Nguyễn Thị Minh Thu
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :
Bài làm
Trong nền văn học trung đại Việt Nam, Truyện Kiều của Nguyễn Du là đỉnh cao nghệ thuật ngôn từ và tư tưởng nhân đạo. Không chỉ khắc hoạ số phận tài hoa, bạc mệnh của Thuý Kiều, tác phẩm còn lay động lòng người bởi những trang thơ thấm đẫm cảm xúc về tình yêu và nỗi đau chia lìa. Đoạn thơ Kim Trọng trở lại vườn Thuý sau biến cố gia đình Kiều là một trong những đoạn giàu chất trữ tình như thế, thể hiện sâu sắc tâm trạng bàng hoàng, xót xa của Kim Trọng trước cảnh cũ người xưa đã đổi thay. Sau nửa năm xa cách, Kim Trọng "Vội sang vườn Thuý dò la" ấy thế nhưng trước mắt lại là khung cảnh hoang tàn, tiêu điều : " én liệng lầu không" , "cỏ lan mặt đất" , "rêu phong dấu giày" , "gai góc mọc đầy". Đặc biệt, câu thơ "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" đã gợi nhớ một mùa xuân tươi đẹp của quá khứ, tạo nên sự đối lập đau xót với hiện tại. Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc, Nguyễn Du đã để cảnh vật nhuốm màu tâm trạng, qua đó đã thể hiện sâu sắc nỗi đau đớn, hụt hẫng của Kim Trọng trước cảnh cũ, người xưa đã đổi thay. Nỗi đau đớn ấy càng được khắc hoạ rõ nét khi Kim Trọng hay tin gia đình Kiều gặp nạn, Kiều phải bán mình chuộc cha : "Thoắt nghe, chàng thoắt rụng rời xiết bao". Không chỉ vậy, sau khi tìm đến nơi gia đình Kiều đang ở, nghe kể lại sự việc "Chàng càng nghe nói, càng rầu như dưa". Bằng ngòi bút tài hoa của mình, Nguyễn Du đã khắc hoạ tinh tế tâm trạng đau đớn, bàng hoàng của Kim Trọng trước sự thay đổi của cảnh cũ, người xưa, đồng thời cũng thể hiện niềm xót thương sâu sắc cho số phận của Thuý Kiều. Sự kết hợp hài hoà giữa bút pháp tả cảnh ngụ tình và nghệ thuật miêu tả tâm lí đã làm cho đoạn thơ trở nên giàu sức gợi, lay động lòng người. Chính điều đó đã góp phần làm nên giá trị nhân văn sâu sắc, sức sống lâu bền của đoạn thơ nói riêng và Truyện Kiều nói chung.
Câu 2 :
Bài làm
Nữ tu Mother Teresa đã từng nói rằng : " Không ai vĩ đại vì những điều họ nhận được, mà vì những điều họ sẵn sàng cho đi". Quả thực là như vậy, bởi lẽ trong cuộc sống hiện nay, khi xã hội ngày càng phát triển với nhịp sống gấp gáp và những giá trị vật chất được đề cao, con người dường như dễ bị cuốn vào vòng xoáy của danh vọng, tiền tài và sự khẳng định bản thân. Thế nhưng giữa những ồn ào ấy vẫn còn tồn tại những con người lặng lẽ cho đi, âm thầm cống hiến mà không cần được ghi nhận. Đó chính là sự hi sinh thầm lặng- một vẻ đẹp cao quý, bền bỉ và giàu ý nghĩa nhân văn trong đời sống hiện đại.
Trước hết, chúng ta cần hiểu sự hi sinh thầm lặng là gì? Hi sinh thầm lặng là sự cho đi mà không đòi hỏi đáp trả, là những đóng góp âm thầm không phô trương, không ồn ào. Đó có thể là sự tảo tần của người mẹ thức khuya dậy sớm để lo cho các con, là người cha lặng lẽ gánh vác những khó khăn cho gia đình, là những y bác sĩ ngày đêm cố gắng để phẫu thuật cho bệnh nhân hay là những thầy cô giáo đang miệt mài bên những trang giáo án vì tương lai học trò...Họ không xuất hiện trên báo chí, không được tung hô nhưng những đóng góp ấy lại chính là nền tảng vững chắc cho xã hội phát triển.
Trong những năm gần đây, đặc biệt qua những biến động lớn của xã hội, ta lại càng thấm thía giá trị của sự hi sinh thầm lặng. Đó là hình ảnh các y bác sĩ nơi tuyến đầu chống dịch COVID-19 sẵn sàng xa gia đình, chấp nhận hiểm nguy để bảo vệ sức khoẻ của cộng đồng. Là hình ảnh những chiến sĩ ngày đêm canh giữ biên cương, đảm bảo sự an toàn cho cả nước hay hình ảnh những chiến sĩ miệt mài luyện tập cho các khối A50, A80, ngày đêm rèn từng bước chân, từng động tác dưới nắng gắt mưa dầm, chấp nhận xa gia đình để hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần kỉ luật cao nhất. Những sự đóng góp âm thầm ấy không ồn ào, không phô trương nhưng lại góp phần tạo nên hình ảnh trang nghiêm, hùng tráng trong các sự kiện trọng đại của đất nước. Đó chính là minh chứng tiêu biểu cho sự hi sinh thầm lặng- hi sinh thời gian, công sức và cả những niềm riêng để đổi lấy danh dự tập thể và niềm tự hào chung.
Ngoài ra, sự hi sinh thầm lặng cũng có ý nghĩa vô cùng to lớn. Trước hết, nó thể hiện phẩm chất cao đẹp của con người. Khi một người sẵn sàng chịu thiệt thòi vì người khác, họ đã vượt lên cái tôi ích kỉ để sống vị tha và yêu thương. Chính tinh thần ấy đã làm nên giá trị đạo đức và phẩm chất tốt đẹp của con người. Hi sinh không làm con người nhỏ bé đi, mà ngược lại, khiến họ trở nên cao cả hơn trong mắt người khác và trong chính bản thân mình. Không chỉ vậy, sự hi sinh thầm lặng là nền tảng cho sự phát triển ổn định và lâu dài. Những đóng góp âm thầm của người cha mẹ, của y bác sĩ, thầy cô giáo, chiến sĩ...tuy không ồn ào nhưng lại giữ vai trò thiết yếu. Họ chính là những " viên gạch" bền bỉ xây dựng nên nền móng cho sự tiến bộ của đất nước.
Tuy nhiên, trong thực tế vẫn còn những người sống thờ ơ, ích kỉ, chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân mà quên đi trách nhiệm của bản thân với gia đình và xã hội. Họ cho rằng hi sinh là thiệt thòi, là mất mát, không cần thiết, chỉ cần lo cho mình là được. Đó chính là một quan niệm sai lầm và cần được nghiêm túc phê phán. Mỗi chúng ta cần phải hiểu rằng, hi sinh thầm lặng không phải là sự mất đi mà là sự trao gửi yêu thương và niềm tin. Người biết cho đi chân thành thường nhận lại sự thanh thản trong tâm hồn và sự trân trọng từ người khác. Giá trị của sự hi sinh thầm lặng không nằm ở sự ghi nhận bên ngoài mà nằm ở ý nghĩa sâu sắc trong lòng mỗi người.
Là thế hệ trẻ trong xã hội hiện đại, chúng ta càng cần ý thức rõ vai trò trách nhiệm của mình. Sự hi sinh không nhất thiết phải là điều gì to lớn, đôi khi nó chỉ là biết nhường nhịn, biết sẻ chia, biết đặt lợi ích chung lên trên cái tôi cá nhân. Mỗi học sinh có thể hi sinh thời gian vui chơi để học tập chăm chỉ, mỗi người con có thể bớt đi những đòi hỏi riêng để thấu hiểu cha mẹ... Những hành động nhỏ bé ấy, khi được thực hiện bằng tấm lòng chân thành sẽ góp phần tạo nên những giá trị lớn lao.
Cuộc sống sẽ trở nên lạnh lẽo nếu con người chỉ biết sống cho riêng mình. Sự hi sinh thầm lặng tuy không ồn ào nhưng lại có sức mạnh cảm hoá và nâng đỡ tâm hồn con người. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những hi sinh thầm lặng quanh mình và tự nhắc nhở bản thân sống có trách nhiệm, yêu thương và chia sẻ nhiều hơn. Bởi chính từ những điều giản dị ấy, cuộc đời mới thực sự trở nên ý nghĩa và đáng sống.
Câu 1 :
- Văn bản trên thuộc thể loại : truyện thơ Nôm, viết theo thể thơ lục bát.
Câu 2 :
- Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện kết hợp với ngôn ngữ của nhân vật.
Câu 3 :
- Tóm tắt lại văn bản theo sự kiện chính : Sau nửa năm ở Liêu Dương, Kim Trọng trở về. Chàng sang thăm vườn Thuý thì thấy cảnh vật đổi thay, hoang vắng, không còn bóng người. Chàng hỏi thăm láng giềng thì biết gia đình Kiều đã gặp nạn, Kiều phải bán mình chuộc cha. Sau biến cố, gia đình sa sút phải chuyển đi nơi khác, sống cảnh khó khăn, thiếu thốn. Nghe tin, Kim Trọng vô cùng đau đớn, bàng hoàng, xót xa trước biến cố bất ngờ của gia đình Kiều.
Câu 4 :
- Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" được hiểu là : gợi lại khung cảnh mùa xuân năm ngoái, thời điểm hạnh phúc, êm đềm khi Kiều và Kim Trọng còn sum họp. Từ "cười" thể hiện vẻ tươi tắn, vui vẻ, đầy sức sống. Trong hoàn cảnh hiện tại hoang vắng, hình ảnh ấy như một sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại, qua đó thể hiện nỗi tiếc nuối, xót xa của Kim Trọng trước cảnh cũ người xưa đã đổi thay.
Câu 5 :
- Biện pháp tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích là :
+ "én liệng lầu không"
+ " cỏ lan mặt đất"
+ " rêu phong dấu giày"
+ " gai góc mọc đầy"
- Tác dụng :
+ Giúp cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, tăng sức gợi hình gợi cảm, tạo ấn tượng sâu sắc cho người đọc.
+ Những hình ảnh "én liệng lầu không" , " cỏ lan mặt đất" , "rêu phong dấu giày" , " gai góc mọc đầy" đã khắc hoạ khung cảnh tiêu điều, hoang vắng. Từ đó đã làm nổi bật tâm trạng đau đớn, xót xa của Kim Trọng trước cảnh cũ, người xưa đổi thay.
+ Qua đó, tác giả đã thể hiện niềm thương cảm sâu sắc trước số phận éo le của Thuý Kiều, đồng thời bày tỏ sự trân trọng, đồng cảm với mối tình trong sáng giữa Kiều và Kim Trọng.