Vi Thị Minh Nguyệt
Giới thiệu về bản thân
Câu nói ví nhà thơ như người nông dân lực điền, phải miệt mài, lầm lũi “một nắng hai sương” trên cánh đồng giấy. Mỗi “hạt chữ” là kết quả của bao công sức, tìm tòi, trăn trở và lao động nghệ thuật nghiêm túc. Qua đó, tác giả khẳng định: thơ ca chân chính không sinh ra từ ngẫu hứng, mà từ lao động bền bỉ và tâm huyết sáng tạo của người viết.
- Tác giả "rất ghét" cái quan niệm: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng lụi tàn và "không mê" các nhà thơ thần đồng, những người sống bằng vốn trời cho.
- Tác giả "ưa" những nhà thơ chăm chỉ làm việc trên cánh đồng giấy, tích góp từng câu chữ, hạt chữ.
1.Những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ:
- “Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm.”
- “Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều!”
- “Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật.”
- “Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người! Tuy thời hoàng kim của chúng ta đã trôi qua, nhưng nhờ bồi dưỡng về nghệ thuật, chúng ta vẫn có thể thấy lại thế giới hạnh phúc, nhân ái và hòa bình ấy.”
→ Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ:
Vì trẻ em là hình ảnh tiêu biểu cho tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và giàu lòng đồng cảm, chính là bản chất tự nhiên của người nghệ sĩ. Tác giả muốn khẳng định rằng nghệ thuật bắt nguồn từ trái tim biết rung động như trẻ thơ, và chỉ khi giữ được tâm hồn ấy, con người mới có thể cảm nhận, sáng tạo ra cái đẹp.
2.Những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:
- Cả trẻ em và nghệ sĩ đều có lòng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, không chỉ với con người mà cả với cây cỏ, động vật, đồ vật vô tri.
- Họ đều nhìn thế giới bằng con mắt yêu thương và rung động, thấy được cái đẹp trong những điều nhỏ bé, bình thường.
- Họ sống hồn nhiên, chân thành, không bị ràng buộc bởi lợi ích hay lý trí thực dụng, nên có khả năng “thấy thế giới của Mĩ” – thế giới của cái đẹp.
→ Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở:
Từ việc quan sát tấm lòng đồng cảm và tâm hồn trong sáng của trẻ nhỏ, tác giả nhận ra đó chính là nền tảng của tâm hồn nghệ sĩ chân chính. Vì vậy, ông khâm phục trẻ em như những “nghệ sĩ bẩm sinh”, xem tuổi thơ là thời kỳ vàng son của cảm xúc, của cái đẹp và sự đồng cảm mà con người trưởng thành cần gìn giữ.
1.Những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ:
- “Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm.”
- “Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều!”
- “Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật.”
- “Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người! Tuy thời hoàng kim của chúng ta đã trôi qua, nhưng nhờ bồi dưỡng về nghệ thuật, chúng ta vẫn có thể thấy lại thế giới hạnh phúc, nhân ái và hòa bình ấy.”
→ Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ:
Vì trẻ em là hình ảnh tiêu biểu cho tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và giàu lòng đồng cảm, chính là bản chất tự nhiên của người nghệ sĩ. Tác giả muốn khẳng định rằng nghệ thuật bắt nguồn từ trái tim biết rung động như trẻ thơ, và chỉ khi giữ được tâm hồn ấy, con người mới có thể cảm nhận, sáng tạo ra cái đẹp.
2.Những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:
- Cả trẻ em và nghệ sĩ đều có lòng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, không chỉ với con người mà cả với cây cỏ, động vật, đồ vật vô tri.
- Họ đều nhìn thế giới bằng con mắt yêu thương và rung động, thấy được cái đẹp trong những điều nhỏ bé, bình thường.
- Họ sống hồn nhiên, chân thành, không bị ràng buộc bởi lợi ích hay lý trí thực dụng, nên có khả năng “thấy thế giới của Mĩ” – thế giới của cái đẹp.
→ Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở:
Từ việc quan sát tấm lòng đồng cảm và tâm hồn trong sáng của trẻ nhỏ, tác giả nhận ra đó chính là nền tảng của tâm hồn nghệ sĩ chân chính. Vì vậy, ông khâm phục trẻ em như những “nghệ sĩ bẩm sinh”, xem tuổi thơ là thời kỳ vàng son của cảm xúc, của cái đẹp và sự đồng cảm mà con người trưởng thành cần gìn giữ.
1.Những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ:
- “Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm.”
- “Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều!”
- “Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật.”
- “Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người! Tuy thời hoàng kim của chúng ta đã trôi qua, nhưng nhờ bồi dưỡng về nghệ thuật, chúng ta vẫn có thể thấy lại thế giới hạnh phúc, nhân ái và hòa bình ấy.”
→ Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ:
Vì trẻ em là hình ảnh tiêu biểu cho tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và giàu lòng đồng cảm, chính là bản chất tự nhiên của người nghệ sĩ. Tác giả muốn khẳng định rằng nghệ thuật bắt nguồn từ trái tim biết rung động như trẻ thơ, và chỉ khi giữ được tâm hồn ấy, con người mới có thể cảm nhận, sáng tạo ra cái đẹp.
2.Những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:
- Cả trẻ em và nghệ sĩ đều có lòng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, không chỉ với con người mà cả với cây cỏ, động vật, đồ vật vô tri.
- Họ đều nhìn thế giới bằng con mắt yêu thương và rung động, thấy được cái đẹp trong những điều nhỏ bé, bình thường.
- Họ sống hồn nhiên, chân thành, không bị ràng buộc bởi lợi ích hay lý trí thực dụng, nên có khả năng “thấy thế giới của Mĩ” – thế giới của cái đẹp.
→ Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở:
Từ việc quan sát tấm lòng đồng cảm và tâm hồn trong sáng của trẻ nhỏ, tác giả nhận ra đó chính là nền tảng của tâm hồn nghệ sĩ chân chính. Vì vậy, ông khâm phục trẻ em như những “nghệ sĩ bẩm sinh”, xem tuổi thơ là thời kỳ vàng son của cảm xúc, của cái đẹp và sự đồng cảm mà con người trưởng thành cần gìn giữ.