Hoàng Thị Vân Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thị Vân Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 :

-Văn bản thuộc thể loại truyện thơ nôm

Câu 2:
-Văn bản chủ yếu là ngôn ngữ của người kể truyện (ngôi thứ ba) ( là tác giả Nguyễn Du)

Câu 3:

-Kim Trọng sau nửa năm chịu tang trở lại vườn Thúy nhưng cảnh vật đã hoang tàn, vắng bóng người xưa.

-Chàng hỏi thăm láng giềng và bàng hoàng biết tin gia đình họ Vương gặp biến cố: Kiều đã bán mình chuộc cha, gia đình sa sút phải dời đi nơi khác.

-Kim Trọng tìm đến nơi ở mới của gia đình Kiều trong cảnh nghèo khó, tả tơi.

-Ông bà Vương khóc kể về việc Kiều bán mình và việc nàng cậy nhờ Thúy Vân thay mình trả nghĩa cho chàng.

-Kim Trọng đau đớn tột cùng, vật vã khóc thương cho mối tình và thân phận của Thúy Kiều.

Câu 4:
-Hình ảnh " hoa đào năm ngoài còn cười gió đông " sử dụng điển tích dể tạo sự đối lập giữa thiên nhiên và con người mong manh trong khi hoa đào vẫn nở rực rỡ "cười " cùng với gió xuân thì người xưa đã vắng bóng không còn ở nơi đây tạo nên cảm giác hụt hẫn xót xa. Qua đó tác giả làm nổi bật nên nỗi đau nhói và sự cô độc của Kim Trọng

Câu 5 :

Việc sử đụng biện pháp tu từ ngụ tình qua các hình ảnh " rêu phong" ,"lầu Không" , " gai góc" đã tái hiện một không gian hoang phế, tàn tạ, đối lập hoàn toàn với vẻ rực rỡ của vườn thuý xưa kia. Cảnh vật ấy chính là nỗi đau thắt cõi lòng của Kim Trọng khi nhận ra tình yêu đẹp đẽ giờ chỉ còn là quá khứ

Câu 1 :

Đoạn trích "Kim Trọng trở lại vườn Thúy" là một trong những phân đoạn cảm động nhất của Truyện Kiều, lột tả bi kịch tình yêu tan vỡ và nỗi đau tột cùng của nhân vật qua bút pháp tả cảnh ngụ tình bậc thầy của Nguyễn Du. Sau nửa năm xa cách để chịu tang chú, Kim Trọng trở lại với niềm háo hức tái ngộ, nhưng thực tại hiện ra trước mắt chàng lại là một sự đổ nát phũ phàng. Khung cảnh vườn Thúy vốn là nơi chứng kiến lời thề "đinh ninh" nay chỉ còn là "cỏ mọc, lau thưa", "vách mưa rã rời". Những hình ảnh đối lập giữa quá khứ rực rỡ và hiện tại hoang tàn không chỉ gợi sự tàn phá của thời gian mà còn dự báo về một biến cố kinh hoàng đã ập đến với gia đình họ Vương. Nỗi đau của chàng Kim được đẩy lên đỉnh điểm khi nghe tin Kiều đã "bán mình chuộc cha". Cụm từ "sét đánh lưng trời" và hành động "vật mình vẫy gió, tuôn mưa" đã cụ thể hóa cú sốc tâm lý cực độ, khiến chàng rơi vào trạng thái "thẫn thờ hồn". Đặc biệt, qua lời kể của ông bà Vương, ta còn thấy được vẻ đẹp tâm hồn cao thượng của Thúy Kiều: ngay trong cơn gia biến, nàng vẫn đau đáu nỗi lo trả nghĩa cho người yêu qua việc cậy nhờ Thúy Vân. Bằng ngôn ngữ bác học kết hợp với ca dao, tục ngữ, Nguyễn Du không chỉ khắc họa thành công nỗi đau nhân vật mà còn gửi gắm tiếng lòng xót thương sâu sắc cho những kiếp người tài hoa bạc mệnh, đồng thời ca ngợi tình yêu thủy chung vượt qua mọi dâu bể của cuộc đời.




Câu 2 :

Nếu cuộc đời là một bản nhạc, có lẽ sự hi sinh thầm lặng chính là những nốt trầm mặc, không phô trương nhưng lại tạo nên chiều sâu và sự rung động mãnh liệt nhất. Trong đoạn trích "Kim Trọng trở lại vườn Thúy", chúng ta từng đau xót trước một Thúy Kiều dám hy sinh cả mối tình đầu tươi đẹp và tương lai cá nhân để làm tròn chữ hiếu. Bước ra khỏi trang sách của Nguyễn Du, giữa nhịp sống hối hả và thực dụng của thế kỷ XXI, sự hi sinh thầm lặng vẫn hiện hữu như một thứ ánh sáng ấm áp, bền bỉ nuôi dưỡng tâm hồn nhân loại. Sự hi sinh thầm lặng không phải là điều gì quá lớn lao hay kỳ vĩ. Đó đơn giản là việc ta tự nguyện từ bỏ quyền lợi, sự thoải mái hoặc những điều quý giá của bản thân vì hạnh phúc của người khác hoặc lợi ích chung mà không mưu cầu sự tôn vinh hay đền đáp. Nó "thầm lặng" bởi nó không cần tiếng vang, không cần bằng khen, mà chỉ cần sự thanh thản trong tâm hồn người cho đi. Trong đời sống thường nhật, sự hi sinh ấy mang những gương mặt rất đỗi bình dị nhưng đầy sức nặng. Đó là hình ảnh những thành viên của Đội hỗ trợ sơ cứu FAS Angel tại Hà Nội; họ là những người lao động bình thường, ban ngày mưu sinh, đêm xuống lại rong ruổi khắp phố phường để cứu giúp người bị tai nạn hoàn toàn miễn phí. Họ hi sinh giấc ngủ, sự an toàn của bản thân để giành giật sự sống cho những người xa lạ mà không cần một lời tri ân. Hay đó là những thầy cô giáo cắm bản nơi đại ngàn Hà Giang, Điện Biên; họ từ bỏ phồn hoa đô thị, hi sinh tuổi thanh xuân để sống trong cảnh thiếu thốn điện đường, mượn ánh đèn dầu để "gieo chữ" cho trẻ em nghèo. Sự hi sinh của họ giống như những rễ cây đâm sâu vào lòng đất cằn cỗi, âm thầm hút nhựa sống để nuôi xanh những tán lá phía trên. Vì sao xã hội luôn cần những sự hi sinh như thế? Bởi lẽ, lòng vị tha là sợi dây bền chắc nhất gắn kết con người trong một thế giới dễ bị chia cắt bởi cái tôi cá nhân. Một hành động hi sinh thầm lặng có sức lan tỏa mạnh mẽ hơn ngàn lời nói hoa mỹ. Nó giúp xoa dịu những nỗi đau, tiếp thêm sức mạnh cho những người yếu thế và làm cho xã hội trở nên nhân văn hơn. Khi ta biết vì người khác, tâm hồn ta cũng trở nên rộng mở và cao thượng hơn. Tuy nhiên, cần hiểu rằng hi sinh thầm lặng không đồng nghĩa với sự chịu đựng mù quáng hay bạc nhược. Hi sinh phải đi kèm với trí tuệ và mục đích tốt đẹp. Chúng ta không thể cổ súy cho việc một người tự hủy hoại bản thân vì những lý do vô ích. Đồng thời, xã hội cũng cần có thái độ trân trọng và thấu hiểu. Đừng xem sự hi sinh của người khác là điều hiển nhiên, bởi sự vô tâm chính là liều thuốc độc giết chết những tâm hồn thiện nguyện.

Vậy có ai từng tự đặt ra câu hỏi thế giới này không có nhưng sự hy sinh thầm lặng thì sẽ ra sao ? Và nếu thế giới này không có những sự hy sinh thầm lặng sẽ không còn những thầy cô bám trường bám bản hy sinh tuổi thanh xuân cuộc sống dễ dàng để dạy từng con chữ cho học sinh vùng cao, sẽ không còn những người lính cứu hoả lao vào biển lửa để cứu người , không còn những cô lao công ngày đêm dọn dẹp rác thải ra ngoài môi trường. Vì thế nên sự hy sinh thầm lặng là điều mà cả xã hội cầm công nhận vào trân trọng chứ không phải rè biểu nó .

Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng chính là "những bông hoa nở trong bóng tối", không khoe sắc dưới ánh mặt trời nhưng lại tỏa hương thơm ngát cho đời. Mỗi chúng ta không nhất thiết phải làm những điều vĩ đại, đôi khi chỉ cần biết lắng nghe nhiều hơn, nhường nhịn một chút cái tôi cá nhân để mang lại nụ cười cho người xung quanh. Hãy sống để khi nhìn lại, ta không chỉ thấy dấu chân của riêng mình, mà còn thấy cả những mầm xanh ta đã âm thầm ươm mầm cho thế giới này.