Nguyễn Thị Bảo Trang
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Nhà phê bình Hoài Thanh từng nói: “Thơ ca là tiếng nói của tình cảm, của con người trước cuộc đời.” Quả thật, đọc bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính, ta như được lắng nghe tiếng lòng chan chứa yêu thương, cảm thông và xót xa trước những cuộc chia ly trong cuộc sống. Bài thơ lấy sân ga - nơi gặp gỡ, và chia ly làm bối cảnh trung tâm, từ đó khắc họa nên bức tranh cuộc đời đầy nỗi buồn và tình người. Mỗi khổ thơ là một câu chuyện nhỏ: hai cô bé chia tay nhau, đôi người yêu buổi chiều xa vắng, người vợ tiễn chồng, bà mẹ đưa con đi lính… Những hình ảnh ấy được kể lại bằng giọng điệu nhẹ nhàng, tha thiết, gợi lên bao nỗi xúc động. Nơi sân ga, khói tàu và bóng người hòa vào nhau, tạo nên âm hưởng buồn man mác của những cuộc tiễn biệt không hẹn ngày trở lại. Qua hình ảnh “những bóng người”, nhà thơ muốn nói đến những phận người nhỏ bé, cô đơn nhưng giàu tình cảm. Đằng sau nỗi buồn chia xa là tình người sâu nặng, là niềm cảm thông ấm áp của Nguyễn Bính – người thi sĩ luôn hướng lòng về con người bình dị, chân thành. "Những bóng người trên sân ga" không chỉ là một bài thơ kể chuyện chia ly, mà còn là bản nhạc trữ tình về tình yêu thương và lòng nhân ái. Như một nhận định từng viết: “Thơ Nguyễn Bính là tiếng buồn của lòng người nhưng chan chứa tình đời.” Chính điều ấy làm nên giá trị nhân văn và sức sống lâu bền cho bài thơ.
Câu 2:
Trong cuộc sống, mỗi con người đều phải đối mặt với những lựa chọn. Có người chọn con đường bằng phẳng, có sẵn dấu chân người đi trước; có người lại chọn cho mình hướng đi mới, dù đầy thử thách, chông gai. Nhà thơ Mỹ Robert Frost đã từng khẳng định: “Trong rừng có nhiều lối đi, Và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu nói giản dị nhưng ẩn chứa một triết lý sâu sắc về sự chủ động, sáng tạo và dũng cảm trong hành trình khẳng định bản thân. Chủ động chọn “lối đi chưa có dấu chân người” chính là thái độ sống tích cực, dám khác biệt, dám làm điều mới mẻ. Đó là khi con người không rập khuôn theo người khác, không sợ sai, không ngại thất bại mà tin vào lựa chọn và năng lực của chính mình. Trong cuộc sống hiện đại, tinh thần ấy lại càng cần thiết. Bởi chỉ có những người dám đi con đường riêng mới có thể tạo nên dấu ấn riêng, làm nên những giá trị mới mẻ cho bản thân và xã hội. Sự chủ động và sáng tạo giúp con người phát triển toàn diện. Khi ta dám bước đi khác với đám đông, ta học được cách tự chịu trách nhiệm, tự đứng vững và không bị chi phối bởi ý kiến người khác. Con người chủ động không chờ đợi may mắn hay sự giúp đỡ, mà luôn tìm cách vươn lên bằng chính nỗ lực của mình. Họ cũng không ngại thử nghiệm, dám sai, dám sửa, và chính quá trình ấy rèn luyện bản lĩnh, giúp ta trưởng thành hơn từng ngày. Trong lịch sử nhân loại, không ít tấm gương đã chứng minh giá trị của việc chọn lối đi riêng. Thomas Edison đã thất bại hàng nghìn lần mới phát minh ra bóng đèn điện, nhưng nếu ông sợ thất bại, thế giới có lẽ vẫn chìm trong bóng tối. Hay ở Việt Nam của chúng ta, những con người như giáo sư Ngô Bảo Châu, ca sĩ Mỹ Linh, hay nhà sáng lập Vingroup Phạm Nhật Vượng… đều là những người đã chọn con đường khác biệt, dám nghĩ dám làm, và thành công nhờ niềm tin vào chính mình. Tuy nhiên, cần hiểu rằng “chọn lối đi riêng” không có nghĩa là chống lại tất cả hay mù quáng chạy theo sự khác biệt. Sáng tạo phải dựa trên tri thức, hiểu biết và những giá trị tốt đẹp của xã hội. Nếu lựa chọn không dựa trên mục tiêu đúng đắn, con người rất dễ rơi vào lối sống ích kỷ, xa rời đạo đức. Do đó, trước khi bước đi, ta cần xác định rõ mục tiêu, định hướng và kiên trì theo đuổi con đường đã chọn bằng lòng nhiệt huyết và tinh thần trách nhiệm. Ngày nay, sự chủ động và sáng tạo lại càng quan trọng. Nếu chỉ sao chép, rập khuôn, ta sẽ mãi là người đi sau, không bao giờ tạo ra giá trị riêng. Người trẻ cần dám mơ ước, dám nghĩ khác, dám hành động để khẳng định mình. Cuộc sống không dành cho những ai ngồi chờ cơ hội, mà thuộc về những người tự tạo cơ hội cho chính mình. Lời khẳng định của Robert Frost là một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng mà sâu sắc: hãy can đảm chọn con đường của riêng ta, dù lối đó còn đầy gai góc. Bởi đôi khi, chính con đường ít người đi mới đưa ta đến những miền đất mới, nơi ta tìm thấy niềm vui, sự trưởng thành và giá trị thật của bản thân. Tóm lại, sự chủ động và sáng tạo trong việc lựa chọn lối đi riêng là phẩm chất đáng quý của con người hiện đại. Mỗi người hãy dám khác biệt, dám khẳng định mình, sống có mục tiêu và không ngừng đổi mới. Chỉ khi dám bước đi trên con đường chưa ai đi, ta mới có thể để lại dấu chân riêng – dấu chân của niềm tin, nghị lực và khát vọng vươn lên trong cuộc sống.
Câu 1:
Thể thơ của văn bản là: Bảy chữ
Câu 2:
Ở khổ thơ cuối có:
- Vần: "ay"
- Kiểu vần: vần chân gieo ở cuối các câu 1, 2 và 4
Câu 3:
Biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài thơ là: điệp ngữ qua "Có lần tôi thấy". Trước hết biện pháp tu từ này làm cho bài thơ trở nên sinh động, hấp dẫn, gợi hình, gợi cảm và tạo nhịp điệu đều đặn, trầm buồn. Ngoài ra, biện pháp đó nhấn mạnh những cảnh chia ly buồn bã, gợi nỗi nhớ trên sân ga. Đồng thời, nó còn thể hiện sự đồng cảm, xót xa của nhà thơ trước những số phận con người trong cuộc đời.
Câu 4:
Bài thơ viết về những cuộc chia ly, tiễn biệt của con người để thể hiện nỗi buồn chia ly man mác, tình người sâu nặng và lòng cảm thông của nhà thơ trước những số phận nhỏ bé trong cuộc đời.
Câu 5:
Yếu tố tự sự của bài thơ được thể hiện qua cách nhà thơ xưng “tôi” và kể lại những cảnh chia ly nơi sân ga bằng điệp ngữ “Có lần tôi thấy…”. Việc sử dụng yếu tố này làm cho bài thơ chân thực, gần gũi, tái hiện sinh động nhiều cảnh tiễn biệt. Và qua đó thể hiện sâu sắc nỗi buồn chia ly, lòng cảm thông và tình yêu thương con người của Nguyễn Bính.