Nguyễn Thị Huế
Giới thiệu về bản thân
A: Dấu hiệu nổi bật giúp nhận ra lỗi về mạch lạc trong đoạn văn là nội dung của câu thứ hai không nhất quán với câu chủ đề của đoạn văn. Câu chủ đề nói về việc nhiều người chỉ dùng điện thoại thông minh thay vì đọc sách, trong khi câu thứ hai lại nói về lợi ích của sách, không trực tiếp liên quan đến việc sử dụng điện thoại thông minh.
B: Phép nối "Nhưng" ở đầu câu thứ ba không phù hợp, bởi vì câu này không có ý nghĩa đối lập với câu trước đó.
C:Thay thế phép nối "Nhưng" ở đầu câu thứ ba bằng một phép nối phù hợp hơn, ví dụ như "Vì vậy" hoặc "Do đó", để thể hiện mối quan hệ nguyên nhân - kết quả giữa việc nhận thức mơ hồ về sách và việc vứt bỏ thói quen đọc sách.
Phép lặp từ đã được sử dụng (lặp từ "hiền tài") nhưng đoạn văn vẫn rời rạc vì các câu văn không có sự thống nhất về chủ đề. Mỗi câu nói về một khía cạnh khác nhau của hiền tài (tầm quan trọng, năng lực, sự hiện diện trong lịch sử, và sự ghi nhớ của nhân dân) mà không có sự liên kết chặt chẽ về nội dung để tạo thành một thể thống nhất.
Đoạn văn đã mắc lỗi mạch lạc do thiếu sự liên kết chặt chẽ về nội dung giữa các câu văn. Việc lặp từ "hiền tài" ở đây không phải là một phép liên kết hiệu quả mà chỉ là một lỗi lặp từ, khiến cho đoạn văn trở nên lủng củng và rời rạc.
Đoạn văn được coi là một đoạn văn vì nó đáp ứng các tiêu chí sau: Bắt đầu bằng chữ viết hoa lùi đầu dòng. Kết thúc bằng dấu chấm xuống dòng. Các câu trong đoạn văn cùng tập trung làm sáng tỏ một chủ đề thống nhất: bản chất nghệ sĩ bên trong mỗi con người và sự đồng cảm.
Mạch lạc của đoạn văn thể hiện ở sự kết nối logic giữa các câu: Câu mở đầu nêu lên luận điểm chính: con người vốn là nghệ thuật, giàu lòng đồng cảm. Các câu tiếp theo giải thích, làm rõ luận điểm đó: lý do lòng đồng cảm bị cản trở, sự kiên định của những người thông minh để giữ gìn lòng đồng cảm, và khẳng định những người đó chính là nghệ sĩ. Các câu được sắp xếp theo trình tự hợp lý, từ khái quát đến cụ thể, từ nguyên nhân đến kết quả, tạo nên một dòng chảy ý tưởng liền mạch.
Dấu hiệu liên kết là cụm từ "Nói cách khác" ở đầu đoạn văn. Cụm từ này có tác dụng giải thích, diễn giải lại ý của đoạn văn trước theo một cách khác, tạo sự liên kết về nội dung giữa hai đoạn.
Từ ngữ được lặp lại: "con người", "nghệ thuật", "lòng đồng cảm", "nghệ sĩ". Tác dụng: Việc lặp lại các từ ngữ này có tác dụng nhấn mạnh chủ đề chính của đoạn văn, làm nổi bật bản chất nghệ sĩ và lòng đồng cảm vốn có trong mỗi con người, giúp người đọc ghi nhớ và hiểu sâu hơn về nội dung mà tác giả muốn truyền tải.
Mạch lạc: Các câu, các đoạn trong văn bản đều tập trung làm sáng tỏ một chủ đề duy nhất là vai trò của hiền tài đối với sự phát triển của đất nước. Các ý được sắp xếp theo một trình tự logic, từ việc khẳng định hiền tài là nguyên khí quốc gia, đến việc phân tích ý nghĩa của việc trọng dụng hiền tài, và cuối cùng là kêu gọi các bậc quân vương coi trọng hiền tài. Liên kết: Văn bản sử dụng nhiều phép liên kết như: Phép lặp: Lặp lại các từ khóa như "hiền tài", "nguyên khí", "quốc gia". Phép thế: Sử dụng các đại từ, từ ngữ thay thế để tránh lặp từ (ví dụ: "những người ấy", "họ" để thay thế cho "hiền tài"). Phép nối: Sử dụng các từ nối, quan hệ từ để liên kết các câu, đoạn (ví dụ: "vì thế", "do đó", "tuy nhiên").