Nguyễn Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Đoạn trích "Kim Trọng trở lại vườn Thúy" (trích Truyện Kiều của Nguyễn Du) là một đoạn thơ sâu sắc, thể hiện tinh tế tâm trạng đau xót, bàng hoàng của Kim Trọng trước cảnh vật đổi thay, qua đó làm nổi bật giá trị nhân đạo của tác phẩm. Sau nửa năm về quê chịu tang cha, Kim Trọng quay lại nơi hẹn ước với Thúy Kiều, nhưng khung cảnh giờ đây đã hoàn toàn khác xưa. Tác giả sử dụng hàng loạt hình ảnh đối lập đầy ám ảnh: từ "vườn Thủy" ngày nào đầy ắp kỷ niệm giờ chỉ còn "đầy vườn gai góc, lau thưa", "song trăng quạnh quẽ, vách mưa rã rời". Đặc biệt, hình ảnh nhân hóa "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" đối lập với thực tế "nào thấy bóng người" càng xoáy sâu vào nỗi đau của nhân vật. Cảnh vật hoang tàn, tiêu điều không chỉ là sự thay đổi của thiên nhiên mà còn là tấm gương phản chiếu sự tan vỡ của mối tình đầu đẹp đẽ. Biện pháp tu từ so sánh "Chung quanh lặng ngắt như tờ" nhấn mạnh sự tĩnh lặng đến rợn người, khiến nỗi niềm tâm sự của Kim Trọng không biết tỏ cùng ai. Qua đoạn thơ, Nguyễn Du không chỉ miêu tả tài tình sự biến thiên của tạo hóa mà còn thể hiện sự đồng cảm sâu sắc với tình cảnh éo le, bi kịch của các nhân vật, khẳng định tài năng bậc thầy trong việc khắc họa nội tâm nhân vật qua bút pháp tả cảnh ngụ tình.
Câu 2:
Bài làm
Cuộc sống vô nghĩa hay có nghĩa là do chúng ta lựa chọn. Nếu muốn sống một cuộc sống có ý nghĩa, trước hết chúng ta cần sống có đức hi sinh thầm lặng. Đức hi sinh chính là sự nhường nhịn, chấp nhận phần thiệt thòi hơn về mình (có thể là vật chất, tinh thần hoặc thậm chí là cả mạng sống) để người khác có được cuộc sống và những điều tốt đẹp hơn. Sự hi sinh thầm lặng trong cuộc sống là những hành động, những con người dũng cảm, sẵn sàng giúp đỡ người khác từ những hành động nhỏ nhất với tình yêu thương chân thành và cũng là những con người luôn có ý thức vươn lên xây dựng một xã hội tốt đẹp. Sự hi sinh dù là nhỏ nhất cũng đáng trân trọng, đáng để tôn vinh, học tập và noi theo. Đức hi sinh là một đức tính tốt đẹp, cao cả của con người mà mỗi người cần có. Người có đức hi sinh là người biết nhường nhịn, không ganh đua, hơn thua với người khác, sẵn sàng cho đi mà không mong nhận lại. Họ vì lợi ích chung mà gạt bỏ đi cái tôi, sự ích kỉ của bản thân, biết lấy cái lớn làm mục tiêu cao cả. Hi sinh có nhiều mức độ, từ cái nhỏ đến cái lớn, có khi là hi sinh cả mạng sống, cả tuổi xuân của mình để bảo vệ lẽ phải, những điều đúng đắn. Sự hi sinh có ý nghĩa và vai trò quan trọng đối với cuộc sống: Người có đức hi sinh sẽ khiến xã hội nhiều tình yêu thương hơn. Hi sinh đi cùng với khoan dung, hai đức tính này làm bản thân mỗi người ngày càng tốt hơn. Ngoài ra, người có đức hi sinh sẽ được người khác yêu mến, kính trọng và học tập theo, lan tỏa được nhiều thông điệp tích cực ra cộng đồng. Bên cạnh đó vẫn còn nhiều người có tính ích kỉ chỉ biết nghĩ đến bản thân mình và lợi ích của mình mà không quan tâm đến những người xung quanh, cho rằng khi hi sinh là thiệt thòi, là không đáng,… những người này cần xem xét lại bản thân mình. Mỗi người chỉ có một đời để sống, hãy sống với đức hi sinh cao đẹp để cuộc sống thêm ý nghĩa hơn.
Câu 1 :
-Văn bản thuộc thể loại: truyện thơ Nôm
Câu 2 :
- Văn bản là ngôn ngữ của tác giả: Nguyễn Du
Câu 3 : Tóm tắt các sự kiện chính
+ Kiều trở lại chốn lầu xanh cũ
+ Khung cảnh hoang vắng, chim én liệng, có lần , rêu phong, gái góc mọc đầy
+ Kiều nhớ về những lối đi, kỷ niệm năm xưa với cảm giác xót xa, hoài niệm
Câu 4 :
- Hình ảnh
+ " Hoa đào năm ngoái" gợi về kỷ niệm đẹp, thời gian đã trôi qua
+ " Cười gió đông" hàm ý muốn nói đến cảnh vật thì vẫn còn đó, vẫn xinh tươi, nhưng con người đã không còn
=> Câu thơ thể hiện sự tiếc nuối, nỗi đau, cảnh vật vô tình trước nỗi đau của con người
Câu 5 :
Tác dụng:
- " Sập sè én liệng lầu không" : Cánh én lạc loài giữa lầu không, gợi sự cô đơn và kiếp người lênh đênh
- " Cỏ lan mặt đất, rêu phong dấu giày " : Cảnh vật hoang dại, dường như đã lâu không có ai qua lại, thể hiện sự lạnh lẽo, tẻ nhạt
- " Cuối tường gái góc mọc đầy" : Khung cảnh u ám , gai góc trắc trở
=> Tả cảnh ngụ tình trong 4 câu thơ khắc họa khung cảnh hoang vắng, tàn úa . Cảnh vật nhuốm màu hoang phế , phản chiếu tâm trạng cô đơn, buồn bã tuột cùng, nỗi nhớ người yêu,gia đình và dự cảm tương lai mù mịt của Thúy Kiều