Phạm Trường Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Trường Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mùa mưa luôn mang trong mình một sức gợi cảm xúc kỳ lạ. Nếu mùa hạ rực rỡ với cái nắng cháy lòng, mùa thu tĩnh lặng với heo may, thì mùa mưa lại mang đến sự gột rửa và những khoảng lặng suy tư. Bài thơ "Khi mùa mưa đến" đã chạm vào những rung động tinh tế nhất của trái tim người đọc qua những hình ảnh vừa thực, vừa mộng.

Mùa mưa luôn mang trong mình một sức gợi cảm xúc kỳ lạ. Nếu mùa hạ rực rỡ với cái nắng cháy lòng, mùa thu tĩnh lặng với heo may, thì mùa mưa lại mang đến sự gột rửa và những khoảng lặng suy tư. Bài thơ "Khi mùa mưa đến" đã chạm vào những rung động tinh tế nhất của trái tim người đọc qua những hình ảnh vừa thực, vừa mộng.

Nguyễn Thành Long là cây bút chuyên viết về truyện ngắn và ký. Văn phong của ông luôn nhẹ nhàng, trong trẻo, giàu chất thơ và thấm đẫm tình yêu con người. Truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa" (1970) là kết quả của chuyến đi thực tế tại Lào Cai, một tác phẩm tiêu biểu ca ngợi những con người lao động vô danh đang âm thầm cống hiến cho công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc. II. Thân bài 1. Vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên Sa Pa Trước khi đi vào vẻ đẹp con người, tác giả đã mở ra một không gian Sa Pa đầy chất họa và nhạc: Vẻ đẹp thơ mộng: Những rặng đào, những đàn bò cái cổ đeo chuông, mây cuộn tròn lại từng cục lăn trên các vòm lá xòe như những chiếc dù. Sự rực rỡ: Nắng bắt đầu len tới, "đốt cháy rừng cây", mạ bạc con đèo. Thiên nhiên ở đây không hề hiu quạnh mà đầy sức sống, nó đóng vai trò là "phông nền" rực rỡ để làm nổi bật lên vẻ đẹp của những con người lao động. 2. Nhân vật anh thanh niên – Tâm điểm của vẻ đẹp lặng lẽ Anh thanh niên 27 tuổi làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m là nhân vật trung tâm, hiện lên qua cái nhìn của ông họa sĩ và cô kỹ sư. Hoàn cảnh sống và làm việc: Anh sống một mình trên đỉnh núi cao, mây mù bao phủ quanh năm. Công việc của anh là "đo gió, đo mưa, đo chấn động địa chất", đòi hỏi sự tỉ mỉ, chính xác và kỷ luật cao độ. Dù trong đêm tối hay mưa tuyết, anh vẫn đúng giờ "ốp" để báo cáo số liệu. Lý tưởng sống cao đẹp: Anh không cảm thấy cô đơn vì anh hiểu ý nghĩa công việc mình làm: "Khi ta làm việc, ta với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?". Anh coi công việc là niềm vui, là sự gắn kết với nhân dân và đất nước. Tâm hồn phong phú và hiếu khách: Anh tự tạo cho mình một cuộc sống văn minh: trồng hoa, nuôi gà, đọc sách. Sự nồng hậu khi đón khách (tặng hoa cho cô gái, tặng trứng cho ông họa sĩ) cho thấy một tâm hồn ấm áp, yêu đời. Sự khiêm tốn: Khi ông họa sĩ muốn vẽ anh, anh đã từ chối và giới thiệu những người khác mà anh cho là xứng đáng hơn như ông kỹ sư vườn rau hay anh cán bộ nghiên cứu sét. 3. Những nhân vật khác – Sự cộng hưởng của lòng nhiệt huyết Dù chỉ xuất hiện gián tiếp hoặc trong chốc lát, họ vẫn góp phần hoàn thiện bức chân dung về con người Sa Pa: Ông họa sĩ: Một người nghệ sĩ già trăn trở về nghệ thuật. Cuộc gặp gỡ anh thanh niên đã khơi dậy trong ông khát khao sáng tạo và lòng tin vào con người. Cô kỹ sư trẻ: Đại diện cho thế hệ thanh niên mới, dám rời xa phố thị để lên miền ngược. Anh thanh niên là tấm gương giúp cô vững tin hơn vào lựa chọn của mình. Bác lái xe: Là người nối liền Sa Pa với thế giới bên dưới, là người "thèm người" và có tâm hồn cởi mở. 4. Đặc sắc nghệ thuật Xây dựng tình huống: Truyện không có kịch tính, chỉ là một cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng lại mang sức gợi rất lớn. Bút pháp miêu tả: Kết hợp nhuần nhuyễn giữa tự sự, miêu tả thiên nhiên và biểu cảm. Chất thơ: Toàn bộ tác phẩm như một bài thơ bằng văn xuôi, êm đềm nhưng có sức lan tỏa mạnh mẽ. Cách đặt tên: Các nhân vật không có tên riêng (anh thanh niên, ông họa sĩ, cô kỹ sư...) cho thấy họ là những con người vô danh, đại diện chung cho nhân dân lao động.