Nguyễn Thị Biển
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. (2 điểm)
Đoạn trích Thạch Sanh, Lý Thông ở phần Đọc hiểu thể hiện rõ những nét đặc sắc cả về nội dung và nghệ thuật. Về nội dung, đoạn trích tập trung khắc họa bi kịch oan khuất của Thạch Sanh và quá trình cái thiện được minh oan, cái ác bị trừng phạt. Nhân vật Thạch Sanh hiện lên là người anh hùng hiền lành, nhân hậu, dù chịu án tử oan vẫn không oán hận, thậm chí còn tha chết cho kẻ thù vì nghĩ đến mẹ già. Qua đó, đoạn trích gửi gắm tư tưởng nhân đạo sâu sắc và niềm tin của nhân dân vào công lí: ở hiền gặp lành, ác giả ác báo. Về nghệ thuật, đoạn trích được viết bằng thể thơ lục bát giàu nhạc điệu, dễ nhớ, dễ truyền miệng. Yếu tố kì ảo như tiếng đàn có sức lay động lòng người, sét đánh trừng phạt kẻ ác đã góp phần làm nổi bật tính chất cổ tích và đẩy cao tính hấp dẫn của câu chuyện. Ngôn ngữ mộc mạc, giàu cảm xúc, kết hợp hài hòa giữa tự sự và trữ tình đã tạo nên sức sống bền lâu cho đoạn trích trong đời sống dân gian.
Câu 2. (4 điểm)
Trong xã hội hiện đại, con người đang sống trong nhịp độ ngày càng nhanh: nhanh trong công việc, nhanh trong giao tiếp và cả nhanh trong suy nghĩ. Giữa guồng quay ấy, việc lựa chọn sống chậm không phải là lạc hậu, mà là một giá trị cần thiết để con người cân bằng và sống sâu sắc hơn.
Sống chậm trước hết là biết điều chỉnh nhịp sống của bản thân một cách hợp lí. Đó không phải là trì trệ hay né tránh trách nhiệm, mà là dành thời gian để suy ngẫm, cảm nhận và thấu hiểu. Khi sống chậm, con người có cơ hội lắng nghe chính mình, nhận ra điều gì thực sự quan trọng, từ đó tránh được lối sống vội vàng, hời hợt và chạy theo những giá trị bề ngoài.
Sống chậm còn giúp con người nuôi dưỡng các mối quan hệ bền vững. Trong cuộc sống hiện đại, nhiều người mải mê với công việc, công nghệ mà quên đi sự quan tâm dành cho gia đình, bạn bè. Chỉ khi sống chậm lại, ta mới có thể trò chuyện trọn vẹn với người thân, chia sẻ cảm xúc và xây dựng sự gắn kết chân thành. Những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé ấy lại chính là nền tảng của hạnh phúc lâu dài.
Bên cạnh đó, sống chậm giúp con người sống có trách nhiệm và nhân văn hơn. Khi không bị cuốn theo tốc độ gấp gáp, ta có thời gian để suy nghĩ trước hành động, biết cân nhắc đúng – sai, lợi – hại. Điều này góp phần hạn chế những hành vi tiêu cực do nóng vội, thiếu suy xét, đồng thời giúp con người biết trân trọng thiên nhiên, cuộc sống và những giá trị tinh thần.
Tuy nhiên, sống chậm không đồng nghĩa với buông xuôi hay thiếu nỗ lực. Trong xã hội hiện đại, con người vẫn cần năng động, sáng tạo và thích ứng nhanh. Điều quan trọng là phải biết kết hợp hài hòa giữa “nhanh” trong hành động và “chậm” trong suy nghĩ, giữa hiệu quả công việc và chiều sâu tâm hồn.
Tóm lại, sống chậm là một lựa chọn sống tích cực và cần thiết trong xã hội hiện đại. Khi biết sống chậm lại đúng lúc, con người không chỉ nâng cao chất lượng cuộc sống mà còn tìm thấy sự bình an, hạnh phúc và ý nghĩa đích thực cho hành trình làm người.
Câu 1. (2 điểm)
Đoạn trích Thạch Sanh, Lý Thông ở phần Đọc hiểu thể hiện rõ những nét đặc sắc cả về nội dung và nghệ thuật. Về nội dung, đoạn trích tập trung khắc họa bi kịch oan khuất của Thạch Sanh và quá trình cái thiện được minh oan, cái ác bị trừng phạt. Nhân vật Thạch Sanh hiện lên là người anh hùng hiền lành, nhân hậu, dù chịu án tử oan vẫn không oán hận, thậm chí còn tha chết cho kẻ thù vì nghĩ đến mẹ già. Qua đó, đoạn trích gửi gắm tư tưởng nhân đạo sâu sắc và niềm tin của nhân dân vào công lí: ở hiền gặp lành, ác giả ác báo. Về nghệ thuật, đoạn trích được viết bằng thể thơ lục bát giàu nhạc điệu, dễ nhớ, dễ truyền miệng. Yếu tố kì ảo như tiếng đàn có sức lay động lòng người, sét đánh trừng phạt kẻ ác đã góp phần làm nổi bật tính chất cổ tích và đẩy cao tính hấp dẫn của câu chuyện. Ngôn ngữ mộc mạc, giàu cảm xúc, kết hợp hài hòa giữa tự sự và trữ tình đã tạo nên sức sống bền lâu cho đoạn trích trong đời sống dân gian.
Câu 2. (4 điểm)
Trong xã hội hiện đại, con người đang sống trong nhịp độ ngày càng nhanh: nhanh trong công việc, nhanh trong giao tiếp và cả nhanh trong suy nghĩ. Giữa guồng quay ấy, việc lựa chọn sống chậm không phải là lạc hậu, mà là một giá trị cần thiết để con người cân bằng và sống sâu sắc hơn.
Sống chậm trước hết là biết điều chỉnh nhịp sống của bản thân một cách hợp lí. Đó không phải là trì trệ hay né tránh trách nhiệm, mà là dành thời gian để suy ngẫm, cảm nhận và thấu hiểu. Khi sống chậm, con người có cơ hội lắng nghe chính mình, nhận ra điều gì thực sự quan trọng, từ đó tránh được lối sống vội vàng, hời hợt và chạy theo những giá trị bề ngoài.
Sống chậm còn giúp con người nuôi dưỡng các mối quan hệ bền vững. Trong cuộc sống hiện đại, nhiều người mải mê với công việc, công nghệ mà quên đi sự quan tâm dành cho gia đình, bạn bè. Chỉ khi sống chậm lại, ta mới có thể trò chuyện trọn vẹn với người thân, chia sẻ cảm xúc và xây dựng sự gắn kết chân thành. Những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé ấy lại chính là nền tảng của hạnh phúc lâu dài.
Bên cạnh đó, sống chậm giúp con người sống có trách nhiệm và nhân văn hơn. Khi không bị cuốn theo tốc độ gấp gáp, ta có thời gian để suy nghĩ trước hành động, biết cân nhắc đúng – sai, lợi – hại. Điều này góp phần hạn chế những hành vi tiêu cực do nóng vội, thiếu suy xét, đồng thời giúp con người biết trân trọng thiên nhiên, cuộc sống và những giá trị tinh thần.
Tuy nhiên, sống chậm không đồng nghĩa với buông xuôi hay thiếu nỗ lực. Trong xã hội hiện đại, con người vẫn cần năng động, sáng tạo và thích ứng nhanh. Điều quan trọng là phải biết kết hợp hài hòa giữa “nhanh” trong hành động và “chậm” trong suy nghĩ, giữa hiệu quả công việc và chiều sâu tâm hồn.
Tóm lại, sống chậm là một lựa chọn sống tích cực và cần thiết trong xã hội hiện đại. Khi biết sống chậm lại đúng lúc, con người không chỉ nâng cao chất lượng cuộc sống mà còn tìm thấy sự bình an, hạnh phúc và ý nghĩa đích thực cho hành trình làm người.
Câu 1.
Đoạn trích từ “Chèo đi rán thứ sáu” đến “Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!” đã khắc họa sinh động hành trình vượt biển đầy ám ảnh của nhân vật trữ tình “tôi”. Qua hình ảnh các rán nước, biển hiện lên vô cùng dữ dội: nước cuộn thác, xoáy sâu, gầm réo, dựng đứng chấm trời. Những động từ mạnh, âm thanh dồn dập như “ầm ầm”, “gầm réo”, “nuốt”, “lôi” đã tạo nên một không gian thiên nhiên hung bạo, đe dọa trực tiếp đến sinh mạng con người. Không chỉ là biển thực, đó còn là biển của cõi âm, nơi có quỷ dữ, Long Vương, lễ chuộc thân, mang đậm màu sắc tâm linh dân gian Tày – Nùng. Trước sức mạnh khủng khiếp ấy, con người hiện ra nhỏ bé, yếu ớt nhưng không cam chịu. Lời kêu cầu “Biển ơi, đừng giết tôi” vang lên như tiếng khóc xé lòng, thể hiện nỗi sợ hãi tột cùng đồng thời bộc lộ khát vọng được sống, được tồn tại. Đoạn trích vừa phản ánh bi kịch thân phận con người trong quan niệm dân gian, vừa thể hiện sức ám ảnh sâu sắc của hành trình sinh tử nơi cõi âm.
Câu 2.
Trong cuộc sống của mỗi con người, tình thân luôn là giá trị thiêng liêng và bền vững nhất. Đó là sợi dây gắn kết những con người có chung huyết thống, là điểm tựa tinh thần giúp ta vững vàng trước mọi biến cố của cuộc đời.
Trước hết, tình thân là nguồn yêu thương vô điều kiện. Cha mẹ yêu con không vì lợi ích, anh em đùm bọc nhau không toan tính thiệt hơn. Khi con người yếu đuối, vấp ngã hay thất bại, gia đình chính là nơi sẵn sàng mở rộng vòng tay bao dung, chở che. Không ai hiểu ta bằng người thân, và cũng không ai đau nỗi đau của ta sâu sắc như họ. Chính tình thân đã nuôi dưỡng nhân cách, dạy ta biết yêu thương, sẻ chia và sống có trách nhiệm.
Không chỉ vậy, tình thân còn là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Trong những lúc bệnh tật, mất mát hay khủng hoảng, sự hiện diện và động viên của người thân có sức mạnh lớn lao hơn mọi lời khuyên hay vật chất. Tình thân tiếp thêm nghị lực để con người đứng dậy, tin vào cuộc sống và vào chính mình.
Tuy nhiên, trong thực tế, không phải lúc nào tình thân cũng được trân trọng. Có những người vì ích kỉ, vì danh lợi mà vô tâm, thờ ơ, thậm chí làm tổn thương chính người ruột thịt của mình. Sự đổ vỡ tình thân không chỉ gây đau khổ cho cá nhân mà còn làm xói mòn những giá trị đạo đức tốt đẹp của xã hội.
Vì vậy, mỗi người cần ý thức gìn giữ và vun đắp tình thân bằng sự quan tâm chân thành, lòng biết ơn và thái độ sống nhân ái. Hãy yêu thương khi còn có thể, bởi tình thân là thứ không thể mua được và một khi mất đi sẽ khó lòng bù đắp. Trong hành trình dài của cuộc đời, chính tình thân là ngọn lửa ấm áp soi sáng và nâng đỡ con người đi qua mọi bão giông.
Câu 1.
Đoạn trích từ “Chèo đi rán thứ sáu” đến “Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!” đã khắc họa sinh động hành trình vượt biển đầy ám ảnh của nhân vật trữ tình “tôi”. Qua hình ảnh các rán nước, biển hiện lên vô cùng dữ dội: nước cuộn thác, xoáy sâu, gầm réo, dựng đứng chấm trời. Những động từ mạnh, âm thanh dồn dập như “ầm ầm”, “gầm réo”, “nuốt”, “lôi” đã tạo nên một không gian thiên nhiên hung bạo, đe dọa trực tiếp đến sinh mạng con người. Không chỉ là biển thực, đó còn là biển của cõi âm, nơi có quỷ dữ, Long Vương, lễ chuộc thân, mang đậm màu sắc tâm linh dân gian Tày – Nùng. Trước sức mạnh khủng khiếp ấy, con người hiện ra nhỏ bé, yếu ớt nhưng không cam chịu. Lời kêu cầu “Biển ơi, đừng giết tôi” vang lên như tiếng khóc xé lòng, thể hiện nỗi sợ hãi tột cùng đồng thời bộc lộ khát vọng được sống, được tồn tại. Đoạn trích vừa phản ánh bi kịch thân phận con người trong quan niệm dân gian, vừa thể hiện sức ám ảnh sâu sắc của hành trình sinh tử nơi cõi âm.
Câu 2.
Trong cuộc sống của mỗi con người, tình thân luôn là giá trị thiêng liêng và bền vững nhất. Đó là sợi dây gắn kết những con người có chung huyết thống, là điểm tựa tinh thần giúp ta vững vàng trước mọi biến cố của cuộc đời.
Trước hết, tình thân là nguồn yêu thương vô điều kiện. Cha mẹ yêu con không vì lợi ích, anh em đùm bọc nhau không toan tính thiệt hơn. Khi con người yếu đuối, vấp ngã hay thất bại, gia đình chính là nơi sẵn sàng mở rộng vòng tay bao dung, chở che. Không ai hiểu ta bằng người thân, và cũng không ai đau nỗi đau của ta sâu sắc như họ. Chính tình thân đã nuôi dưỡng nhân cách, dạy ta biết yêu thương, sẻ chia và sống có trách nhiệm.
Không chỉ vậy, tình thân còn là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp con người vượt qua nghịch cảnh. Trong những lúc bệnh tật, mất mát hay khủng hoảng, sự hiện diện và động viên của người thân có sức mạnh lớn lao hơn mọi lời khuyên hay vật chất. Tình thân tiếp thêm nghị lực để con người đứng dậy, tin vào cuộc sống và vào chính mình.
Tuy nhiên, trong thực tế, không phải lúc nào tình thân cũng được trân trọng. Có những người vì ích kỉ, vì danh lợi mà vô tâm, thờ ơ, thậm chí làm tổn thương chính người ruột thịt của mình. Sự đổ vỡ tình thân không chỉ gây đau khổ cho cá nhân mà còn làm xói mòn những giá trị đạo đức tốt đẹp của xã hội.
Vì vậy, mỗi người cần ý thức gìn giữ và vun đắp tình thân bằng sự quan tâm chân thành, lòng biết ơn và thái độ sống nhân ái. Hãy yêu thương khi còn có thể, bởi tình thân là thứ không thể mua được và một khi mất đi sẽ khó lòng bù đắp. Trong hành trình dài của cuộc đời, chính tình thân là ngọn lửa ấm áp soi sáng và nâng đỡ con người đi qua mọi bão giông.