Nhâm Tuyết Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Trong dòng chảy của văn học trung đại Việt Nam, những câu chuyện về tình yêu đẹp nhưng dang dở luôn để lại trong lòng người đọc niềm thương cảm sâu xa. Khi con người phải đối diện với biến cố và chia lìa, cảnh vật dường như cũng nhuốm màu tâm trạng. Đoạn trích trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đã khắc họa đầy xúc động tâm trạng của Kim Trọng khi trở lại chốn xưa, qua đó làm nổi bật bi kịch tình yêu và giá trị nhân đạo của tác phẩm.Sau nửa năm chịu tang, Kim Trọng trở về vườn Thúy với niềm mong nhớ khôn nguôi. Nhưng trước mắt chàng là một khung cảnh hoang vắng, tiêu điều: “đầy vườn cỏ mọc”, “song trăng quạnh quẽ”, “cuối tường gai góc mọc đầy”. Những hình ảnh ấy không chỉ tả thực sự đổi thay của cảnh vật mà còn gợi cảm giác trống trải, mất mát. Nghệ thuật tả cảnh ngụ tình đặc sắc đã khiến thiên nhiên như đồng điệu với nỗi lòng con người. Hình ảnh “hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” gợi nhắc kỉ niệm cũ, càng làm nổi bật thực tại phũ phàng khi “trước sau nào thấy bóng người”.Khi nghe tin Thúy Kiều bán mình chuộc cha, Kim Trọng bàng hoàng, đau đớn đến “rụng rời”, “rầu như dưa”, “tuôn mưa” nước mắt. Những động từ mạnh đã diễn tả chân thực nỗi đau tột cùng và tấm lòng chung tình, son sắt của chàng. Qua đoạn trích, tác giả không chỉ bày tỏ niềm cảm thương sâu sắc đối với số phận Thúy Kiều mà còn trân trọng mối tình đẹp nhưng đầy bi kịch của Kim – Kiều. Đó cũng chính là giá trị nhân đạo sâu sắc làm nên sức sống lâu bền cho tác phẩm.
Câu 2: Trong cuộc sống, có những điều lớn lao được tán dương bằng ánh hào quang rực rỡ, nhưng cũng có những giá trị lặng lẽ âm thầm mà bền bỉ nuôi dưỡng con người từng ngày. Không phải mọi cống hiến đều cần được gọi tên, bởi đôi khi chính sự lặng im mới làm nên chiều sâu của tình yêu thương và trách nhiệm. Giữa nhịp sống hiện đại đầy vội vã hôm nay, sự hi sinh thầm lặng vẫn đang âm thầm tỏa sáng, trở thành nền tảng vững bền cho gia đình và xã hội.Hi sinh thầm lặng là sự cho đi không đòi hỏi đáp trả, là chấp nhận thiệt thòi về mình để người khác được bình yên, hạnh phúc. Đó có thể là người mẹ tảo tần sớm hôm, lặng lẽ gánh vác bao lo toan để con được học hành đủ đầy; là người cha ít nói, âm thầm làm việc cực nhọc để giữ mái ấm gia đình. Ngoài xã hội, biết bao con người vẫn ngày đêm cống hiến mà không cần ai biết đến: những công nhân môi trường giữ gìn đường phố sạch đẹp, những bác sĩ tận tụy nơi bệnh viện, những thầy cô miệt mài bên trang giáo án. Họ không ồn ào, không phô trương, nhưng chính sự bền bỉ ấy đã góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.Sự hi sinh thầm lặng có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó nuôi dưỡng lòng biết ơn, khơi dậy tinh thần trách nhiệm và gắn kết con người với nhau bằng tình thương chân thành. Khi mỗi người biết sống vì người khác, xã hội sẽ trở nên nhân ái và bền vững hơn. Đặc biệt với người trẻ, nhận ra và trân trọng những hi sinh âm thầm ấy giúp ta sống chín chắn hơn, biết sẻ chia và cống hiến thay vì chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân.Sự hi sinh thầm lặng có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó nuôi dưỡng lòng biết ơn, khơi dậy tinh thần trách nhiệm và gắn kết con người với nhau bằng tình thương chân thành. Khi mỗi người biết sống vì người khác, xã hội sẽ trở nên nhân ái và bền vững hơn. Đặc biệt với người trẻ, nhận ra và trân trọng những hi sinh âm thầm ấy giúp ta sống chín chắn hơn, biết sẻ chia và cống hiến thay vì chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân.Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, không ít người chạy theo danh lợi, thích được công nhận mà quên đi giá trị của sự cho đi vô điều kiện. Có người làm việc tốt chỉ để được khen ngợi, để đánh bóng tên tuổi. Điều đó khiến ý nghĩa của sự hi sinh bị giảm sút. Bởi hi sinh thật sự phải xuất phát từ tấm lòng chân thành, không toan tính.Là một học sinh, em hiểu rằng sự hi sinh thầm lặng không phải điều gì quá xa vời. Đó có thể bắt đầu từ những việc nhỏ: giúp đỡ cha mẹ, chia sẻ với bạn bè, sống có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng. Khi mỗi người biết âm thầm làm điều tốt, xã hội sẽ ngày càng ấm áp hơn.Sự hi sinh thầm lặng giống như dòng suối ngầm nuôi dưỡng sự sống. Dù không ồn ào, nó vẫn bền bỉ chảy, làm nên những giá trị tốt đẹp và lâu dài. Vì thế, mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những hi sinh quanh mình và tự nhắc nhở bản thân sống yêu thương, trách nhiệm hơn mỗi ngày.
Câu 1: - Văn bản thuộc thể loại thơ Lục Bát. Câu 2: Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện (tác giả), kết hợp với lời nhân vật kim Trọng. Câu 3: Tóm tất Sau nửa năm chịu tang ở Liêu Dương, Kim Trọng vội vã quay về vườn Thúy tìm Kiều . Kim Trọng bàng hoàng thấy vườn Thúy giờ đây xơ xác, quạnh quẽ ,không còn bóng dáng người thương. Chàng hỏi thăm láng giềng thì bằng hoàng biết gia đình Kiều gặp nạn, Kiều đã bán mình chuộc cha và cả nhà đã dời đi nơi khác. Kim Trọng tìm đến nơi ở mới của gia đình họ Vương, nghe cha mẹ Kiều kể lại sự tình "trao duyên" và nỗi đau của của Kiều. Chàng đau đớn đến mức "vật mình vẫy gió tuôn mưa", hồn phách thần thờ vì mất đi người tri kỷ. Câu 4: - Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông “ gợi sự đối lập giữa quá khứ tươi đẹp và hiện tại phai tàn. Hoa đào vẫn nở, vẫn "cười " với gió xuân nhưng người con gái năm xưa thề non hẹn biển giờ đã không còn. Nó nhấn mạnh cảm giác hụt hẫng, trống trải và dự cảm về một cuộc chia li vĩnh viễn trong lòng Kim Trọng. Câu 5: +) Biện pháp tả cảnh ngụ tình đoạn thơ sử dụng các hình ảnh : én liệng lầu không, cỏ lan mặt đất, rêu phong, gai góc mọc đầy. +) Giúp cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm, thu hút người đọc. +) cho thấy sự tàn phá của thời gian và biến cố. Nơi chứa những tình cảm đẹp đẽ giờ chỉ còn lại sự bỏ hoang ,không có dấu chân người .Khắc hoạ vườn Thúy hoang tàn quạnh quẽ, phản chiếu tâm trạng hụt hẫng, ngỡ ngàng đau buồn của Kim Trọng khi thấy cảnh cũ người xưa không còn đồng thời dự báo về một tương lai bi kịch. +) Qua đó, tác giả bộc lộ sự xót xa thấu hiểu với nỗi cô đơn mất mát tuyệt vọng của Kim Trọng. Giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn sự mất mát của tình yêu và bi kịch của gia đình Thúy Kiều qua cái nhìn đầy xót xa của người ở lại.