Phạm Hải Quân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Đoạn trích trong Truyện Kiều đã khắc họa sâu sắc tâm trạng đau đớn của Kim Trọng khi trở lại chốn xưa. Sau nửa năm xa cách, chàng vội vã tìm về vườn Thúy với niềm mong ngóng gặp lại người yêu, nhưng trước mắt lại là cảnh tượng hoang tàn, tiêu điều. Hình ảnh “cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày”, “cuối tường gai góc mọc dày” gợi lên sự lạnh lẽo, vắng vẻ, cho thấy nơi đây đã lâu không có bóng người qua lại. Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình được Nguyễn Du sử dụng tinh tế: cảnh vật đổi thay chính là sự phản chiếu nỗi buồn, sự hụt hẫng trong lòng Kim Trọng. Đặc biệt, hình ảnh “hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” tạo nên sự đối lập giữa thiên nhiên vẫn tươi đẹp và con người đã vắng bóng, làm nổi bật bi kịch chia lìa. Qua đó, đoạn trích không chỉ thể hiện nỗi đau của Kim Trọng mà còn tố cáo sự nghiệt ngã của số phận đã đẩy mối tình Kim – Kiều đến tan vỡ.
Câu 2 :
Bài làm
Nhà văn Lev Tolstoy từng khẳng định: “Lý tưởng cao đẹp nhất của con người là sống vì người khác.” Quả thật, trong cuộc sống hôm nay, không phải mọi giá trị đều được tạo nên bởi sự ồn ào hay ánh hào quang rực rỡ. Có những con người chọn cách cống hiến trong thầm lặng, âm thầm làm việc tốt mà không cần được vinh danh. Sự thầm lặng ấy chính là một phẩm chất đẹp, góp phần làm cho xã hội trở nên nhân văn và bền vững hơn.
Sự thầm lặng trước hết thể hiện ở lối sống khiêm nhường, không phô trương. Người sống thầm lặng hiểu rằng giá trị của hành động nằm ở ý nghĩa thực sự chứ không phải ở lời tán dương. Chính việc âm thầm làm điều đúng đắn sẽ tạo nên sức lan tỏa bền lâu hơn mọi lời nói. Trong xã hội, ta dễ dàng bắt gặp những con người lặng lẽ cống hiến: người công nhân miệt mài lao động, thầy cô tận tụy với từng bài giảng, hay những tình nguyện viên sẵn sàng giúp đỡ cộng đồng khi khó khăn. Họ không cần xuất hiện trên truyền thông, nhưng đóng góp của họ lại vô cùng thiết thực.
Không chỉ vậy, sự thầm lặng còn là biểu hiện của tình yêu thương sâu sắc trong đời sống hằng ngày. Trong gia đình, cha mẹ hi sinh cả tuổi trẻ và ước mơ riêng để con cái có tương lai tốt đẹp hơn. Những hi sinh ấy thường không lời, nhưng lại bền bỉ và lớn lao. Chính sự yêu thương thầm lặng ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người, giúp ta trưởng thành và biết sống trách nhiệm hơn.
Tuy nhiên, thầm lặng không đồng nghĩa với thờ ơ hay thiếu chính kiến. Sự im lặng trước cái sai, cái xấu không phải là điều đáng quý. Người sống thầm lặng tích cực là người biết hành động đúng lúc, nói điều cần nói và cống hiến bằng việc làm cụ thể thay vì lời phô trương.
Như vậy, sự thầm lặng là một phẩm chất đáng quý trong cuộc sống hôm nay. Sống âm thầm cống hiến, làm việc tốt bằng hành động thiết thực chính là cách mỗi người góp phần xây dựng xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.
Câu 1 : văn bản trên thuộc truyện thơ nôm
Câu 2 : văn bản thuộc ngôn ngữ của tác giả
Câu 3 :
1.Kim Trọng trở về: Sau nửa năm chịu tang chú ở Liêu Dương, Kim Trọng vội vã quay lại vườn Thúy để tìm gặp Thúy Kiều.
2.Cảnh cũ hoang tàn: Trước mắt chàng, mọi thứ đã đổi khác hoàn toàn: nhà cửa tiêu điều, vườn tược cỏ mọc um tùm, không còn bóng dáng người xưa.
3.Dò hỏi tin tức: Qua lời kể của hàng xóm và lần theo nơi ở mới, Kim Trọng hay tin gia đình họ Vương gặp tai biến (bị vu oan), gia sản tiêu tan, phải làm thuê mưu sinh.
4.Hung tin về Kiều: Gặp lại gia đình Kiều, chàng đau đớn nghe Vương ông kể chuyện Kiều đã bán mình chuộc cha và nhờ Thúy Vân thay mình đáp nghĩa với chàng.
5.Nỗi đau tột cùng: Nghe xong, Kim Trọng bàng hoàng, đau đớn khôn nguôi, khóc thương cho mối tình tan vỡ và số phận nghiệt ngã của người mình yêu.
Câu 4:
- hình ảnh " hoa đào năm ngoái còn cười gió đông " được hiểu như sau:
Sự đối lập giữa cảnh và người: Cảnh xuân vẫn tươi tắn, hoa đào vẫn “cười” trong gió, nhưng bóng dáng người con gái năm xưa đã vắng hẳn, tạo nên khoảng trống lạnh lẽo.
Nỗi đau mất mát: Thiên nhiên càng nguyên vẹn bao nhiêu thì lòng người càng tan nát bấy nhiêu; Kim Trọng đứng trước cảnh cũ mà thấm thía sự chia lìa, đau xót cho mối tình không trọn.
Câu 5:
Đoạn thơ sử dụng biện pháp tả cảnh ngụ tình kết hợp với liệt kê.
Tác dụng: Khắc họa cảnh vườn xưa hoang tàn, cỏ mọc, rêu phong, gai góc um tùm; qua đó bộc lộ tâm trạng buồn đau, xót xa của Kim Trọng khi trở lại chốn cũ, làm nổi bật sự tan vỡ của mối tình năm xưa.
--