Trần Thanh Thuý
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Thể thơ của văn bản thuộc thể loại truyện thơ Nôm
Câu 2 nhân vật Từ Hải và Thúy Kiều gặp nhau ở lầu xanh nơi mà Kiều bị ép phải tiếp khách.
Câu 3
Hai câu thơ: “Rộng thương cỏ nội hoa hèn, Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau!” Biện pháp tu từ: Ẩn dụ: “cỏ nội hoa hèn”, “bèo bọt” → ẩn dụ cho thân phận nhỏ bé, thấp kém, bấp bênh của Thúy Kiều. Hình ảnh giàu tính biểu cảm. Tác dụng: Thể hiện sự tự ti, mặc cảm về thân phận của Kiều. Làm nổi bật sự bao dung, trân trọng của Từ Hải. Gợi niềm thương cảm sâu sắc nơi người đọc.
Câu 4Qua đoạn trích, nhân vật Từ Hải hiện lên là một người anh hùng có chí khí lớn và phong thái phi thường. Nguyễn Du đã khắc họa Từ Hải với hình ảnh “đội trời đạp đất”, cho thấy tầm vóc và bản lĩnh hơn người. Không chỉ là kẻ giang hồ tung hoành ngang dọc, Từ Hải còn là người có con mắt tinh đời, biết trân trọng tài sắc và nhân phẩm của Thúy Kiều. Trước lời lẽ khiêm nhường, tự ti của nàng, Từ Hải không hề khinh rẻ mà còn bày tỏ sự đồng cảm và bao dung. Điều đó cho thấy chàng là người trọng nghĩa, trọng tình, không câu nệ xuất thân. Từ Hải chính là hình tượng anh hùng lý tưởng mà Nguyễn Du gửi gắm, đại diện cho khát vọng công lý và tự do.
Câu 5Đoạn trích đã gợi trong tôi nhiều cảm xúc sâu sắc. Trước hết là niềm thương cảm đối với số phận nhỏ bé, bấp bênh của Thúy Kiều khi nàng ví mình như “cỏ nội hoa hèn”, “chút thân bèo bọt”. Đồng thời, tôi cũng cảm thấy ngưỡng mộ và trân trọng khí phách của Từ Hải – một người anh hùng không chỉ tài năng mà còn giàu lòng nhân ái. Sự gặp gỡ giữa hai con người tài hoa ấy đem lại một ánh sáng hi vọng giữa cuộc đời nhiều bất công. Qua đó, Nguyễn Du thể hiện niềm tin vào giá trị con người và khát vọng về tình yêu, sự đồng cảm trong cuộc sống.
Câu 1
Đoạn trích tái hiện cuộc trở lại đầy xót xa của Kim Trọng sau nửa năm chịu tang. Cảnh cũ mà tình xưa không còn, vườn Thúy hoang tàn với “cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày”, “cuối tường gai góc mọc dày” đã gợi nên không khí lạnh lẽo, tiêu điều. Bút pháp tả cảnh ngụ tình được Nguyễn Du vận dụng tinh tế: cảnh vật đổi thay chính là tấm gương phản chiếu nỗi đau trong lòng Kim Trọng. Hình ảnh “hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” gợi lại quá khứ tươi đẹp, đặt cạnh hiện tại hoang vắng càng làm tăng cảm giác mất mát. Khi biết Kiều đã bán mình chuộc cha, Kim Trọng đau đớn đến “vật mình vẫy gió, tuôn mưa”, thể hiện tình yêu sâu nặng và lòng chung thủy son sắt. Qua đoạn trích, Nguyễn Du không chỉ khắc họa bi kịch tình yêu mà còn thể hiện niềm cảm thương sâu sắc trước số phận con người trong xã hội phong kiến.
Câu 2
Trong nhịp sống hiện đại hối hả, khi con người dễ bị cuốn vào vòng xoáy của thành công, danh vọng và lợi ích cá nhân, vẫn có những con người lặng lẽ cống hiến mà không đòi hỏi được ghi nhận. Đó là những sự hi sinh thầm lặng – âm thầm, bền bỉ và đôi khi không ai biết đến. Chính những hi sinh ấy đã tạo nên nền tảng vững chắc cho gia đình và xã hội, làm cho cuộc sống trở nên ấm áp và nhân văn hơn. Hi sinh thầm lặng trước hết là sự chấp nhận thiệt thòi về mình để người khác được hạnh phúc, bình yên. Đó có thể là cha mẹ tần tảo sớm hôm, giấu đi nỗi mệt nhọc để con được ăn học đầy đủ. Là những người lao công dọn dẹp khi thành phố còn chìm trong giấc ngủ. Là những bác sĩ, chiến sĩ, giáo viên miệt mài với công việc mà ít khi nghĩ đến lợi ích riêng. Họ không cần những tràng pháo tay hay lời tung hô; điều họ mong mỏi đơn giản chỉ là người khác được tốt hơn. Sự hi sinh ấy diễn ra mỗi ngày, lặng lẽ như dòng nước ngầm nuôi dưỡng mạch sống của xã hội. Trong đại dịch COVID-19 vừa qua, hình ảnh các y bác sĩ nơi tuyến đầu khiến chúng ta không khỏi xúc động. Nhiều người phải xa gia đình hàng tháng trời, làm việc trong điều kiện nguy hiểm, thậm chí đánh đổi cả sức khỏe và tính mạng. Những con người ấy không ồn ào nói về sự hi sinh của mình, nhưng chính họ đã góp phần bảo vệ sự sống cho cộng đồng. Hay những thầy cô giáo vùng cao, bám bản dạy học giữa điều kiện thiếu thốn; những chiến sĩ ngày đêm canh giữ biên cương. Họ đều là minh chứng cho vẻ đẹp của sự hi sinh thầm lặng trong thời đại hôm nay. Sự hi sinh thầm lặng không chỉ tồn tại ở những việc lớn lao. Trong gia đình, đó có thể là người mẹ nhường phần ngon cho con, là người anh chị sẵn sàng gác lại sở thích riêng để phụ giúp cha mẹ. Trong lớp học, đó có thể là một người bạn âm thầm giúp đỡ bạn khác học yếu hơn mà không mong được khen ngợi. Những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại góp phần nuôi dưỡng tình yêu thương và sự gắn kết giữa con người với con người. Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, khi chủ nghĩa cá nhân và lối sống thực dụng có xu hướng gia tăng, không phải ai cũng trân trọng hoặc nhận ra những hi sinh thầm lặng ấy. Có người cho rằng sống là phải khẳng định mình, phải được công nhận, nên họ quên đi giá trị của việc cho đi mà không cần đáp lại. Thậm chí, đôi khi sự hi sinh bị lợi dụng hoặc xem là điều hiển nhiên. Điều đó đặt ra cho mỗi người bài học về lòng biết ơn và sự sẻ chia. Là học sinh, chúng ta chưa thể làm những việc quá lớn lao, nhưng hoàn toàn có thể bắt đầu từ những hành động nhỏ: giúp đỡ cha mẹ việc nhà, quan tâm đến bạn bè, sống có trách nhiệm với tập thể. Quan trọng hơn, mỗi người cần biết trân trọng những hi sinh mà mình đang nhận được hằng ngày. Khi ta biết ơn, ta sẽ sống tử tế hơn; khi ta biết cho đi, ta sẽ nhận lại sự yêu thương. Sự hi sinh thầm lặng giống như ánh sáng dịu dàng giữa cuộc đời nhiều biến động. Nó không chói lòa nhưng đủ sưởi ấm lòng người. Trong bất cứ thời đại nào, những con người âm thầm cống hiến vẫn luôn là nền móng cho sự phát triển bền vững của xã hội. Vì thế, hãy học cách sống biết yêu thương, biết sẻ chia và sẵn sàng hi sinh vì những điều tốt đẹp – dù chỉ là những điều nhỏ bé nhất.