Lê Thị Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cau 1:

Nhân vật bé Gái trong truyện Nhà nghèo là hình ảnh tiêu biểu cho những đứa trẻ bất hạnh trong xã hội cũ, sống trong cảnh đói nghèo nhưng vẫn giữ được tấm lòng hiếu thảo và trong sáng. Bé Gái là con của một người mẹ nghèo, nhà không đủ ăn, nhưng em vẫn hết lòng thương mẹ. Khi được người khác cho tiền, em không nghĩ đến bản thân mà chỉ mong mua gạo cho mẹ ăn. Hành động ấy cho thấy một tấm lòng nhân hậu, giàu tình cảm và đức hi sinh. Tuy còn nhỏ tuổi, bé Gái đã sớm hiểu được nỗi khổ của mẹ, điều đó khiến em trở nên đáng thương mà cũng rất đáng quý. Qua nhân vật này, Nguyễn Công Hoan không chỉ thể hiện sự cảm thông sâu sắc với những số phận bé nhỏ trong xã hội cũ mà còn ngợi ca vẻ đẹp tâm hồn của con người lao động nghèo. Bé Gái là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, của lòng nhân hậu và sức sống trong hoàn cảnh khó khăn

Câu 2:

Gia đình là chiếc nôi yêu thương, là nơi nuôi dưỡng và hình thành nhân cách của mỗi con người. Thế nhưng, trong xã hội hiện nay, vẫn còn không ít đứa trẻ phải lớn lên trong tiếng cãi vã, đòn roi và sự sợ hãi. Bạo lực gia đình – một vấn nạn nhức nhối – đang để lại những vết thương không chỉ trên thân thể mà còn trong tâm hồn trẻ em, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của các em cả về thể chất lẫn tinh thần.

Bạo lực gia đình được hiểu là những hành vi cố ý gây tổn hại thể chất, tinh thần hoặc danh dự giữa các thành viên trong gia đình, thường thấy là hành vi cha mẹ, người thân đánh đập, mắng chửi, xúc phạm nhau hoặc với con cái. Khi chứng kiến hay trực tiếp chịu đựng bạo lực, trẻ em – với tâm hồn còn non nớt – sẽ bị tổn thương sâu sắc, mất niềm tin vào tình yêu thương và sự an toàn trong chính mái ấm của mình.

Trước hết, bạo lực gia đình ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển thể chất của trẻ. Nhiều em bị đánh đập, hành hạ dẫn đến thương tích, suy dinh dưỡng, thậm chí mang di chứng suốt đời. Không chỉ vậy, việc thường xuyên sống trong môi trường bạo lực còn khiến trẻ căng thẳng, sợ hãi, dễ mắc các bệnh tâm lý như lo âu, trầm cảm, mất ngủ… Thân thể và tinh thần yếu ớt khiến các em khó có thể phát triển khỏe mạnh và học tập hiệu quả. Bên cạnh đó, bạo lực gia đình gây tổn thương nghiêm trọng đến đời sống tinh thần và nhân cách của trẻ. Những đứa trẻ lớn lên trong bạo lực thường thiếu cảm giác an toàn, dễ thu mình, mất tự tin hoặc trở nên hung hăng, bạo lực theo. Chúng có thể lặp lại hành vi của người lớn, coi bạo lực là cách duy nhất để giải quyết mâu thuẫn. Không ít trường hợp, trẻ em bị bạo hành trở nên thù ghét cha mẹ, bỏ nhà đi, hoặc bị lôi kéo vào các tệ nạn xã hội. Như vậy, bạo lực gia đình không chỉ hủy hoại hạnh phúc của một mái nhà mà còn gieo mầm bất ổn cho tương lai xã hội.

Từ thực tế ấy, mỗi người cần nhận thức rằng gia đình phải là nơi ươm mầm yêu thương, không phải là nơi gieo rắc bạo lực. Cha mẹ cần học cách kiềm chế cảm xúc, tôn trọng, lắng nghe và giáo dục con bằng lời nói, hành động tích cực. Xã hội cũng cần có những biện pháp mạnh mẽ hơn: tuyên truyền, giáo dục kỹ năng sống, bảo vệ trẻ em khỏi bạo lực, và xử lý nghiêm các hành vi vi phạm. Đồng thời, mỗi chúng ta – đặc biệt là người trẻ – phải biết lên tiếng trước những hành vi bạo lực, không thờ ơ trước nỗi đau của người khác.

Tóm lại, bạo lực gia đình là “vết thương ngầm” làm rạn nứt nền tảng yêu thương của xã hội. Nó khiến tuổi thơ của nhiều em nhỏ mất đi ánh sáng hạnh phúc và kìm hãm sự phát triển của cả một thế hệ. Hãy nhớ rằng, trẻ em không cần một mái nhà to, chỉ cần một mái nhà có tình thương. Mỗi người lớn hãy bắt đầu từ việc yêu thương, tôn trọng lẫn nhau để mọi đứa trẻ đều được lớn lên trong bình yên, an toàn và hạnh phúc.



câu 1: Thê loại: truyện ngan

câu 2: Phương thức biểu đạt chính: Tự sự

câu 3: - Biện pháp tu từ được sử dụng trong câu văn: "Khi anh gặp chị, thì đôi bên đã là cảnh xế muộn chợ chiều cả rôi, cũng dư dãi mà lấy nhau tự nhiên." là so sánh. Tác gia so sánh việc anh Duyện gặp chị Duyên như cảnh xế muộn chợ chiều, đã que điểm đẹp nhất, còn sót lại chút dư âm.

câu 4: Nội dung chính của văn bản: kể về gia đình nghèo khố của Duyện.

câu 5: Em ấn tượng với chi tiết "con bé giẫy chết rồi". Vì đây là chi tiết thể hiện sự đau đớn tột cùng của người cha khi chứng kiến đứa con thơ của mình đang sống bỗng dưng lìa đời. Chi tiết này gợi lên cho người đọc cảm giác xót xa, thương cảm và đồng thời cũng là lời nhắc nhở về tình phụ tử thiêng liêng, đáng quý.