Trần Long Vũ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Long Vũ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1

Đoạn trích tái hiện một trong những khoảnh khắc bi kịch nhất của Truyện Kiều: Kim Trọng trở lại vườn xưa nhưng người yêu đã không còn. Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình bậc thầy, Nguyễn Du đã mượn sự hoang phế của vườn Thúy để diễn tả nỗi đau xót của nhân vật. Những hình ảnh "lau thưa", "vách mưa rã rời", "gai góc mọc đầy" không chỉ tả thực sự vắng vẻ mà còn là ẩn dụ cho sự tan vỡ của một mối tình đẹp. Đặc biệt, sự đối lập giữa cái vĩnh hằng của thiên nhiên ("hoa đào năm ngoái") và cái mong manh của kiếp người đã đẩy nỗi đau lên cao trào. Đoạn trích còn cho thấy vẻ đẹp nhân cách của Thúy Kiều qua lời kể của Vương Quan: một người con hiếu thảo, một người tình chung thủy đến mức phải cậy nhờ em trả nghĩa cho người yêu. Hình ảnh Kim Trọng "vật mình vẫy gió tuôn mưa" ở cuối đoạn chính là tiếng khóc xót thương của tác giả dành cho những mối tình bị xã hội phong kiến vùi dập.

Câu2

Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời, có những giá trị không phô trương nhưng lại là nền tảng giữ cho thế giới này luôn ấm áp. Đó chính là sự hy sinh thầm lặng – vẻ đẹp cao quý của lòng nhân ái và trách nhiệm.

Hy sinh thầm lặng là việc sẵn sàng từ bỏ lợi ích cá nhân, công sức hay hạnh phúc riêng tư để đem lại điều tốt đẹp cho người khác mà không mưu cầu sự tôn vinh hay đền đáp. Nó không giống như những ánh hào quang rực rỡ trên sân khấu, mà giống như mạch nước ngầm chảy sâu dưới lòng đất, bền bỉ nuôi dưỡng sự sống.

Chúng ta có thể bắt gặp sự hy sinh này ở ngay trong gia đình mình. Đó là đôi bàn tay thô ráp của cha, là những nếp nhăn trên trán mẹ – những người đã gác lại ước mơ riêng để lo cho con cái được học hành, thành người. Trong xã hội, đó là những người lính biên thùy canh giữ bình yên cho Tổ quốc giữa rừng sâu đại ngàn, là những bác sĩ thâu đêm trong phòng bệnh, hay những công nhân vệ sinh giữ sạch đường phố lúc rạng sáng. Ngay cả Thúy Kiều trong đoạn trích trên cũng là một biểu tượng của sự hy sinh: nàng hy sinh tình yêu và cả cuộc đời mình để cứu lấy gia đình trong cơn gia biến.

Sự hy sinh thầm lặng có sức lan tỏa vô cùng mạnh mẽ. Nó hóa giải những hận thù, sưởi ấm những mảnh đời bất hạnh và làm cho mối quan hệ giữa người với người trở nên nhân văn hơn. Một xã hội biết trân trọng những giá trị thầm lặng sẽ là một xã hội bền vững và đầy tình thương.

Tuy nhiên, thật đáng buồn khi vẫn còn những lối sống ích kỷ, thực dụng, chỉ biết nhận lại mà không muốn cho đi. Có những người làm việc tốt chỉ để "đánh bóng" tên tuổi, phô trương trên mạng xã hội. Đó không phải là hy sinh chân chính mà là sự vụ lợi núp bóng lòng tốt.

Tóm lại, sự hy sinh thầm lặng giống như những đóa hoa nở trong đêm, tuy không ai thấy nhưng hương thơm vẫn ngào ngạt. Mỗi chúng ta không cần phải làm những điều vĩ đại, chỉ cần biết sống vì người khác một chút, biết sẻ chia và trân trọng những gì mình đang có, đó đã là một cách để nuôi dưỡng sự hy sinh thầm lặng trong chính tâm hồn mình.


Câu1

Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ nôm

Câu2

Văn bản trên là ngôn ngữ của người kể chuyện(tác giả )và ngôn ngữ nhân vật

Câu3

1.Kim trọng trở về : sau nửa năm chịu tang chú ở liêu dương , kim trọng về tìm lại Thúy Kiều

2Cảnh vật hoang tàn: Chàng đối mặt với khung cảnh vườn xưa hiu quạnh, cỏ mọc, lá thưa, không còn bóng dáng người cũ.

3. Gặp lại người thân: Kim Trọng tìm đến nơi ở mới của gia đình Kiều, gặp lại Vương Quan và được biết về gia biến kinh hoàng.

4. Sự thật đau lòng: Chàng nghe kể về việc Kiều đã bán mình chuộc cha và nhờ em là Thúy Vân thay mình trả nghĩa cho chàng. Kim Trọng đau đớn đến mức "vật mình vẫy gió tuôn mưa".

Câu 4.

Đây là một hình ảnh mang tính ước lệ và điển tích (mượn ý từ thơ Thôi Hộ):

- Vẻ đẹp vĩnh hằng của thiên nhiên: Hoa đào vẫn nở, vẫn tươi tắn trước gió xuân như cũ.

-Sự thay đổi của lòng người/số phận: Cảnh vật thì còn đó nhưng người xưa (Thúy Kiều) đã vắng bóng.

- Tác dụng: Nhấn mạnh sự đối lập gay gắt giữa cái còn và cái mất, làm nổi bật nỗi xót xa, hụt hẫng và cô đơn của Kim Trọng khi nhận ra sự chia lìa.

Câu 5.

- Khắc họa sự hoang tàn: Các hình ảnh "lầu không", "cỏ lan", "rêu phong", "gai góc" vẽ nên một không gian đổ nát, không có bàn tay chăm sóc của con người.

- Thể hiện tâm trạng nhân vật: Cảnh vật u buồn, hiu hắt chính là tấm gương phản chiếu nỗi lòng đau xót, bàng hoàng và dự cảm chẳng lành của Kim Trọng.

-Gợi sự hoài niệm: Cụm từ "lối này năm xưa" đặt cạnh "gai góc mọc đầy" tạo nên sự tương phản mạnh mẽ giữa quá khứ hạnh phúc và hiện tại tan tác, khiến nỗi đau trở nên ám ảnh hơn.