Nguyễn Quỳnh Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài làm Đoạn trích từ "rán thứ sáu" đến "rán thứ chín" trong tác phẩm "Vượt biển" là một bức tranh tráng lệ nhưng đầy kịch tính về cuộc giao tranh giữa con người và thiên nhiên hung bạo. Mở đầu đoạn trích, tác giả dân gian đã xây dựng một không gian biển cả đầy sát khí với hình ảnh nước "vằn mông mốc", "xé nhau đục vật vờ" và sự đe dọa trực diện từ "quỷ dữ chặn đường". Biển cả lúc này không còn là cảnh vật vô tri mà hiện lên như một thực thể ác nghiệt, biết "thét gào", "sôi gầm réo" với những cột sóng hung dữ "dựng đứng chấm trời" chực chờ "ăn người đi biển", "nuốt thuyền". Đứng trước nghịch cảnh nghiệt ngã, nhân vật "tôi" không hề gục ngã mà bộc lộ khát vọng sống thiết tha qua lời khẩn cầu lay động: "Biển ơi, đừng giết tôi", "Đừng cho tôi bỏ thân chốn này". Lời van xin ấy không phải là sự yếu đuối mà là biểu hiện của bản lĩnh đương đầu, là động lực để đôi tay tiếp tục "nhanh nhanh tay chèo" để vượt qua cạm bẫy. Với nhịp điệu dồn dập, ngôn ngữ giàu tính tạo hình và nghệ thuật nhân hóa độc đáo, đoạn thơ đã tôn vinh ý chí sắt đá của con người trước những thử thách "sa dạ sa dồng" đầy cay đắng của cuộc đời. Qua đó, người đọc không chỉ thấy một hành trình vượt biển thực tại mà còn thấy được vẻ đẹp của tinh thần lạc quan và sức mạnh sinh tồn bất diệt của con người. Câu 2: bài làm Giữa thế gian xoay vần với bao biến động, khi con người mải mê đi tìm những giá trị hào nhoáng ở phương xa, có một bến đỗ bình yên mà ta thường vô tình lãng quên nhưng lại là nơi quan trọng nhất: gia đình. Tình thân – sợi dây liên kết thiêng liêng giữa những người cùng máu mủ – không chỉ là điểm tựa mà còn là nguồn sức mạnh vô tận nuôi dưỡng tâm hồn và bản lĩnh của mỗi cá nhân trên đường đời. Trước hết, ta cần hiểu tình thân là gì? Tình thân không chỉ đơn thuần là mối quan hệ huyết thống giữa cha mẹ, con cái, anh chị em, mà nó còn là sự gắn kết sâu sắc bằng tình yêu thương, sự thấu hiểu và lòng vị tha. Đó là một thứ tình cảm tự nhiên, thuần khiết, không vụ lợi và có khả năng vượt qua mọi giới hạn về thời gian cũng như không gian. Giá trị đầu tiên và lớn nhất của tình thân chính là sự bao dung và che chở vô điều kiện. Xã hội ngoài kia có thể đánh giá bạn qua địa vị, tiền bạc hay sự thành bại, nhưng với người thân, bạn luôn là duy nhất. Khi bạn đứng trên đỉnh cao vinh quang, tình thân là tiếng vỗ tay chân thành nhất. Nhưng khi bạn sa cơ lỡ vận, khi cả thế giới quay lưng, thì cánh cửa nhà vẫn luôn rộng mở. Tình thân giống như một "túi khí" giảm chấn, giúp ta không bị vỡ nát trước những va đập khốc liệt của cuộc đời. Một lời hỏi thăm của mẹ, một cái vỗ vai của cha hay tiếng cười của anh em có sức mạnh chữa lành mọi vết thương lòng hiệu quả hơn bất kỳ liều thuốc nào. Thứ hai, tình thân là cái nôi hình thành nhân cách và là bệ phóng cho sự trưởng thành. Những bài học đạo đức đầu tiên ta học được không phải từ sách vở mà từ cách cha đối nhân xử thế, từ tấm lòng nhân hậu của mẹ. Tình yêu thương trong gia đình dạy ta biết cách yêu thương người khác, biết sẻ chia và sống có trách nhiệm. Một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, đầy ắp tình thân sẽ có xu hướng trở thành một người có tâm hồn ấm áp và tâm lý vững vàng. Ngược lại, sự thiếu vắng tình thân thường để lại những khoảng trống tâm hồn khó lấp đầy, khiến con người dễ sa ngã hoặc trở nên lãnh cảm. Hơn thế nữa, tình thân còn là động lực để con người vượt qua nghịch cảnh. Vì muốn cha mẹ tự hào, vì muốn con cái có cuộc sống tốt đẹp hơn, con người ta có thể làm được những điều phi thường mà bản thân họ chưa từng nghĩ tới. Sự hy sinh của những người thân yêu chính là "ngọn hải đăng" soi sáng, giúp ta không lạc lối giữa những cám dỗ và gian khổ. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, giá trị của tình thân đang đứng trước những thách thức lớn. Guồng quay của công việc, sự bùng nổ của công nghệ khiến các thành viên trong gia đình dù ở chung một nhà nhưng lại xa cách về tâm hồn. Có những người sẵn sàng đánh đổi tình thân để lấy tiền tài, danh vọng, hoặc thờ ơ trước nỗi đau của chính người thân mình. Đó là một sự xuống cấp về đạo đức đáng báo động. Chúng ta cần hiểu rằng: tiền bạc mất đi có thể kiếm lại, nhưng người thân mất đi là một khoảng trống vĩnh viễn không gì bù đắp nổi. Để giữ gìn ngọn lửa tình thân, mỗi chúng ta cần học cách lắng nghe và thấu hiểu. Đừng để những lo toan cơm áo gạo tiền hay chiếc màn hình điện thoại ngăn cách chúng ta với những người yêu thương. Hãy trân trọng từng bữa cơm sum họp, hãy nói lời "con cảm ơn", "con yêu bố mẹ" khi còn có thể. Trân trọng tình thân cũng chính là trân trọng chính bản thân mình. Tóm lại, tình thân là món quà diệu kỳ nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho con người. Nó là điểm xuất phát và cũng là đích đến cuối cùng của hạnh phúc. Giống như cây xanh cần nhựa sống, con người cần tình thân để trưởng thành và đứng vững. Hãy để tình thân luôn là ánh sáng ấm áp nhất sưởi ấm trái tim ta trên mọi nẻo đường đời.
Câu 1 Người kể trong văn bản là Sao dạ sa dồng Câu 2 (1,0 điểm): Hình ảnh “biển” hiện ra trong văn bản mang những đặc điểm dữ dội và đầy hiểm nguy: Về trạng thái: Nước biển không lặng yên mà “cuộn thác”, “xoáy dữ ào ào”, “nước ác kéo ầm ầm”, “sôi gầm réo”. Về tầm vóc: Sóng biển cao ngất trời, được miêu tả qua hình ảnh “nước dựng đứng chấm trời”. Về tính chất: Biển mang sức mạnh hủy diệt, có “quỷ dữ chặn đường”, chực ăn người và nuốt thuyền, tạo nên một không gian đầy sát khí. Câu 3 (1,0 điểm): Chủ đề của văn bản: Văn bản phản ánh cuộc hành trình vượt biển đầy gian nan, thử thách của con người trước những thế lực thiên nhiên hung bạo. Qua đó, tác phẩm ca ngợi ý chí kiên cường, sự bền bỉ và khát vọng sống mãnh liệt của người lao động trong công cuộc chinh phục tự nhiên và vượt qua nghịch cảnh cuộc đời. Câu 4 (0,75 điểm): Các “rán nước” (từ rán thứ sáu đến rán thứ mười hai) trong văn bản là hình ảnh biểu tượng cho: Những cửa ải nghiệt ngã: Đại diện cho các cột mốc thử thách, những chặng đường gian khổ nối tiếp nhau mà con người bắt buộc phải đi qua. Số phận đầy chông gai: Tượng trưng cho những bước ngoặt sinh tử, nơi con người phải dùng cả bản lĩnh, sức lực và thậm chí là của cải để đánh đổi lấy sự bình an. Câu 5 (0,75 điểm): Những âm thanh được thể hiện: Đó là âm thanh của thiên nhiên dữ dội như tiếng nước “sôi gầm réo” và tiếng kêu cầu khẩn thiết, tuyệt vọng của con người trước làn ranh sinh tử: “Biển ơi, đừng giết tôi/ Nước hỡi, đừng lôi lấy thuyền”. Cảm xúc gợi ra: * Cảm thấy kinh hãi, lo âu trước sức mạnh áp đảo của ngoại cảnh. Cảm giác xót xa, đồng cảm sâu sắc cho thân phận nhỏ bé của con người. Sự trân trọng, khâm phục nỗ lực không ngừng nghỉ để giành giật sự sống từ tay thần chết.