Nguyễn Văn Đăng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Văn Đăng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : Thể loại: thể thơ lục bát

Câu 2 : Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện

Câu 3 : Tóm tắt các sự kiện chính: 

+) Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều sau nửa năm chịu tang và thấy cảnh vật hoang tàn.

+) Kim Trọng dò hỏi láng giềng, biết tin Kiều đã bán mình chuộc cha, gia đình sa sút.

+) Kim Trọng tìm đến nhà mới của gia đình Kiều, chứng kiến cảnh nhà tơi tả.

+) Gia đình Kiều kể lại gia biến và việc Thúy Vân thay Kiều trả nghĩa, Kim Trọng đau đớn, than khóc.

Câu 4 : Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" là điển tích (lấy từ thơ Thôi Hộ)đối chiếu cảnh cũ người xưa để nhấn mạnh sự thay đổi, gợi nỗi đau xót: hoa đào năm cũ vẫn nở (vẻ đẹp của người thương) nhưng người đã không còn, tạo sự trớ trêu, hoang vắng.

Câu 5 : Tác dụng của biện pháp tả cảnh ngụ tình:

- Tả cảnh: Khắc họa sự hoang phế, quạnh quẽ, rêu phong"lầu không" của vườn Thúy.

- Ngụ tình: Phản ánh tâm trạng bàng hoàng, cô đơn, hụt hẫng và nỗi thương xót của Kim Trọng khi thấy cảnh vật đổi thay, tình yêu tan vỡ.

- Nghệ thuật: Làm cho bức tranh phong cảnh trở nên sinh động, mang nặng tâm tư, tăng cường tính bi kịch cho cốt truyện





Câu 1:

Đoạn trích “Kim Trọng trở lại vườn Thúy” là một trong những phân đoạn cảm động nhất trong kiệt tác Truyện Kiều, khắc họa bi kịch tình yêu tan vỡ qua nghệ thuật tả cảnh ngụ tình bậc thầy của Nguyễn Du. Sau nửa năm về Liêu Dương chịu tang chú, Kim Trọng trở lại với hy vọng tái ngộ người thương, nhưng chờ đón chàng lại là một thực tại phũ phàng. Cảnh vườn Thúy xưa kia vốn là nơi “phong quang” thề nguyền, nay chỉ còn là sự hoang phế: “Đầy vườn cỏ mọc, lau thưa / Song trăng quạnh quẽ, vách mưa rã rời”. Những hình ảnh “cỏ mọc”, “lau thưa”, “vách mưa” không chỉ tả thực sự tàn tạ của ngoại cảnh mà còn là sự đổ vỡ, tan nát trong lòng người. Đặc biệt, việc vận dụng điển tích “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” đã cực tả nỗi đau “vật thị nhân phi” – cảnh còn đó mà người xưa đã vắng bóng. Nỗi đau ấy dâng lên thành đỉnh điểm khi Kim Trọng nghe tin gia biến và việc Kiều phải bán mình. Cụm từ “sét đánh lưng trời” và hành động “vật mình vẫy gió, tuôn mưa” đã cụ thể hóa nỗi đau đớn đến tột cùng, khiến một bậc tài tử phong lưu cũng phải “thẫn thờ hồn mai”. Qua đoạn trích, Nguyễn Du không chỉ xót thương cho số phận Thúy Kiều mà còn trân trọng tấm lòng thủy chung, trọng tình trọng nghĩa của Kim Trọng – một biểu tượng cho tình yêu chân thành trong văn học dân tộc.

Câu 2 :

Trong bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống hiện đại, nơi con người thường mải mê chạy theo những giá trị vật chất và sự hào nhoáng bên ngoài, vẫn có những "nốt trầm" xao xuyến tỏa sáng một cách bình dị. Đó chính là sự hi sinh thầm lặng – một vẻ đẹp nhân văn cao cả, vốn không cần phô trương nhưng lại có sức mạnh sưởi ấm và gắn kết nhân loại. Sự hi sinh thầm lặng được hiểu là việc tự nguyện dâng hiến quyền lợi, thời gian, công sức, thậm chí là cả hạnh phúc cá nhân vì người khác hoặc vì cộng đồng mà không mưu cầu sự tôn vinh hay đền đáp. Nó không phải là một sự ép buộc, mà là mệnh lệnh xuất phát từ lòng nhân ái và tinh thần trách nhiệm cao cả. Sự hi sinh ấy hiện hữu quanh ta như hơi thở của sự sống. Đó là hình ảnh những người cha, người mẹ cả đời tần tảo, giấu đi đôi bàn tay chai sạn và những cơn đau nhức khi trái gió trở trời để chắt chiu từng đồng cho con ăn học. Đó là những người lính biên phòng gác lại hạnh phúc riêng tư, chấp nhận sống nơi rừng thiêng nước độc để canh giữ biên cương bình yên cho Tổ quốc. Hay trong đại dịch vừa qua, ta không thể quên những y bác sĩ gác lại nỗi lo gia đình, hi sinh giấc ngủ, thậm chí là cả tính mạng trong bộ đồ bảo hộ kín mít để giành giật sự sống cho bệnh nhân. Họ làm việc trong thầm lặng, coi sự bình an của người khác là phần thưởng lớn nhất cho chính mình. Sự hi sinh thầm lặng có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó là sợi dây vô hình kết nối những trái tim, giúp xoa dịu nỗi đau và ngăn chặn sự lên ngôi của lối sống ích kỷ, thực dụng. Một xã hội biết trân trọng sự hi sinh sẽ là một xã hội nhân văn và bền vững. Hơn nữa, chính sự hi sinh thầm lặng lại mang đến cho con người cảm giác thanh thản và hạnh phúc đích thực, bởi như một danh ngôn đã nói: "Hạnh phúc là một thứ nước hoa mà khi bạn rắc lên người khác, bạn cũng được hưởng vài giọt cho chính mình". Tuy nhiên, trong thực tế vẫn còn một bộ phận những người sống thờ ơ, vô cảm, chỉ biết đến lợi ích cá nhân. Lại có những người làm việc thiện, hi sinh nhưng luôn muốn đánh bóng tên tuổi, biến sự tử tế thành một công cụ để trục lợi. Những hành vi ấy cần bị phê phán bởi chúng làm hoen ố đi ý nghĩa cao đẹp của sự dâng hiến. Mỗi chúng ta không cần phải là một vĩ nhân mới có thể hi sinh. Sự hi sinh có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhất: nhường chỗ cho người già trên xe buýt, dành thời gian lắng nghe một người bạn đang tuyệt vọng, hay đơn giản là làm tốt công việc của mình mà không so đo tính toán. Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng như mạch nước ngầm chảy sâu trong lòng đất, tuy chẳng ai nhìn thấy nhưng lại lặng lẽ nuôi dưỡng cả cánh đồng đời xanh tươi. Hãy biết ơn những người đang hi sinh vì ta và hãy học cách sống sẻ chia, để mỗi ngày trôi qua đều là một bông hoa thơm ngát dâng tặng cho cuộc đời