hóa ứng xử. Tuy nhiên, dù trong hoàn cảnh nào, mỗi người trẻ vẫn cần tự ý thức rằng cách mình hành xử hôm nay chính là cách mình góp phần xây dựng xã hội ngày mai.

Là một học sinh, thế hệ trẻ em nhận thấy mình cần bắt đầu từ những việc nhỏ như nói lời cảm ơn, xin lỗi đúng lúc; xếp hàng nơi công cộng; giữ gìn vệ sinh chung; cư xử văn minh trên không gian mạng... Và khi mỗi cá nhân sống có ý thức, xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Văn hóa ứng xử nơi công cộng không phải là điều gì xa vời mà bắt đầu từ chính cách sống của mỗi người. Khi người trẻ biết chọn cho mình một cách sống đẹp, văn minh và nhân ái, đó cũng là lúc họ góp phần giữ gìn và phát huy những giá trị tốt đẹp của dân tộc trong thời đại mới.

" Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta mà phải hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay" lời bài hát ấy tôi luôn tâm niệm trong tim như kim chỉ nam cho mọi hành động của mình trong cuộc sống . Và trong thời đại phát triển như vũ bão hiện nay chúng ta cần học cách ứng xử có văn hóa để góp phần giúp đất nước phát triển và thịnh vượng hơn nữa