Lâm Thúy Đạt
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đã thể hiện sâu sắc tâm trạng đau xót, tiếc nuối của Thúy Kiều khi trở lại chốn cũ từng ghi dấu mối tình đầu với Kim Trọng. Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc, tác giả khắc họa khung cảnh hoang vắng, tiêu điều: lầu không, cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày, tường gai góc mọc đầy. Những hình ảnh ấy không chỉ cho thấy sự đổi thay của không gian mà còn phản chiếu nỗi buồn và sự cô đơn trong lòng Kiều. Cảnh vật xưa từng gắn với những kỉ niệm êm đềm nay trở nên lạnh lẽo, hoang phế, tạo nên sự đối lập giữa quá khứ tươi đẹp và hiện tại phũ phàng. Đặc biệt, câu thơ gợi nhớ “những lối này năm xưa” như một tiếng thở dài trước sự tàn nhẫn của thời gian và số phận. Qua đó, Nguyễn Du không chỉ bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc đối với nhân vật mà còn thể hiện giá trị nhân đạo lớn lao: trân trọng khát vọng yêu thương, hạnh phúc của con người và xót xa trước những éo le của cuộc đời.
Câu 2
Bài làm
Như Albert Einstein từng nói: “Không phải những gì to lớn và lấp lánh mới là vĩ đại, mà điều vĩ đại nhất chính là những điều giản dị và lặng lẽ.” Câu nói này khiến ta liên tưởng đến những con người âm thầm hy sinh – dù họ không được tôn vinh, nhưng chính họ lại góp phần tạo nên nền tảng cho gia đình và xã hội.
Hy sinh thầm lặng là sự cho đi không cần được ghi nhận, là chấp nhận thiệt thòi về mình để người khác được hạnh phúc. Đó có thể là những điều rất gần gũi như cha mẹ âm thầm làm lụng vất vả để con cái có điều kiện học hành. Không phải ai cũng nói ra những khó khăn mình chịu đựng, nhưng phía sau thành công của nhiều người trẻ luôn là bóng dáng cha mẹ tần tảo. Ngoài xã hội, ta càng thấy rõ điều đó qua hình ảnh các y bác sĩ trong đại dịch COVID-19. Khi dịch bệnh bùng phát, hàng nghìn nhân viên y tế đã tình nguyện vào tâm dịch, xa gia đình nhiều tháng trời, đối mặt với nguy cơ lây nhiễm để cứu chữa bệnh nhân. Có những người kiệt sức, có người không thể trở về như trước, nhưng họ vẫn chọn cống hiến. Đó chính là minh chứng rõ ràng cho sự hy sinh thầm lặng vì cộng đồng.
Những hy sinh ấy mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Nó không chỉ giúp đỡ người khác vượt qua khó khăn mà còn lan tỏa giá trị nhân văn trong xã hội. Nếu ai cũng chỉ nghĩ cho riêng mình, cuộc sống sẽ trở nên lạnh lẽo và ích kỉ. Ngược lại, khi con người biết sống vì nhau, xã hội sẽ bền vững và ấm áp hơn. Hy sinh không làm con người nhỏ bé đi, mà ngược lại, làm họ trở nên cao cả và đáng trân trọng.
Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn còn không ít người sống thờ ơ, chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân. Điều đó đặt ra yêu cầu cho thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng những hi sinh quanh mình và học cách sống có trách nhiệm. Chúng ta không cần làm điều gì quá lớn lao; chỉ cần biết giúp đỡ cha mẹ, chia sẻ với bạn bè, sống trung thực và có ích, đó cũng đã là những biểu hiện của sự hy sinh.
Có những giá trị không cần ánh sáng sân khấu để tỏa sáng. Sự hy sinh thầm lặng giống như nền đất dưới chân ta – không ai nhìn thấy nhưng thiếu nó, mọi điều tốt đẹp khó có thể đứng vững. Biết trân trọng và tiếp nối những hi sinh ấy, có lẽ là cách thiết thực nhất để mỗi người làm cho cuộc đời này nhân ái hơn.
Câu 1
Đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đã thể hiện sâu sắc tâm trạng đau xót, tiếc nuối của Thúy Kiều khi trở lại chốn cũ từng ghi dấu mối tình đầu với Kim Trọng. Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc, tác giả khắc họa khung cảnh hoang vắng, tiêu điều: lầu không, cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày, tường gai góc mọc đầy. Những hình ảnh ấy không chỉ cho thấy sự đổi thay của không gian mà còn phản chiếu nỗi buồn và sự cô đơn trong lòng Kiều. Cảnh vật xưa từng gắn với những kỉ niệm êm đềm nay trở nên lạnh lẽo, hoang phế, tạo nên sự đối lập giữa quá khứ tươi đẹp và hiện tại phũ phàng. Đặc biệt, câu thơ gợi nhớ “những lối này năm xưa” như một tiếng thở dài trước sự tàn nhẫn của thời gian và số phận. Qua đó, Nguyễn Du không chỉ bày tỏ niềm thương cảm sâu sắc đối với nhân vật mà còn thể hiện giá trị nhân đạo lớn lao: trân trọng khát vọng yêu thương, hạnh phúc của con người và xót xa trước những éo le của cuộc đời.
Câu 2
Bài làm
Như Albert Einstein từng nói: “Không phải những gì to lớn và lấp lánh mới là vĩ đại, mà điều vĩ đại nhất chính là những điều giản dị và lặng lẽ.” Câu nói này khiến ta liên tưởng đến những con người âm thầm hy sinh – dù họ không được tôn vinh, nhưng chính họ lại góp phần tạo nên nền tảng cho gia đình và xã hội.
Hy sinh thầm lặng là sự cho đi không cần được ghi nhận, là chấp nhận thiệt thòi về mình để người khác được hạnh phúc. Đó có thể là những điều rất gần gũi như cha mẹ âm thầm làm lụng vất vả để con cái có điều kiện học hành. Không phải ai cũng nói ra những khó khăn mình chịu đựng, nhưng phía sau thành công của nhiều người trẻ luôn là bóng dáng cha mẹ tần tảo. Ngoài xã hội, ta càng thấy rõ điều đó qua hình ảnh các y bác sĩ trong đại dịch COVID-19. Khi dịch bệnh bùng phát, hàng nghìn nhân viên y tế đã tình nguyện vào tâm dịch, xa gia đình nhiều tháng trời, đối mặt với nguy cơ lây nhiễm để cứu chữa bệnh nhân. Có những người kiệt sức, có người không thể trở về như trước, nhưng họ vẫn chọn cống hiến. Đó chính là minh chứng rõ ràng cho sự hy sinh thầm lặng vì cộng đồng.
Những hy sinh ấy mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Nó không chỉ giúp đỡ người khác vượt qua khó khăn mà còn lan tỏa giá trị nhân văn trong xã hội. Nếu ai cũng chỉ nghĩ cho riêng mình, cuộc sống sẽ trở nên lạnh lẽo và ích kỉ. Ngược lại, khi con người biết sống vì nhau, xã hội sẽ bền vững và ấm áp hơn. Hy sinh không làm con người nhỏ bé đi, mà ngược lại, làm họ trở nên cao cả và đáng trân trọng.
Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn còn không ít người sống thờ ơ, chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân. Điều đó đặt ra yêu cầu cho thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng những hi sinh quanh mình và học cách sống có trách nhiệm. Chúng ta không cần làm điều gì quá lớn lao; chỉ cần biết giúp đỡ cha mẹ, chia sẻ với bạn bè, sống trung thực và có ích, đó cũng đã là những biểu hiện của sự hy sinh.
Có những giá trị không cần ánh sáng sân khấu để tỏa sáng. Sự hy sinh thầm lặng giống như nền đất dưới chân ta – không ai nhìn thấy nhưng thiếu nó, mọi điều tốt đẹp khó có thể đứng vững. Biết trân trọng và tiếp nối những hi sinh ấy, có lẽ là cách thiết thực nhất để mỗi người làm cho cuộc đời này nhân ái hơn.