Nguyễn Phương Mai

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Mai
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đã khắc họa rõ nét bi kịch và số phận éo le của Thúy Kiều qua tâm trạng đau đớn của Kim Trọng khi trở lại vườn xưa. Không gian “vườn Thúy” nay đã trở nên hoang tàn, cỏ mọc lau thưa,"song trăng quạnh quẽ" gợi cảm giác lạnh lẽo,hoang sơ,tiêu điều. Cảnh vật đổi thay tương phản với kỉ niệm ngọt ngào trước kia, đặc biệt hình ảnh “hoa đào năm ngoái còn cười gió đông”nhấn mạnh nỗi bẽ bàng,cảnh còn mà người lại chẳng còn nơi đây. Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình được vận dụng tinh tế, cảnh vật thấm đẫm tâm trạng cô đơn, hụt hẫng,đau đớn của Kim Trọng. Khi hay tin Kiều “bán mình chuộc cha”, chàng “rụng rời xiết bao”, “vật mình vẫy gió, tuôn mưa”, thể hiện nỗi đau đớn tột cùng và tình yêu thủy chung sâu nặng của Kim Trọng dành cho Kiều. Qua đó, tác giả không chỉ bày tỏ niềm cảm thương trước số phận tài hoa nhưng bạc mệnh của Thuý Kiều,mà còn tố cáo xã hội phong kiến bất công đã đẩy con người bước vào con đường cùng. Đoạn trích đã làm sáng tỏ vẻ đẹp tâm hồn và bi kịch của con người khi phải đối diện với con đường cùng của cuộc sống.

Câu2:

"Không có gì cao quý hơn sự hi sinh thầm lặng vì hạnh phúc của người khác"-Mahatma Gandhi.Câu nói ấy như một lời nhắc nhở giản dị mà sâu sắc về giá trị của những con người sống thầm lặng,lặng lẽ cống hiến cho mọi người xung quanh. Trong nhịp sống hiện đại đầy ồn ào, khi con người ta dễ bị cuốn vào vòng xoáy của danh lợi, thì sự hi sinh thầm lặng lại càng trở nên đáng quý hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là phẩm chất đạo đức cao đẹp, mà còn là nền tảng âm thầm giúp xã hội thêm phát triển và bền vững hơn.

Hi sinh thầm lặng là sự cho đi không đòi hỏi sự đền đáp, là những hành động âm thầm xuất phát từ chính tình yêu thương và trách nhiệm của con người. Người biết hi sinh mà không cần sự tung hô của mọi người là người biết chấp nhận lùi về phía sau để người khác được bước lên phía trước. Đó có thể là chính là người mẹ thức trắng đêm chăm con ốm hay người cha lặng lẽ gánh trên vai bao lo toan cơm áo, là những người thầy người cô miệt mài bên trang giáo án, gieo mầm tri thức cho bao thế hệ học trò. Những hi sinh ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng lại bền bỉ và sâu sắc như mạch nước ngầm nuôi dưỡng cả một cánh đồng xanh.

Trong xã hội ngày nay, khi mạng xã hội khiến con người dễ “sống ảo” và đề cao cái tôi của cá nhân, sự hi sinh thầm lặng càng trở nên đáng quý. Có những y bác sĩ sẵn sàng xa gia đình để trực chiến nơi tuyến đầu,hay có những chiến sĩ ngày đêm canh giữ biên cương,có những tình nguyện viên lặng lẽ giúp đỡ người khó khăn mà không cần ghi danh. Họ có thể không được nhiều người biết đến, nhưng chính họ đã góp phần giữ gìn bình yên và hạnh phúc cho cả một cộng đồng. Nếu thiếu đi những con người ấy, xã hội sẽ trở nên vô tâm,thờ ơ,lạnh lẽo và ích kỉ biết bao.

Tuy nhiên, sự hi sinh thầm lặng không đồng nghĩa với sự cam chịu hay đánh mất bản thân. Hi sinh chân chính là xuất phát từ chính sự tự nguyện và ý thức về giá trị của nó. Đôi khi, chúng ta vẫn bắt gặp những quan niệm lệch lạc, cho rằng hi sinh là phải chịu đựng tất cả, phải quên đi ước mơ và hạnh phúc cá nhân. Điều đó sẽ dễ dẫn đến hướng đi sai. Bởi lẽ, một sự hi sinh chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó được đặt trên nền tảng của tình yêu thương và sự tôn trọng lẫn nhau.

Sự hi sinh thầm lặng còn là thước đo chiều sâu nhân cách của một con người. Người sẵn sàng cho đi mà không cần phải được ghi nhận là người biết vượt lên cái tôi cuả mình để hướng tới cái đẹp rộng lớn. Trong gia đình, đó là sự nhường nhịn, sẻ chia,trong học tập, đó là việc giúp đỡ bạn bè cùng nhau tiến bộ,trong xã hội, đó là tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Mỗi hành động tưởng trừng nhỏ bé nhưng xuất phát từ tấm lòng chân thành ấy đều góp phần làm nên một xã hội văn minh và giàu tình người.

Là một trong những thế hệ trẻ ngày nay, chúng ta không thể thơ ơ trước những giá trị cao đẹp ấy. Hãy biết hi sinh thầm lặng,có thể bắt đầu từ những việc rất giản đơn nhất trong đời sống.Biết sống có trách nhiệm với bản thân và gia đình, biết đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân,khi cần thiết nên biết lắng nghe và sẻ chia. Khi mỗi người đều sẵn sàng cho đi một phần yêu thương, cuộc sống sẽ bớt đi những tranh giành, hơn thua, và thêm ấm áp,hạnh phúc hơn.

Sự hi sinh thầm lặng giống như ngọn nến âm thầm cháy trong đêm tối,nó tự tiêu hao mình để mang lại ánh sáng cho người khác. Dù không rực rỡ , nhưng chính ánh sáng bền bỉ ấy mới là thứ giúp cho đêm tối có thêm ánh sáng và trở nên ấm áp hơn.Bởi có lẽ, trong hành trình của con người, điều cao quý nhất không phải là được bao nhiêu người ngợi ca, mà là biết hi sinh và trao yêu thương cho những người xung quanh,dù là trong lặng lẽ.


Câu 1:

Đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đã khắc họa rõ nét bi kịch và số phận éo le của Thúy Kiều qua tâm trạng đau đớn của Kim Trọng khi trở lại vườn xưa. Không gian “vườn Thúy” nay đã trở nên hoang tàn, cỏ mọc lau thưa,"song trăng quạnh quẽ" gợi cảm giác lạnh lẽo,hoang sơ,tiêu điều. Cảnh vật đổi thay tương phản với kỉ niệm ngọt ngào trước kia, đặc biệt hình ảnh “hoa đào năm ngoái còn cười gió đông”nhấn mạnh nỗi bẽ bàng,cảnh còn mà người lại chẳng còn nơi đây. Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình được vận dụng tinh tế, cảnh vật thấm đẫm tâm trạng cô đơn, hụt hẫng,đau đớn của Kim Trọng. Khi hay tin Kiều “bán mình chuộc cha”, chàng “rụng rời xiết bao”, “vật mình vẫy gió, tuôn mưa”, thể hiện nỗi đau đớn tột cùng và tình yêu thủy chung sâu nặng của Kim Trọng dành cho Kiều. Qua đó, tác giả không chỉ bày tỏ niềm cảm thương trước số phận tài hoa nhưng bạc mệnh của Thuý Kiều,mà còn tố cáo xã hội phong kiến bất công đã đẩy con người bước vào con đường cùng. Đoạn trích đã làm sáng tỏ vẻ đẹp tâm hồn và bi kịch của con người khi phải đối diện với con đường cùng của cuộc sống.

Câu2:

"Không có gì cao quý hơn sự hi sinh thầm lặng vì hạnh phúc của người khác"-Mahatma Gandhi.Câu nói ấy như một lời nhắc nhở giản dị mà sâu sắc về giá trị của những con người sống thầm lặng,lặng lẽ cống hiến cho mọi người xung quanh. Trong nhịp sống hiện đại đầy ồn ào, khi con người ta dễ bị cuốn vào vòng xoáy của danh lợi, thì sự hi sinh thầm lặng lại càng trở nên đáng quý hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là phẩm chất đạo đức cao đẹp, mà còn là nền tảng âm thầm giúp xã hội thêm phát triển và bền vững hơn.

Hi sinh thầm lặng là sự cho đi không đòi hỏi sự đền đáp, là những hành động âm thầm xuất phát từ chính tình yêu thương và trách nhiệm của con người. Người biết hi sinh mà không cần sự tung hô của mọi người là người biết chấp nhận lùi về phía sau để người khác được bước lên phía trước. Đó có thể là chính là người mẹ thức trắng đêm chăm con ốm hay người cha lặng lẽ gánh trên vai bao lo toan cơm áo, là những người thầy người cô miệt mài bên trang giáo án, gieo mầm tri thức cho bao thế hệ học trò. Những hi sinh ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng lại bền bỉ và sâu sắc như mạch nước ngầm nuôi dưỡng cả một cánh đồng xanh.

Trong xã hội ngày nay, khi mạng xã hội khiến con người dễ “sống ảo” và đề cao cái tôi của cá nhân, sự hi sinh thầm lặng càng trở nên đáng quý. Có những y bác sĩ sẵn sàng xa gia đình để trực chiến nơi tuyến đầu,hay có những chiến sĩ ngày đêm canh giữ biên cương,có những tình nguyện viên lặng lẽ giúp đỡ người khó khăn mà không cần ghi danh. Họ có thể không được nhiều người biết đến, nhưng chính họ đã góp phần giữ gìn bình yên và hạnh phúc cho cả một cộng đồng. Nếu thiếu đi những con người ấy, xã hội sẽ trở nên vô tâm,thờ ơ,lạnh lẽo và ích kỉ biết bao.

Tuy nhiên, sự hi sinh thầm lặng không đồng nghĩa với sự cam chịu hay đánh mất bản thân. Hi sinh chân chính là xuất phát từ chính sự tự nguyện và ý thức về giá trị của nó. Đôi khi, chúng ta vẫn bắt gặp những quan niệm lệch lạc, cho rằng hi sinh là phải chịu đựng tất cả, phải quên đi ước mơ và hạnh phúc cá nhân. Điều đó sẽ dễ dẫn đến hướng đi sai. Bởi lẽ, một sự hi sinh chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó được đặt trên nền tảng của tình yêu thương và sự tôn trọng lẫn nhau.

Sự hi sinh thầm lặng còn là thước đo chiều sâu nhân cách của một con người. Người sẵn sàng cho đi mà không cần phải được ghi nhận là người biết vượt lên cái tôi cuả mình để hướng tới cái đẹp rộng lớn. Trong gia đình, đó là sự nhường nhịn, sẻ chia,trong học tập, đó là việc giúp đỡ bạn bè cùng nhau tiến bộ,trong xã hội, đó là tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Mỗi hành động tưởng trừng nhỏ bé nhưng xuất phát từ tấm lòng chân thành ấy đều góp phần làm nên một xã hội văn minh và giàu tình người.

Là một trong những thế hệ trẻ ngày nay, chúng ta không thể thơ ơ trước những giá trị cao đẹp ấy. Hãy biết hi sinh thầm lặng,có thể bắt đầu từ những việc rất giản đơn nhất trong đời sống.Biết sống có trách nhiệm với bản thân và gia đình, biết đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân,khi cần thiết nên biết lắng nghe và sẻ chia. Khi mỗi người đều sẵn sàng cho đi một phần yêu thương, cuộc sống sẽ bớt đi những tranh giành, hơn thua, và thêm ấm áp,hạnh phúc hơn.

Sự hi sinh thầm lặng giống như ngọn nến âm thầm cháy trong đêm tối,nó tự tiêu hao mình để mang lại ánh sáng cho người khác. Dù không rực rỡ , nhưng chính ánh sáng bền bỉ ấy mới là thứ giúp cho đêm tối có thêm ánh sáng và trở nên ấm áp hơn.Bởi có lẽ, trong hành trình của con người, điều cao quý nhất không phải là được bao nhiêu người ngợi ca, mà là biết hi sinh và trao yêu thương cho những người xung quanh,dù là trong lặng lẽ.