Lương Thị Diệu Thương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Thị Diệu Thương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Đoạn trích trên tập trung miêu tả tâm trạng xót xa, bàng hoàng của Thúy Kiều khi trở lại vườn Thúy sau mười lăm năm lưu lạc. Cảnh vật nơi đây đã hoàn toàn thay đổi, từ "lau thưa", "vách mưa rã rời" đến "gai góc mọc đầy", tất cả đều gợi lên sự hoang tàn, tiêu điều. Nghệ thuật đối lập giữa cảnh xưa và cảnh nay được sử dụng tinh tế, làm nổi bật sự phũ phàng của thời gian và số phận. Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" là một điển tích kinh điển, thể hiện sự vật không thay đổi nhưng lòng người đã khác, nhấn mạnh nỗi đau "cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu". Tâm trạng của Kiều là nỗi niềm cô đơn tột cùng, không biết "hỏi ai" để giãi bày. Đoạn thơ sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh, biểu cảm, nhịp thơ lục bát truyền thống, giúp người đọc dễ dàng cảm nhận được nỗi đau thân phận và sự mất mát to lớn mà nhân vật phải gánh chịu. Đây là một đoạn trích đắt giá, thể hiện tài năng miêu tả nội tâm và cảnh vật bậc thầy của Nguyễn Du.

Câu 2:

Cuộc sống hiện đại đầy hối hả, đôi khi khiến con người ta chỉ mải mê đuổi theo những giá trị vật chất hào nhoáng. Thế nhưng, ẩn sau vẻ ồn ào ấy vẫn luôn tồn tại những sự hi sinh thầm lặng, một vẻ đẹp tâm hồn cao quý làm nên giá trị thực sự của con người.

Hi sinh thầm lặng không phải là những hành động phô trương để chờ đợi sự trả ơn hay vinh danh. Đó là việc một cá nhân tự nguyện nhận về mình phần thiệt thòi, gác lại những ước mơ, lợi ích riêng tư để cống hiến công sức, trí tuệ, thậm chí là máu xương cho một mục đích cao đẹp hơn, vì hạnh phúc của người khác hoặc sự bình yên của cộng đồng.

Trong gia đình, đó là đôi bàn tay chai sần của người cha, những đêm thức trắng của người mẹ để lo cho con cái từng bữa ăn, giấc ngủ và tấm vé vào đời. Họ giấu đi những mệt mỏi, đau đớn sau nụ cười để con cái được sống trong đủ đầy, hạnh phúc. Còn trong xã hội, là những y bác sĩ tận tụy nơi tuyến đầu chống dịch, quên mình trong phòng cấp cứu để giành giật sự sống cho bệnh nhân. Là những người lính biên phòng canh giữ biên cương hẻo lánh, hay những người lao công thầm lặng làm đẹp đường phố khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ.

Sự hi sinh thầm lặng chính là sợi dây vô hình gắn kết tình người, làm giảm bớt những khoảng cách vô cảm trong xã hội thực dụng. Nó dạy chúng ta bài học về lòng biết ơn, sự bao dung và trách nhiệm. Một xã hội chỉ thực sự văn minh khi mỗi cá nhân biết sống vì nhau, biết cho đi mà không đòi hỏi nhận lại.

Đáng buồn, vẫn còn một bộ phận lối sống ích kỷ, thực dụng, chỉ biết hưởng thụ trên mồ hôi, nước mắt của người khác. Có những người coi sự hi sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên mà quên mất lời cảm ơn hay sự báo hiếu. Chúng ta cần phê phán lối sống vô cảm này và học cách trân trọng những giá trị thầm lặng quanh mình.

Luôn ghi nhớ và trân trọng những gì người khác đã đánh đổi cho mình. Sự công nhận và lời cảm ơn chân thành chính là "liều thuốc" tinh thần lớn nhất cho người hi sinh. Đền đáp sự hi sinh bằng cách nỗ lực sống tốt hơn. Ví dụ: Con cái học tập thành công để không phụ lòng cha mẹ, người dân tuân thủ pháp luật để trân trọng sự vất vả của lực lượng chức năng.

Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng là những "bông hoa nở trong bóng tối", dù không rực rỡ sắc màu nhưng lại tỏa hương thơm ngát cho đời. Mỗi chúng ta hãy sống chậm lại một chút để cảm nhận, trân trọng và nối dài những mạch ngầm yêu thương ấy, để cuộc sống này thực sự trở thành nơi đáng sống hơn.


Câu 1: Văn bản trên thuộc thể loại: truyện thơ Nôm.

Câu 2: Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện.

Câu 3: Tóm tắt sự kiện chính:

- Kim Trọng từ quê trở về sau khi chịu tang chú

- Chàng vội vàng đến vườn Thúy để tìm Kiều

- Kim Trọng nhận thấy “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” nhưng người xưa đã vắng bóng

- Kim Trọng cảm thấy bàng hoàng, đau xót trước sự chia lìa

Câu 4:

Cảnh vật (hoa đào) vẫn y nguyên như năm trước, vẫn nở rộ trong gió Đông.

Câu 5:

Biện pháp tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích có tác dụng thể hiện tâm trạng buồn bã, thất vọng, và sự tiếc nuối của nhân vật trước cảnh hoang tàn, đổ nát của nơi từng là chốn hẹn hò, từ đó bộc lộ tình cảm xót xa cho mối tình đã qua.