Hồ Hương Giang
Giới thiệu về bản thân
câu 1 : thể loại của văn bản là truyện ngắn
câu 2: phương thức biểu đạt chính là tự sự
câu 3 :
- biện pháp tu từ : ẩn dụ và so sánh : " cảnh xế muộn chợ chiều " , " dư dãi mà lấy nhau tự nhiên "
- tác dụng :
+ tạo ra một không khí u ám , buồn bã , thể hiện sự muộn mạng , lỡ làng trong tình yêu của hai người .
+ thể hiện sự tự nhiên , không có nhiều kì vọng , nhưng vẫn quyết định lấy nhau của hai nhân vật chính .
+ gợi lên cảm giác buồn , thể hiện sự thiếu nhiệt huyết , thiếu đam mê trong tình yêu của hai người .
+ làm cho câu thơ trở lên sinh động , hấp dẫn hơn
câu 4 : nội dung của văn bản nhà nghèo là : cuộc sống Cuộc sống riêng không biết đến điều gì xẩy ra ở bên ngoài ngưỡng cửa nhà mình gây ra những tác hại khôn lường , khó lòng kiểm soát được . Cuộc sống mà không biết cái gì ngoài ngưỡng cửa nhà mình thì là một cuộc sống nghèo nàn , không có sức sống .Những thứ kì diệu luôn luôn tồn tại bên ngoài xã hội , ta phải có sự giao lưu , khám phá với những thứ hay ho bên ngoài . Sống khép kín , không giao lưu với những người bên ngoài còn sẽ dế khiến cho con người ta rơi vào bệnh trầm cảm , Căn bệnh rất nguy hiểm về tâm lý con người có thể gây ra những hậu quả không tốt cho sức khỏe và tính mạng
câu 5 : khi đọc tác phẩm em thấy ấn tượng với chi tiết : khi cô bé gái cắn nhưng vẫn giữ rỏ nhái . Vì khi bé gái bị rắn cắn xong mất mạng nhưng bé gái vẫn khư khư giữ lấy thành quả của mình không để cho con rắn lấy đi thành quả của mình vì đây là thức ăn của cả gia đình bé gái.
câu 1
Bé Gái trong tác phẩm "Nhà nghèo" của Tô Hoài là một nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc về sự hồn nhiên, trong sáng và giàu tình cảm của trẻ em nghèo. Dù sống trong cảnh thiếu thốn, bé Gái vẫn giữ được vẻ đẹp tinh khôi của tuổi thơ. Sự nghèo khó không làm mất đi sự hiếu thảo, tình yêu thương dành cho gia đình của em. Qua những hành động nhỏ như nhường cơm cho anh trai, chăm sóc em bé, ta thấy được tấm lòng nhân hậu, vị tha của em. Sự hồn nhiên, vô tư của bé Gái được thể hiện qua những trò chơi giản dị, những lời nói ngây thơ. Tuy nhiên, đằng sau vẻ ngoài hồn nhiên ấy là sự hiểu biết sâu sắc về hoàn cảnh gia đình. Em thấu hiểu nỗi vất vả của cha mẹ, sự đói khổ của các anh chị em. Chính vì vậy, em luôn cố gắng giúp đỡ gia đình bằng những việc làm nhỏ bé nhưng chứa đựng tình cảm lớn lao. Hình ảnh bé Gái không chỉ là hình ảnh của một cô bé nghèo khổ mà còn là biểu tượng của tình yêu thương, sự chia sẻ và lòng vị tha trong cuộc sống. Qua nhân vật này, tác giả Tô Hoài đã thể hiện được vẻ đẹp tâm hồn của trẻ em nghèo, đồng thời lên án sự bất công
câu 2:
Gia đình là tổ ấm đầu tiên, là nơi hình thành nhân cách và nuôi dưỡng tâm hồn của mỗi con người. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, không ít gia đình vẫn tồn tại tình trạng bạo lực – nơi những tiếng quát mắng, những cái tát, hay thậm chí những tổn thương tinh thần âm ỉ hằng ngày khiến trẻ em trở thành nạn nhân vô tội. Bạo lực gia đình không chỉ gây ra những vết thương thể xác mà còn để lại những hậu quả nặng nề cho sự phát triển toàn diện của trẻ.
Trước hết, bạo lực gia đình gây tổn hại nghiêm trọng đến sức khỏe thể chất và tinh thần của trẻ em. Khi chứng kiến hoặc trực tiếp chịu đựng những hành vi bạo lực, trẻ thường sống trong sợ hãi, lo âu, dẫn đến mất ngủ, trầm cảm hoặc rối loạn cảm xúc. Nhiều em trở nên lầm lì, thu mình, không dám bộc lộ cảm xúc. Có em lại phản ứng ngược – trở nên hung hăng, bắt chước hành vi bạo lực của người lớn. Từ đó, vòng luẩn quẩn của bạo lực tiếp tục tái diễn trong thế hệ mới, tạo nên một vấn nạn xã hội khó lường.
Bên cạnh đó, bạo lực gia đình còn ảnh hưởng tiêu cực đến kết quả học tập và khả năng phát triển trí tuệ của trẻ. Khi tâm lý luôn bất an, trẻ không thể tập trung học tập hay phát huy năng lực của mình. Môi trường gia đình mất an toàn khiến trẻ thiếu động lực phấn đấu, dễ bỏ học, sa vào các tệ nạn hoặc tìm kiếm sự an ủi sai lệch từ bên ngoài. Một đứa trẻ lớn lên trong sợ hãi khó có thể trở thành một người trưởng thành tự tin, nhân ái và có trách nhiệm.
Không chỉ vậy, bạo lực gia đình còn làm biến dạng nhân cách và nhận thức xã hội của trẻ. Trẻ có thể hình thành suy nghĩ rằng bạo lực là cách duy nhất để giải quyết mâu thuẫn, rằng trong tình yêu hay hôn nhân, việc đánh đập là điều bình thường. Khi trưởng thành, nhiều em mang theo vết thương tâm lý ấy, tái diễn hành vi bạo lực trong gia đình riêng của mình. Điều này tạo nên một chuỗi lặp nguy hiểm – “nạn nhân hôm nay, kẻ gây bạo lực ngày mai”.
Để khắc phục tình trạng này, cần có sự chung tay của toàn xã hội. Gia đình phải là nơi an toàn tuyệt đối cho trẻ, nơi cha mẹ biết kiềm chế cảm xúc, biết lắng nghe và yêu thương con cái bằng sự thấu hiểu. Nhà trường và cộng đồng cần tăng cường tuyên truyền, giáo dục kỹ năng sống, giúp trẻ biết tự bảo vệ mình và lên tiếng khi bị bạo hành. Nhà nước cũng cần có biện pháp pháp lý mạnh mẽ hơn để xử lý nghiêm các hành vi bạo lực, đồng thời hỗ trợ tâm lý cho các nạn nhân nhỏ tuổi.
Tóm lại, bạo lực gia đình là “vết thương ngầm” hủy hoại tương lai của bao thế hệ trẻ. Một đứa trẻ bị tổn thương hôm nay có thể trở thành một người trưởng thành mất niềm tin vào cuộc sống ngày mai. Bởi vậy, xây dựng một mái ấm không bạo lực không chỉ là trách nhiệm của mỗi gia đình mà còn là nghĩa vụ của toàn xã hội – để mọi đứa trẻ đều được lớn lên trong yêu thương, tôn trọng và an toàn.