Nông Quỳnh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nông Quỳnh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Đoạn trích cảnh Kim Trọng trở lại vườn Thúy là một trong những trang thơ xúc động nhất, thể hiện tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong nghệ thuật tả cảnh ngụ tình. Sau nửa năm xa cách, Kim Trọng bàng hoàng đối diện với một thực tại phũ phàng: vườn xưa nay đã "cỏ mọc, lau thưa", "vách mưa rã rời". Những hình ảnh "rêu phong dấu giày" hay "gai góc mọc đầy" không chỉ gợi sự hoang phế về vật chất mà còn là ẩn dụ cho sự tan vỡ của một mối tình đẹp. Đặc biệt, câu thơ "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" tạo nên sự đối lập nghiệt ngã giữa cái vĩnh hằng của thiên nhiên và số phận mong manh của con người, khiến nỗi đau "người đi nhà trống" thêm nhức nhối. Khi nghe tin Kiều bán mình chuộc cha, nỗi đau của chàng Kim được đẩy lên đỉnh điểm qua những từ ngữ cực tả như "rụng rời", "vật mình", "tuôn mưa". Qua đó, Nguyễn Du không chỉ thể hiện niềm cảm thông sâu sắc với bi kịch tình yêu của đôi tài tử giai nhân mà còn gián tiếp lên án xã hội phong kiến tàn bạo đã đẩy con người vào cảnh ngộ "bể dâu" đau đớn. Đoạn thơ là một tiếng khóc xót xa cho những giá trị tốt đẹp bị vùi dập giữa dòng đời xuôi ngược.

Câu 2:

Trong bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống hiện đại, nơi mà ánh hào quang của sự nổi tiếng và những giá trị vật chất thường được tôn vinh rầm rộ, vẫn có những nốt trầm xao xuyến. "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình" (Tố Hữu). Đó là những sự hy sinh thầm lặng – những hành động cao đẹp diễn ra không kèn, không trống, nhưng lại là mạch ngầm bền bỉ nuôi dưỡng nhân cách và hơi ấm của tình người.

Sự hy sinh thầm lặng không phải là điều gì quá lớn lao hay mang tầm vóc vĩ đại như những anh hùng thời chiến. Trong bối cảnh hiện nay, nó hiện hữu qua việc một cá nhân sẵn sàng gạt bỏ cái tôi, quyền lợi hoặc sự thoải mái của bản thân để mang lại điều tốt đẹp cho người khác mà không mong cầu được đền đáp hay vinh danh. Đó là những "người hùng không áo choàng" đang miệt mài dệt nên tấm lưới an sinh cho xã hội.

Ta có thể bắt gặp sự hy sinh ấy ngay trong chính ngôi nhà của mình. Đó là đôi bàn tay thô ráp của cha, là những nếp nhăn trên trán mẹ. Họ đã dành cả tuổi thanh xuân, gác lại những ước mơ riêng tư để đổi lấy tương lai tươi sáng cho con cái. Họ hy sinh trong im lặng, coi hạnh phúc của con là phần thưởng lớn nhất đời mình. Ra ngoài xã hội, đó là những người công nhân vệ sinh quét rác dưới ánh đèn đường khuya khoắt để thành phố sạch đẹp mỗi sáng mai; là những chiến sĩ vùng biên cương canh giữ giấc ngủ hòa bình; hay những tình nguyện viên thầm lặng mang con chữ lên vùng cao xa xôi. Đặc biệt, trong đại dịch COVID-19 vừa qua, thế giới đã chứng kiến biết bao y bác sĩ quên mình nơi tuyến đầu, chấp nhận rủi ro và xa cách gia đình để giành giật sự sống cho bệnh nhân.

Vì sao xã hội hiện đại lại cần những sự hy sinh thầm lặng đến vậy? Bởi lẽ, chúng là đối trọng của lối sống ích kỷ, thực dụng đang có xu hướng lan rộng. Khi con người quá mải mê với "cái tôi", sự hy sinh thầm lặng nhắc nhở chúng ta về giá trị của "cái ta" chung. Nó gắn kết những mảnh đời xa lạ, tạo nên một cộng đồng nhân ái và vị tha. Những hành động này tuy không tạo ra tiếng vang tức thời nhưng có sức lan tỏa mãnh liệt, gieo mầm niềm tin vào những điều tử tế trong tâm hồn mỗi người.

Tuy nhiên, sự hy sinh thầm lặng không đồng nghĩa với việc cam chịu một cách mù quáng hay đánh mất bản thân. Hy sinh thực sự phải xuất phát từ sự tự nguyện, lòng yêu thương và một tinh thần tỉnh táo. Chúng ta trân trọng sự hy sinh thầm lặng, nhưng xã hội cũng cần có trách nhiệm phát hiện, cổ vũ và tri ân những cống hiến ấy. Đừng để những người tốt phải cô độc trong hành trình tử tế của mình. Sự công nhận kịp thời chính là tiếp thêm sức mạnh để lòng tốt tiếp tục nảy nở.

Là thế hệ trẻ đang sống trong thời đại số, chúng ta không nhất thiết phải làm những điều kỳ vĩ mới được gọi là hy sinh. Đôi khi, hy sinh thầm lặng chỉ đơn giản là dành thời gian lắng nghe một người bạn đang khủng hoảng, là nhường một chỗ ngồi trên xe buýt, hay là nỗ lực làm tốt công việc của mình dù không có ai giám sát.

Tóm lại, sự hy sinh thầm lặng giống như những hạt phù sa lẳng lặng bồi đắp cho bờ bãi thêm xanh. Nó không lấp lánh như kim cương nhưng lại bền bỉ và chân thật. Hãy học cách trân trọng những đóng góp lặng thầm xung quanh và tự rèn luyện cho mình tâm thế sẵn sàng sẻ chia, để cuộc sống này không chỉ hiện đại về công nghệ mà còn giàu có về tình thương.

Câu 1

-Thể thơ: thơ Nôm

Câu 2:

-Văn bản là ngôn ngữ của tác giả (ngôi thứ 3)

Câu 3:

-Tóm tắt theo sự kiện chính:

+Kim Trọng trở lại về tìm Kiều

+Kim Trọng đến vườn nhưng cảnh vật thay đổi, hoang vắng, cảnh vườn xưa hoang tàn

+Chàng dò hỏi thăm láng giềng thì bàng hoàng nghe tin gia đình họ Vương gặp biến cố

+Cuộc gặp gỡ đau thương

+Nghe xog tin dữ, Kim Trọng đau đớn

Câu 4:

-Ý nghĩa hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" là

+Sự đối lập giữa thiên nhiên và con người: Thiên nhiên vẫn tuần hoàn, vẫn nở rực rỡ trước gió

xuân như cũ, nhưng con người thì đã vắng bóng.

+Gợi nhắc kỷ niệm: Câu thơ mượn ý từ bài thơ của Thôi Hộ nhấn mạnh nỗi cô đơn, hụt hẫng của Kim

Trọng khi cảnh còn mà người mất.

+Nỗi xót xa: Chữ "cười" của hoa đào càng làm đậm thêm cái tĩnh lặng, lạnh lẽo và bị thương của không

gian hiện tại.

Câu 5:

-Biện pháp tu từ:

+Liệt kê: "lầu không, cỏ lan, rêu phong, gai góc"

+Đối xứng: "Cỏ lan mặt đất" >< "Rêu phong dấu giày"

-Tác dụng:

+Giusp cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm, lôi cuốn, tạo nhịp điệu cân đối, hài hoà

+Nhấn mạnh sự hoang phế, hiu quạnh của vườn Thuý Kiều sau biến cố. Những hình ảnh này chất chống lên nhau tạo cảm giác xót xa.

+Qua đó, tác giả vừa lên án những thế lực tàn bạo đẩy con người vào đường cùng, vừa ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn và tình nghĩa sâu nặng của các nhân vật.