Nguyễn Trọng Nghĩa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trọng Nghĩa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

c1

Bài Làm

Đoạn trích trong Truyện Kiều đã khắc họa sâu sắc nỗi đau của Kim Trọng khi trở về tìm Thúy Kiều sau nửa năm xa cách. Cảnh cũ nhưng người xưa không còn, khiến không gian nhuốm màu hoang vắng, tiêu điều. Những hình ảnh như “đầy vườn cỏ mọc”, “lầu không”, “rêu phong dấu giày” gợi sự tàn phai, đổ nát, đồng thời phản chiếu tâm trạng trống trải, bàng hoàng của nhân vật. Đặc biệt, câu thơ “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” mang ý nghĩa đối lập đầy xót xa: thiên nhiên dường như vẫn vô tư tươi thắm, trong khi tình duyên đã tan vỡ. Khi nghe tin Kiều bán mình chuộc cha, Kim Trọng rơi vào trạng thái đau đớn tột cùng, “vật mình vẫy gió, tuôn mưa”, cho thấy tình yêu chân thành, sâu nặng của chàng. Qua bút pháp tả cảnh ngụ tình đặc sắc và nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, Nguyễn Du đã thể hiện bi kịch tình yêu tan vỡ, đồng thời bộc lộ niềm cảm thương sâu sắc trước số phận con người trong xã hội phong kiến. Đoạn thơ vì thế để lại dư âm buồn thương day dứt trong lòng người đọc.

c2

Bài Làm

Trong cuộc sống hiện đại đầy cạnh tranh và áp lực, con người thường chú ý đến những thành công rực rỡ mà quên đi những hi sinh âm thầm phía sau. Thực tế, sự hy sinh thầm lặng lại chính là nền tảng nâng đỡ gia đình và xã hội. Đó là vẻ đẹp giản dị nhưng vô cùng cao quý, thể hiện chiều sâu của tình yêu thương và trách nhiệm.

Hy sinh thầm lặng là sự chấp nhận thiệt thòi về mình để mang lại điều tốt đẹp cho người khác mà không mong được ghi nhận. Ta có thể dễ dàng bắt gặp hình ảnh cha mẹ tảo tần lo cho con từng bữa ăn, giấc ngủ; thầy cô miệt mài bên trang giáo án; những người lao công, bác sĩ, chiến sĩ ngày đêm làm việc vì cộng đồng. Họ không cần ánh hào quang, nhưng chính sự âm thầm ấy lại làm nên sự bình yên và phát triển của xã hội. Trong những thời điểm khó khăn như thiên tai, dịch bệnh, nhiều người sẵn sàng đóng góp công sức, tiền bạc mà không cần được nêu tên. Những hi sinh ấy tuy lặng lẽ nhưng có sức lan tỏa mạnh mẽ, khơi dậy tinh thần đoàn kết và lòng nhân ái.

Sự hy sinh thầm lặng giống như dòng suối nhỏ âm thầm nuôi dưỡng cánh đồng cuộc sống. Dù không ồn ào, nó vẫn bền bỉ tạo nên những giá trị tốt đẹp và lâu dài. Mỗi người chúng ta cần biết trân trọng những hi sinh quanh mình, đồng thời học cách sống sẻ chia, vì người khác. Khi biết cho đi bằng trái tim chân thành, cuộc sống sẽ trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn.




c1

Thuộc truyện thơ Nôm, viết theo thể thơ lục bát.

c2

lời kể của tác giả (người kể chuyện) kết hợp với lời thoại của ông bà Vương khi kể lại sự việc cho Kim Trọng nghe.

c3

Sau nửa năm xa cách, Kim Trọng trở về vườn Thúy.Cảnh vật hoang vắng, tiêu điều, không còn như xưa.Hỏi thăm mới biết gia đình Kiều gặp biến cố.Thúy Kiều đã bán mình chuộc cha.Gia đình sa sút, phải chuyển đi nơi khác sống khó khăn.Kim Trọng tìm đến nhà mới.Nghe ông bà Vương kể lại mọi chuyện, chàng đau đớn, tuyệt vọng.

c4

“Hoa đào năm ngoái” gợi lại kỉ niệm đẹp trong quá khứ.“Còn cười gió đông” là biện pháp nhân hóa → hoa như vẫn vô tư tươi cười.

Ý nghĩa:

Cảnh vật dường như vẫn vậy, nhưng con người đã thay đổi.


c5

Tác dụng:

Cảnh hoang vắng, tiêu điều - thể hiện tâm trạng trống vắng, buồn bã của Kim Trọng.

“Lầu không”, “rêu phong”, “gai góc” - gợi sự đổ nát, chia ly.

Những “lối này năm xưa” - gợi nhớ kỉ niệm cũ - làm nổi bật nỗi đau mất mát.


Cảnh vật chính là tấm gương phản chiếu tâm trạng nhân vật.

Làm tăng chiều sâu cảm xúc, khiến nỗi buồn thêm da diết.