Lê Hữu Đạt
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích từ “Chèo đi rán thứ sáu” đến “Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!” đã tái hiện sinh động hành trình vượt biển đầy hiểm nguy của linh hồn người phu chèo thuyền nơi cõi âm. Qua hình ảnh các rán nước liên tiếp hiện ra với nước cuộn, nước xoáy, sóng gầm, biển thét, tác giả dân gian đã khắc họa một không gian dữ dội, đầy ám ảnh, nơi con người nhỏ bé phải đối mặt với sức mạnh khủng khiếp của thiên nhiên và thế lực siêu nhiên. Lời gọi tha thiết “Biển ơi”, “Nước hỡi” mang tính chất cầu xin, bộc lộ nỗi sợ hãi tột cùng trước ranh giới sống – chết. Đồng thời, đó cũng là tiếng kêu bi thương của con người bị đẩy vào số phận oan nghiệt, không có quyền lựa chọn. Đoạn trích không chỉ phản ánh quan niệm dân gian về thế giới cõi âm mà còn thể hiện sâu sắc khát vọng sống mãnh liệt và niềm thương cảm đối với những kiếp người bất hạnh.
Câu 2:
Trong hành trình làm người, không có giá trị nào bền chặt và thiêng liêng hơn tình thân. Đó là sợi dây vô hình gắn kết con người từ lúc sinh ra cho đến suốt cuộc đời, là điểm tựa tinh thần giúp ta vượt qua những biến động khắc nghiệt của cuộc sống.
Tình thân trước hết là tình cảm tự nhiên, máu mủ ruột rà giữa ông bà, cha mẹ, anh chị em. Đó là tình yêu thương vô điều kiện, không toan tính, không đòi hỏi đáp trả. Khi ta vấp ngã, chính gia đình là nơi dang tay che chở; khi ta mệt mỏi, chính người thân là chốn để quay về. Trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, tình thân trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn giúp con người đứng vững.
Không chỉ mang ý nghĩa nâng đỡ cá nhân, tình thân còn góp phần hình thành nhân cách con người. Một gia đình yêu thương, đùm bọc sẽ nuôi dưỡng những con người biết sống nhân ái, vị tha và trách nhiệm. Ngược lại, sự thiếu vắng hoặc rạn nứt tình thân có thể để lại những tổn thương sâu sắc, khiến con người trở nên cô đơn, lạc lõng giữa cuộc đời. Điều đó được phản ánh rõ trong nhiều tác phẩm văn học dân gian, trong đó có Vượt biển, khi bi kịch của nhân vật bắt nguồn từ sự rạn vỡ tình anh em.
Trong xã hội hiện đại, nhịp sống gấp gáp đôi khi khiến con người vô tình lãng quên giá trị của tình thân. Nhưng càng đối mặt với áp lực, biến động, ta càng nhận ra rằng tiền bạc hay danh vọng không thể thay thế được hơi ấm gia đình. Một lời hỏi han, một bữa cơm sum họp hay sự cảm thông đúng lúc cũng đủ xoa dịu những mỏi mệt trong lòng.
Tuy nhiên, để giữ gìn tình thân, mỗi người cần biết trân trọng, yêu thương và sẻ chia. Tình cảm không tự nhiên bền vững nếu thiếu sự quan tâm, thấu hiểu và hy sinh từ cả hai phía. Biết sống vì nhau, đặt gia đình lên trên ích kỉ cá nhân chính là cách để tình thân trở thành điểm tựa vững chắc suốt đời người.
Tóm lại, tình thân là giá trị cốt lõi làm nên ý nghĩa cuộc sống. Dù đi đâu, làm gì, con người cũng cần một nơi để trở về, và nơi đó chính là gia đình – nơi tình thân luôn âm thầm soi sáng và nâng đỡ ta trên mọi chặng đường đời.
Câu 1:
Đoạn trích từ “Chèo đi rán thứ sáu” đến “Đừng cho tôi bỏ thân chốn này, biển hỡi!” đã tái hiện sinh động hành trình vượt biển đầy hiểm nguy của linh hồn người phu chèo thuyền nơi cõi âm. Qua hình ảnh các rán nước liên tiếp hiện ra với nước cuộn, nước xoáy, sóng gầm, biển thét, tác giả dân gian đã khắc họa một không gian dữ dội, đầy ám ảnh, nơi con người nhỏ bé phải đối mặt với sức mạnh khủng khiếp của thiên nhiên và thế lực siêu nhiên. Lời gọi tha thiết “Biển ơi”, “Nước hỡi” mang tính chất cầu xin, bộc lộ nỗi sợ hãi tột cùng trước ranh giới sống – chết. Đồng thời, đó cũng là tiếng kêu bi thương của con người bị đẩy vào số phận oan nghiệt, không có quyền lựa chọn. Đoạn trích không chỉ phản ánh quan niệm dân gian về thế giới cõi âm mà còn thể hiện sâu sắc khát vọng sống mãnh liệt và niềm thương cảm đối với những kiếp người bất hạnh.
Câu 2:
Trong hành trình làm người, không có giá trị nào bền chặt và thiêng liêng hơn tình thân. Đó là sợi dây vô hình gắn kết con người từ lúc sinh ra cho đến suốt cuộc đời, là điểm tựa tinh thần giúp ta vượt qua những biến động khắc nghiệt của cuộc sống.
Tình thân trước hết là tình cảm tự nhiên, máu mủ ruột rà giữa ông bà, cha mẹ, anh chị em. Đó là tình yêu thương vô điều kiện, không toan tính, không đòi hỏi đáp trả. Khi ta vấp ngã, chính gia đình là nơi dang tay che chở; khi ta mệt mỏi, chính người thân là chốn để quay về. Trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, tình thân trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn giúp con người đứng vững.
Không chỉ mang ý nghĩa nâng đỡ cá nhân, tình thân còn góp phần hình thành nhân cách con người. Một gia đình yêu thương, đùm bọc sẽ nuôi dưỡng những con người biết sống nhân ái, vị tha và trách nhiệm. Ngược lại, sự thiếu vắng hoặc rạn nứt tình thân có thể để lại những tổn thương sâu sắc, khiến con người trở nên cô đơn, lạc lõng giữa cuộc đời. Điều đó được phản ánh rõ trong nhiều tác phẩm văn học dân gian, trong đó có Vượt biển, khi bi kịch của nhân vật bắt nguồn từ sự rạn vỡ tình anh em.
Trong xã hội hiện đại, nhịp sống gấp gáp đôi khi khiến con người vô tình lãng quên giá trị của tình thân. Nhưng càng đối mặt với áp lực, biến động, ta càng nhận ra rằng tiền bạc hay danh vọng không thể thay thế được hơi ấm gia đình. Một lời hỏi han, một bữa cơm sum họp hay sự cảm thông đúng lúc cũng đủ xoa dịu những mỏi mệt trong lòng.
Tuy nhiên, để giữ gìn tình thân, mỗi người cần biết trân trọng, yêu thương và sẻ chia. Tình cảm không tự nhiên bền vững nếu thiếu sự quan tâm, thấu hiểu và hy sinh từ cả hai phía. Biết sống vì nhau, đặt gia đình lên trên ích kỉ cá nhân chính là cách để tình thân trở thành điểm tựa vững chắc suốt đời người.
Tóm lại, tình thân là giá trị cốt lõi làm nên ý nghĩa cuộc sống. Dù đi đâu, làm gì, con người cũng cần một nơi để trở về, và nơi đó chính là gia đình – nơi tình thân luôn âm thầm soi sáng và nâng đỡ ta trên mọi chặng đường đời.