Phạm Thị An Khánh
Giới thiệu về bản thân
a,Đoạn văn được coi là một đoạn văn vì nó có một câu chủ đề rõ ràng, các câu văn trong đoạn cùng hướng về một chủ đề chung, và giữa các câu có sự liên kết chặt chẽ về mặt nội dung và hình thức.
b,Sự mạch lạc giữa các câu trong đoạn văn được thể hiện qua việc các câu đều tập trung làm rõ chủ đề "con người là nghệ thuật, giàu lòng đồng cảm". Các câu được sắp xếp theo một trình tự logic, từ việc đưa ra nhận định chung về bản chất con người, đến việc giải thích nguyên nhân khiến bản chất ấy bị mai một, và cuối cùng là khẳng định những người giữ được bản chất ấy chính là nghệ sĩ.
c,Dấu hiệu liên kết là cụm từ "Nói cách khác" ở đầu đoạn văn. Cụm từ này có tác dụng nối kết nội dung của đoạn văn này với đoạn văn trước, cho thấy đoạn văn này là sự giải thích hoặc tóm tắt lại ý của đoạn văn trước đó.
d,Các từ ngữ được lặp lại nhiều lần là "con người", "lòng đồng cảm", "nghệ thuật", "nghệ sĩ".
Mạch lạc: Các đoạn văn trong bài đều tập trung làm nổi bật luận đề chung, đó là vai trò của hiền tài đối với quốc gia. Các luận điểm được sắp xếp theo một trình tự hợp lý, logic, từ việc đưa ra khái niệm "hiền tài", khẳng định ý nghĩa quan trọng của họ, đến việc nêu lên tác dụng của việc khắc tên lên bia tiến sĩ.
Liên kết: Các câu trong đoạn văn liên kết chặt chẽ với nhau, hướng về chủ đề chính của từng đoạn và được sử dụng các phép liên kết như phép lặp, phép thế, phép nối để tạo sự liền mạch.