Trịnh Thiên Hạ Vy

Giới thiệu về bản thân

每一天都是我们迈向梦想的新契机。或许今天你感到疲惫、沮丧,或者觉得一切都太过艰难,但只要再努力一点,你就会发现自己变得更加强大。知识并非一日得来,而是在每一分每一秒的专注学习中积累而成。相信今天的努力会成就明天的成功,未来终将眷顾那些永不放弃的人。
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong những lần được đi xa, em nhớ nhất là chuyến về Hà Nội thăm ông bà ngoại vào dịp nghỉ hè năm ngoái. Đó là chuyến đi giản dị nhưng đã để lại trong em thật nhiều kỉ niệm đẹp và ấm áp.

Từ sáng sớm, bố mẹ đã chuẩn bị hành lí để cả nhà lên xe. Trên đường đi, em háo hức ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Khi xe vào tới Hà Nội, trước mắt em hiện ra những con phố đông đúc, những dòng xe tấp nập và những hàng cây xanh rợp bóng. Không khí nơi đây vừa nhộn nhịp lại vừa thân quen vì em đã nghe ông bà kể rất nhiều về thành phố này.

Về tới nhà ông bà, em vừa bước xuống xe đã thấy bà đứng chờ ở cửa. Bà cười hiền hậu, ôm chầm lấy em vào lòng khiến em quên hết mệt mỏi. Ông từ trong nhà bước ra, chậm rãi nhưng ánh mắt đầy yêu thương. Ông hỏi em chuyện học tập, còn bà thì ân cần hỏi han sức khỏe. Căn nhà nhỏ của ông bà tuy không lớn nhưng lúc nào cũng ấm cúng và tràn ngập tình thương.

Những ngày ở Hà Nội, em được bố mẹ đưa đi tham quan nhiều nơi. Ông dẫn em ra hồ dạo mát, bà dắt em đi chợ mua quà. Buổi chiều, em thích nhất là được ngồi bên cửa sổ, nhìn dòng người qua lại và nghe ông kể chuyện thời còn trẻ. Buổi tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm đạm bạc nhưng rộn rã tiếng cười. Em thấy mình thật hạnh phúc khi được sống trong không khí gia đình ấm áp ấy.

Thời gian trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã đến ngày phải trở về. Trước lúc chia tay, bà chuẩn bị cho em một túi quà nhỏ, dặn em về nhà nhớ giữ gìn sức khỏe và chăm chỉ học tập. Ông đứng tiễn em ra tận cổng, ánh mắt lặng lẽ dõi theo cho đến khi xe lăn bánh. Lúc ấy, em thấy sống mũi mình cay cay và chỉ mong sớm được quay lại thăm ông bà.

Chuyến về Hà Nội thăm ông bà ngoại đã để lại trong em nhiều kỉ niệm khó quên. Em càng hiểu hơn tình yêu thương của ông bà và tự nhủ sẽ cố gắng học thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của ông bà.


(đây là bài mình từng làm powerpoint)

Trong quãng đời học sinh, có những kỉ niệm tuy nhỏ bé nhưng lại theo ta suốt những năm tháng về sau, mỗi lần nhớ lại đều khiến lòng trở nên ấm áp. Đối với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất ở tuổi học trò là một lần cùng Bảo Ngọc – người bạn thân thiết nhất của em – tham gia buổi cắm trại của trường vào năm lớp 11. Đó không chỉ là một chuyến đi vui vẻ mà còn là kỉ niệm khiến em hiểu rõ hơn giá trị của tình bạn.

Ngọc là người bạn đã gắn bó với em từ những ngày đầu bước vào cấp một. Bạn là người vui vẻ, hoạt bát, luôn mang đến tiếng cười cho những người xung quanh. Trang học giỏi, đặc biệt là các môn xã hội và toán, còn em thì mạnh về ngoại ngữ. Nhờ vậy, hai đứa thường xuyên giúp đỡ nhau trong học tập. Chúng em không chỉ là bạn cùng lớp mà còn là người bạn có thể cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào dịp nhà trường tổ chức cắm trại mừng ngày 26–3. Từ mấy hôm trước, cả lớp đã háo hức chuẩn bị đủ thứ: nào là dựng lều, trang trí trại, tập văn nghệ. Em và Ngọc được phân công phụ trách trang trí góc trại .

Sáng hôm diễn ra cắm trại, trường nhộn nhịp hẳn lên. Sân trường rực rỡ cờ hoa, các lớp tấp nập dựng trại, tiếng cười nói vang khắp nơi. Em và Ngọc đến từ rất sớm để bắt tay vào trang trí. Hai đứa loay hoay treo bóng bay, dán báo tường, sắp xếp bàn ghế. Vì vội vàng và không để ý, em vô tình làm rơi cả túi bóng bay vừa mới bơm xong, khiến chúng lăn lóc khắp sân. Em cuống cuồng nhặt lại, vừa ngại vừa lo vì sợ không kịp giờ.

Thấy vậy, Ngọc không hề trách em mà chỉ cười rồi nói:
“Không sao đâu, mình làm lại là được.”
Nói rồi, Ngọc cùng em ngồi xuống thổi bóng lại từ đầu. Dưới cái nắng buổi sáng, dù mồ hôi ướt cả trán nhưng hai đứa vẫn vừa làm vừa cười nói rôm rả. Nhờ có Ngọc động viên, em không còn cảm thấy bối rối nữa mà thay vào đó là sự yên tâm và vui vẻ.

Đến buổi trưa, khi mọi thứ cơ bản đã hoàn thành, cả lớp quây quần ăn uống ngay tại trại. Không khí lúc ấy thật ấm áp. Em và Ngọc ngồi cạnh nhau, vừa ăn vừa nhìn các lớp khác biểu diễn văn nghệ.

Chiều hôm đó, cả lớp cùng nhau tham gia những trò chơi tập thể. Em và Ngọc bị xếp chung một đội. Hai đứa phối hợp rất ăn ý, từ trò kéo co đến nhảy bao bố. đội em giành được giải nhất, chúng em đã có những trận cười thật sảng khoái. Mỗi lần nghĩ lại, em vẫn nhớ mãi hình ảnh Ngọc lấm lem bụi đất nhưng nụ cười thì rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Khi buổi cắm trại kết thúc, cả hai đứa đều mệt rã rời nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui. Trên đường về, Ngọc và em đi xe máy điện về cùng nhau, kể lại từng khoảnh khắc trong ngày. Em chợt nhận ra rằng, điều làm cho buổi cắm trại trở nên đáng nhớ không chỉ là không khí náo nhiệt, mà còn là vì em được trải qua tất cả những điều ấy cùng với người bạn thân nhất của mình.

Giờ đây, khi đã rời xa năm tháng lớp 11 vô tư ấy, mỗi lần nghĩ lại kỉ niệm buổi cắm trại cùng Ngọc, lòng em vẫn thấy bồi hồi và ấm áp. Em thầm cảm ơn vì trong những năm tháng thanh xuân của mình, em đã có một người bạn thân thiết để cùng nhau lưu giữ những kỉ niệm đẹp đẽ như vậy. Tình bạn ấy đối với em là một món quà vô giá mà thời gian cũng không thể làm phai mờ.

(đây là bài mình từng làm powerpoint)

Trong quãng đời học sinh, có những kỉ niệm tuy nhỏ bé nhưng lại theo ta suốt những năm tháng về sau, mỗi lần nhớ lại đều khiến lòng trở nên ấm áp. Đối với em, kỉ niệm đáng nhớ nhất ở tuổi học trò là một lần cùng Bảo Ngọc – người bạn thân thiết nhất của em – tham gia buổi cắm trại của trường vào năm lớp 11. Đó không chỉ là một chuyến đi vui vẻ mà còn là kỉ niệm khiến em hiểu rõ hơn giá trị của tình bạn.

Ngọc là người bạn đã gắn bó với em từ những ngày đầu bước vào cấp một. Bạn là người vui vẻ, hoạt bát, luôn mang đến tiếng cười cho những người xung quanh. Trang học giỏi, đặc biệt là các môn xã hội và toán, còn em thì mạnh về ngoại ngữ. Nhờ vậy, hai đứa thường xuyên giúp đỡ nhau trong học tập. Chúng em không chỉ là bạn cùng lớp mà còn là người bạn có thể cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui.

Kỉ niệm ấy xảy ra vào dịp nhà trường tổ chức cắm trại mừng ngày 26–3. Từ mấy hôm trước, cả lớp đã háo hức chuẩn bị đủ thứ: nào là dựng lều, trang trí trại, tập văn nghệ. Em và Ngọc được phân công phụ trách trang trí góc trại và chuẩn bị tiết mục hát tập thể. Dù công việc khá nhiều, nhưng vì được làm cùng nhau nên chúng em thấy rất vui.

Sáng hôm diễn ra cắm trại, trường nhộn nhịp hẳn lên. Sân trường rực rỡ cờ hoa, các lớp tấp nập dựng trại, tiếng cười nói vang khắp nơi. Em và Ngọc đến từ rất sớm để bắt tay vào trang trí. Hai đứa loay hoay treo bóng bay, dán báo tường, sắp xếp bàn ghế. Vì vội vàng và không để ý, em vô tình làm rơi cả túi bóng bay vừa mới bơm xong, khiến chúng lăn lóc khắp sân. Em cuống cuồng nhặt lại, vừa ngại vừa lo vì sợ không kịp giờ.

Thấy vậy, Ngọc không hề trách em mà chỉ cười rồi nói:
“Không sao đâu, mình làm lại là được.”
Nói rồi, Ngọc cùng em ngồi xuống thổi bóng lại từ đầu. Dưới cái nắng buổi sáng, dù mồ hôi ướt cả trán nhưng hai đứa vẫn vừa làm vừa cười nói rôm rả. Nhờ có Ngọc động viên, em không còn cảm thấy bối rối nữa mà thay vào đó là sự yên tâm và vui vẻ.

Đến buổi trưa, khi mọi thứ cơ bản đã hoàn thành, cả lớp quây quần ăn uống ngay tại trại. Không khí lúc ấy thật ấm áp. Em và Trang ngồi cạnh nhau, vừa ăn vừa nhìn các lớp khác biểu diễn văn nghệ.

Chiều hôm đó, cả lớp cùng nhau tham gia những trò chơi tập thể. Em và Ngọc bị xếp chung một đội. Hai đứa phối hợp rất ăn ý, từ trò kéo co đến nhảy bao bố. đội em giành được giải nhất, chúng em đã có những trận cười thật sảng khoái. Mỗi lần nghĩ lại, em vẫn nhớ mãi hình ảnh Ngọc lấm lem bụi đất nhưng nụ cười thì rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Khi buổi cắm trại kết thúc, cả hai đứa đều mệt rã rời nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui. Trên đường về, Ngọc và em đi xe máy điện về cùng nhau, kể lại từng khoảnh khắc trong ngày. Em chợt nhận ra rằng, điều làm cho buổi cắm trại trở nên đáng nhớ không chỉ là không khí náo nhiệt, mà còn là vì em được trải qua tất cả những điều ấy cùng với người bạn thân nhất của mình.

Giờ đây, khi đã rời xa năm tháng lớp 11 vô tư ấy, mỗi lần nghĩ lại kỉ niệm buổi cắm trại cùng Ngọc, lòng em vẫn thấy bồi hồi và ấm áp. Em thầm cảm ơn vì trong những năm tháng thanh xuân của mình, em đã có một người bạn thân thiết để cùng nhau lưu giữ những kỉ niệm đẹp đẽ như vậy. Tình bạn ấy đối với em là một món quà vô giá mà thời gian cũng không thể làm phai mờ.

Napoleon Bonaparte lên ngôi Hoàng đế Pháp vào ngày 2/12/1804 để ổn định nước Pháp sau Cách mạng, hợp pháp hóa quyền lực cá nhân, và thiết lập chế độ quân chủ mới.

Buổi sáng trên cánh đồng quê em đẹp như một bức tranh thiên nhiên đầy sức sống. Khi mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng tre, những tia nắng vàng óng chiếu xuống làm đồng lúa như khoác lên mình chiếc áo lấp lánh. Gió nhẹ thổi, khiến từng bông lúa nghiêng mình nhảy múa, tạo nên âm thanh rì rào êm dịu. Xa xa, những chú cò trắng chậm rãi bay lượn, điểm thêm nét bình yên cho khung cảnh. Đứng giữa cánh đồng rộng mênh mông, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng và yêu biết bao vẻ đẹp giản dị của quê hương.

Hiện nay, việc cho học sinh tiểu học đi học thêm ngày càng phổ biến và gây ra nhiều ý kiến khác nhau trong xã hội. Có người cho rằng học thêm giúp các em nắm vững kiến thức hơn, nhưng cũng có người lo ngại điều đó tạo áp lực không cần thiết cho trẻ. Theo em, việc cho học sinh tiểu học đi học thêm cần được cân nhắc kỹ và chỉ nên thực hiện khi thực sự cần thiết.

Trước hết, học thêm có thể mang lại một số lợi ích nhất định. Nếu học sinh bị hổng kiến thức hoặc tiếp thu chậm, học thêm là cơ hội để các em được thầy cô kèm cặp, giải đáp thắc mắc và củng cố những phần còn yếu. Ngoài ra, một số môn học như tiếng Anh hoặc kỹ năng mềm khi được học thêm đúng cách sẽ giúp trẻ phát triển khả năng giao tiếp, tự tin và tiếp cận tri thức mới.

Tuy nhiên, việc lạm dụng học thêm ở lứa tuổi tiểu học lại gây ra nhiều hệ lụy. Đây là giai đoạn các em cần vui chơi, khám phá và phát triển tự nhiên. Nếu phải học quá nhiều, trẻ dễ căng thẳng, mệt mỏi và mất hứng thú với việc học. Thậm chí, việc ép học thêm còn khiến các em thiếu thời gian nghỉ ngơi, vận động và giao tiếp, ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe thể chất lẫn tinh thần. Bên cạnh đó, học thêm tràn lan còn tạo áp lực kinh tế cho gia đình và làm mất đi ý nghĩa của những giờ học trên lớp.

Từ những phân tích trên, em cho rằng không nên bắt buộc tất cả học sinh tiểu học phải đi học thêm. Việc học thêm chỉ nên dành cho những em cần củng cố kiến thức hoặc có nhu cầu thực sự, và phải đảm bảo thời gian hợp lý, không ảnh hưởng đến sức khỏe và sự phát triển toàn diện của các em.

Tóm lại, học thêm có thể mang lại lợi ích nhưng cũng tiềm ẩn nhiều tác hại nếu không được thực hiện đúng cách. Vì vậy, người lớn cần thấu hiểu nhu cầu của trẻ, tạo cho các em môi trường học tập lành mạnh, thoải mái và giúp các em phát triển một cách tự nhiên nhất.