Hoàng Gia Huy
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Đoạn trích tái hiện chân thực và xúc động bi kịch tình yêu tan vỡ của Kim Trọng khi trở lại vườn Thúy. Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình bậc thầy, Nguyễn Du đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên nhuốm màu tang thương, đối lập hoàn toàn với vẻ rạng rỡ của buổi thề nguyền năm xưa. Những hình ảnh "cỏ mọc, lau thưa", "vách mưa rã rời" hay "rêu phong dấu giày" không chỉ tả thực sự hoang phế của ngôi nhà mà còn là hiện thân cho nỗi bàng hoàng, xót xa trong lòng người trở về. Đặc biệt, điển tích "hoa đào năm ngoái nhấn mạnh sự nghiệt ngã của số phận: cảnh còn người mất. Khi nghe tin gia biến từ gia đình họ Vương, nỗi đau của Kim Trọng được đẩy lên đỉnh điểm. Từ ngữ "sét đánh lưng trời", "rụng rời", "rầu như dưa" đã cụ thể hóa sức tàn phá của tin dữ đối với tâm hồn chàng Kim. Đoạn trích không chỉ là lời thông báo về sự thay đổi của hoàn cảnh mà còn là tiếng khóc xót thương cho thân phận "phận mỏng như tờ" của Thúy Kiều. Qua đó, tác giả ngợi ca tấm lòng thủy chung của Kim Trọng và bày tỏ niềm cảm thông sâu sắc trước những bi kịch trớ trêu của kiếp người trong xã hội cũ.
câu 2
bài làm
Trong bản giao hưởng ồn ào của thời đại số, nơi mà sự hào nhoáng và cái tôi cá nhân thường được đẩy lên vị trí độc tôn, có một dòng chảy ngầm vẫn âm thầm tưới mát tâm hồn nhân loại: đó là sự hi dinh thầm lặng . Nếu vinh quang là những đỉnh núi rực rỡ nắng vàng, thì sự hi sinh thầm lặng chính là những mạch nước ngầm trong lòng đất, chẳng ai thấy mặt, chẳng ai đặt tên, nhưng thiếu nó, sự sống sẽ lụi tàn.
Sự hi sinh thầm lặng không phải là một khái niệm trừu tượng hay xa vời. Nó hiện hữu trong dáng lưng còng của mẹ, trong đôi mắt thâm quầng của cha sau những ca trực đêm dài dằng dặc để đổi lấy nụ cười của con trẻ. Đó là những người lính hải quân canh giữ biển trời nơi đầu sóng ngọn gió, là những người quét rác xuyên đêm để trả lại cho thành phố vẻ tinh khôi vào mỗi sớm mai. Điểm chung của họ là sự vô danh . Họ không làm để lên báo, không diễn để nhận "like", họ làm vì một tiếng gọi bản năng từ trái tim: sống là để dâng hiến.
Tại sao sự hi sinh thầm lặng lại có sức mạnh lay động đến thế? Bởi nó là biểu hiện thuần khiết nhất của tình yêu thương và trách nhiệm. Khi một người chấp nhận lùi lại phía sau, chấp nhận phần thiệt thòi về mình để người khác được hạnh phúc, đó là lúc phần "Người" trong họ tỏa sáng nhất. Sự hi sinh ấy giống như một ngọn nến, chấp nhận tan chảy để mang lại ánh sáng cho căn phòng tối. Nó dạy chúng ta rằng: giá trị của một con người không đo bằng những gì họ thu vén được, mà đo bằng những gì họ đã để lại cho cuộc đời.
Tuy nhiên, trong xã hội tiêu thụ hiện nay, đôi khi sự hi sinh lại bị coi là "khờ dại". Lối sống thực dụng đang khiến con người trở nên toan tính, chỉ làm khi thấy lợi, chỉ giúp khi thấy danh. Đáng buồn hơn, có những sự hi sinh bị lãng quên hoặc bị coi là hiển nhiên. Chúng ta mải mê thần tượng những ngôi sao xa xôi mà quên mất phải biết ơn bát cơm nóng mẹ nấu, quên mất lời cảm ơn dành cho những người đang âm thầm bảo vệ bình yên cho mình. Nhưng hãy nhớ rằng, một xã hội thiếu đi sự hi sinh thầm lặng sẽ chỉ là một tập hợp của những cá thể ích kỷ, khô cằn và lạnh lẽo.
Để sự hi sinh không trở thành một gánh nặng đơn độc, chúng ta cần những giải pháp từ nhận thức đến hành động. Trước hết, mỗi cá nhân cần học cách quan sát và thấu cảm. Sự ghi nhận và lòng biết ơn chính là "nhiên liệu" quý giá nhất để những người hi sinh tiếp tục sứ mệnh của họ. Hãy bắt đầu bằng những việc nhỏ: bớt một giờ lướt mạng để phụ giúp gia đình, nhường nhịn một chút cái tôi cá nhân để giữ gìn sự hòa thuận trong tập thể. Nhà trường và truyền thông cũng cần tích cực tôn vinh những "anh hùng không áo choàng" quanh ta, để sự tử tế trở thành một làn sóng lan tỏa mạnh mẽ.
Khép lại những trang thơ về cuộc đời nàng Kiều, ta thấy nàng đã bán mình hi sinh cả tuổi trẻ để làm tròn chữ Hiếu. Ngày nay, dù hình thái của sự hi sinh đã thay đổi, nhưng bản chất cao thượng của nó vẫn là sợi dây vàng kết nối trái tim với trái tim. Sự hi sinh thầm lặng không làm chúng ta nghèo đi, mà trái lại, nó làm tâm hồn chúng ta giàu có hơn bao giờ hết. Hãy cứ sống, cứ yêu thương và cứ lặng lẽ tỏa hương như loài hoa dại ven đường; bởi đó chính là cách chúng ta để lại dấu chân ý nghĩa nhất trên mặt đất này.
câu 1
Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ nôm
câu 2
văn bản là ngôn nhữ chủ yếu của người kể chuyện ,ngoài ra còn có thêm ngôn ngữ đối thoại và ngôn ngữ nửa trực tiếp
+ Ngôn ngữ đối thoại : ''chàng ôi,biết nỗi nước này cho chưa
+ Ngôn ngữ nửa trực tiếp : là những dòng thơ diễn tả suy tư và trạng thái bàng hoàng của Kim Trọng khi nhìn cảnh cũ
câu 3
Tóm tắt sự kiện
Sự kiện 1Kim Trọng trở về :Sau nửa năm chịu tang ở Liêu Dương, Kim Trọng vội vã tìm đến vườn Thúy để gặp Thúy Kiều.
Sự kiện 2 cảnh vật hoang tàn :Chàng bàng hoàng thấy vườn xưa đã thay đổi, cảnh sắc tiêu điều, vắng bóng người, chỉ còn cỏ mọc và rêu phong.
Sự kiện 3: Kim Trọng gặp người láng giềng và được biết gia đình Kiều gặp đại nạn (cha bị tù tội), Kiều đã bán mình chuộc cha và cả gia đình đã dời đi.
Sự kiện 4 timf gặp gia đình kiều : Kim Trọng tìm đến nơi ở mới rách nát của gia đình họ Vương.
Sự kiện 5 nỗi đâu cảu kim trọng khi nghe tin dữ, Kim Trọng đau đớn khôn cùng, vật vã khóc thương cho người yêu.
câu 4
''Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông '' .Đây là một hình ảnh mang tính ước lệ, lấy điển tích từ thơ Thôi Hộ, mang nhiều tầng nghĩa: đầu tiên là sự đối lập nghiệt ngã Cảnh vật (hoa đào) vẫn còn đó, vẫn nở rộ rạng rỡ như cũ, nhưng người xưa (Thúy Kiều) nay đã vắng bóng. Dấu án thời gian đã khẳng định sự thủy chung của Kim Trọng (vẫn nhớ rõ hình bóng năm xưa) đồng thời nhấn mạnh sự thay đổi phũ phàng của số phận con người.Hình ảnh "cười" của hoa đào càng làm nổi bật sự tĩnh lặng, "quạnh quẽ" của không gian và nỗi đau xót trong lòng người trở về.
câu 5
Hình ảnh tả cảnh ngụ tình
+ Én liệng lầu không
+ cỏ lan mặt đất , râu phong dấu giầy
+ gai góc mọc đầy
Tác dụng :
+ giúp cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn , gợi hình gợi cảm tạo nhịp điệu âm hưởng
+ Thể hiện trực tiếp nỗi lòng bàng hoàng, xót xa và hụt hẫng của Kim Trọng. Cảnh vật càng tiêu điều bao nhiêu, nỗi đau đớn, dự cảm về một tương lai mịt mờ của nhân vật càng sâu sắc bấy nhiêu.
+Tạo nên sự đồng điệu giữa ngoại cảnh và tâm cảnh, làm cho bức tranh thiên nhiên trở nên có hồn và giàu sức gợi cảm, tránh việc kể lể khô khan.
- Nhấn mạnh sự thay đổi phũ phàng của số phận. Cảnh vật càng hoang vu bao nhiêu thì nỗi đau đớn, cô độc của Kim Trọng khi "mất dấu" người yêu càng sâu sắc bấy nhiêu.
T