Nguyễn Ngọc Trà

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc Trà
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong đoạn trích "Đất nước", nhà thơ Bằng Việt đã khắc họa một hình tượng đất nước tràn đầy sức sống và niềm tin ngay sau khi bước ra khỏi khói lửa chiến tranh. Đất nước hiện lên không phải bằng những khái niệm trừu tượng mà qua những hình ảnh cụ thể, sống động: là những "gạch vụn" đang biến thành nhà mới, là "nhịp cầu mới" nối liền những đổ nát, là "nhành hoa" nhú lên từ tro tàn nham nhở. Đó là một đất nước đang hồi sinh mạnh mẽ, chuyển mình từ đau thương sang dựng xây. Đặc biệt, hình tượng đất nước còn được gắn liền với con người: những bàn tay vun quén, vóc dáng cần cù, những em bé đi học và những cô gái may áo cưới. Qua đó, tác giả khẳng định bản chất của đất nước ta là sự kiên cường, "dám hy sinh tất cả" để rồi hôm nay "đủ sức làm bù" cho những mất mát. Đất nước trong thơ Bằng Việt là sự giao thoa giữa quá khứ hào hùng và hiện tại tươi sáng, nơi "sức sống hôm qua" luôn truyền lửa cho "sức sống bây giờ". Hình tượng ấy khơi gợi trong lòng người đọc niềm tự hào, lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm về việc tiếp nối truyền thống của cha ông trong thời đại hòa bình.


Câu 2

Lịch sử không chỉ là những con số khô khan trên trang giấy hay những mốc thời gian nằm yên trong giáo trình. Có ý kiến cho rằng: "Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử." Câu nói này đã đặt ra một vấn đề sâu sắc về cách chúng ta tiếp nhận và rung cảm trước những giá trị của quá khứ: cảm xúc thật sự chỉ nảy sinh khi ta chạm tới những số phận và con người cụ thể.

Bài giảng lịch sử" đại diện cho những kiến thức mang tính lý thuyết, hệ thống, đôi khi là những số liệu thống kê khô cứng về các trận đánh, các hiệp định. Ngược lại, "những người làm nên lịch sử" là những con người bằng xương bằng thịt, với những hy sinh, khát vọng và phẩm chất cao đẹp. Ý kiến nhấn mạnh rằng: sự kết nối về mặt tâm hồn và cảm xúc chỉ thực sự mạnh mẽ khi chúng ta nhìn thấy gương mặt, lắng nghe câu chuyện và cảm nhận sự hy sinh của những cá nhân cụ thể trong dòng chảy thời gian.

Chúng ta dễ dàng rung động trước hình ảnh người mẹ tiễn con đi chiến dịch, người chiến sĩ ngã xuống khi tay vẫn giữ chặt lá cờ, hay những cô gái thanh niên xung phong san lấp hố bom dưới làn mưa đạn. Như Bằng Việt đã viết: "Mỗi cô gái thu này bắt đầu may áo cưới / Đều đã đứng lên từ công sự bom vùi". Chính những mảnh đời riêng biệt ấy tạo nên sự xúc động diết da.

Lịch sử được viết bằng máu và nước mắt. Khi nhìn vào những "bàn tay vun quén", những "vóc dáng cần cù" đã "dám hy sinh tất cả", ta cảm nhận được sức nặng của độc lập, tự do. Cảm xúc đến từ sự biết ơn sâu sắc đối với những người đã đánh đổi tuổi trẻ và mạng sống để chúng ta có "vị ngọt" ngày hôm nay.

Người làm nên lịch sử không chỉ là những anh hùng vang danh mà còn là nhân dân thầm lặng. Họ chính là cầu nối truyền "sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ", khiến lịch sử không còn là quá khứ xa vời mà trở thành một phần hơi thở của hiện tại

Nói như vậy không có nghĩa là phủ nhận vai trò của những bài giảng lịch sử. Những bài giảng cung cấp cái nhìn tổng thể, logic. Tuy nhiên, để lịch sử thực sự "sống", người dạy và người học cần đưa vào đó hơi thở của đời sống, đưa vào đó những câu chuyện về con người. Một bài giảng lịch sử hay nhất chính là bài giảng chạm được vào trái tim người học qua những tấm gương nhân cách.

Để không vô cảm trước lịch sử, mỗi chúng ta cần có thái độ trân trọng quá khứ. Hãy học lịch sử không chỉ bằng trí nhớ mà bằng cả trái tim. Hãy biết ơn những thế hệ đi trước và biến sự xúc động đó thành hành động cụ thể để xây dựng đất nước trong thời bình, như cách mà thế hệ cha ông đã "dựng nhà", "nối nhịp cầu" sau chiến tranh.

Tóm lại, con người chính là linh hồn của lịch sử. Sự xúc động trước những người làm nên lịch sử là minh chứng cho sợi dây liên kết bền chặt giữa các thế hệ. Khi biết trân trọng những con người đã ngã xuống và những người đang miệt mài cống hiến, chúng ta sẽ thấy lịch sử luôn lấp lánh sức sống và đầy tính nhân văn, từ đó vững bước hơn trên con đường tương lai.

Câu 1

Dấu hiệu : các câu trong bài thơ không bằng nhau => Thể thơ tự do.

Câu 2

- Đoạn thơ thể hiện sự xúc động , tự hào và niềm tin mãnh liệt của nhân vật trữ tình trước sự hồi sinh của đất nước sau chiến tranh.

+ Niềm vui sướng khi chứng kiến cảnh đất nước đang được xây dựng lại từ đống đổ nát.

+ Sự trân trọng , biết ơn của con người cần cù , chịu khó đang vun quén cho cuộc sống mới.

+ Niềm tin vào sức mạnh nội sinh của dân tộc : lấy sức sống hào hùng của quá khứ để tiếp nối cho hiện tại và tương lai.

Câu 3

- Biện pháp tu từ : phép điệp cấu trúc''Mỗi em bé...Đều/Mỗi cô gái...Đều''

- Tác dụng :

+ Tạo nhịp điệu thiết tha , giọng điệu tự hào.

+Nhấn mạnh hình tượng đất nước đẹp đẽ với sức sống mãnh liệt nảy sinh từ trong bom đạn và trường tồn mãi mãi.

Câu 4

''Vị ngọt'' trong câu thơ cuối là vị của độc lập , tự do , hòa bình , sự trường tồn và phát triển của đất nước sau chiến tranh . Được tạo nên từ sự hi sinh , mất mát , gian khổ , ý chí quật cường của cả dân tộc . Vị ngọt ấy bắt nguồn từ Cách mạng tháng Tám năm 1945 , mở ra kỷ nguyên độc lập , tự do cho dân tộc.

Câu 5

Lòng yêu nước trong đoạn trích: + là tình cảm sâu nặng gắn bó với non sông đất nước

+ là ý chí kiên cường , bất khuất , dám hi sinh tất cả vì độc lập , tự do

+ là tinh thần ''vun quén'' , ''cần cù'' để xây dựng , hàn gắn đất nước sau chiến tranh

+ là niềm tin vào thế hệ mai sau tiếp nối sự nghiệp dựng nước và giữ nước

=> Trong bối cảnh ngày nay , lòng yêu nước chính là động lực để mỗi cá nhân nỗ lực học tập , lao động , góp phần đưa đất nước phát triển bền vững và giàu đẹp hơn.